<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-4305855917692216091</id><updated>2011-09-30T12:09:10.988-07:00</updated><title type='text'>luungoclong</title><subtitle type='html'>Không lý gì một dân tộc hiếu học như Việt Nam lại chịu dốt nát; Không lý gì một dân tộc sẵn sàng chịu đựng vất vả lại cam chịu nghèo hèn!</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>luungoclong</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>40</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4305855917692216091.post-6993666238990519487</id><published>2009-05-11T04:35:00.000-07:00</published><updated>2009-05-11T04:48:06.653-07:00</updated><title type='text'>Olympic 2009</title><content type='html'>&lt;meta equiv="Content-Type" content="text/html; charset=utf-8"&gt;&lt;meta name="ProgId" content="Word.Document"&gt;&lt;meta name="Generator" content="Microsoft Word 12"&gt;&lt;meta name="Originator" content="Microsoft Word 12"&gt;&lt;link rel="File-List" href="file:///C:%5CUsers%5CDragon%5CAppData%5CLocal%5CTemp%5Cmsohtmlclip1%5C01%5Cclip_filelist.xml"&gt;&lt;link rel="Edit-Time-Data" href="file:///C:%5CUsers%5CDragon%5CAppData%5CLocal%5CTemp%5Cmsohtmlclip1%5C01%5Cclip_editdata.mso"&gt;&lt;!--[if !mso]&gt; &lt;style&gt; v\:* {behavior:url(#default#VML);} o\:* {behavior:url(#default#VML);} w\:* {behavior:url(#default#VML);} .shape {behavior:url(#default#VML);} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;&lt;link rel="themeData" href="file:///C:%5CUsers%5CDragon%5CAppData%5CLocal%5CTemp%5Cmsohtmlclip1%5C01%5Cclip_themedata.thmx"&gt;&lt;link rel="colorSchemeMapping" href="file:///C:%5CUsers%5CDragon%5CAppData%5CLocal%5CTemp%5Cmsohtmlclip1%5C01%5Cclip_colorschememapping.xml"&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:worddocument&gt;   &lt;w:view&gt;Normal&lt;/w:View&gt;   &lt;w:zoom&gt;0&lt;/w:Zoom&gt;   &lt;w:trackmoves&gt;false&lt;/w:TrackMoves&gt;   &lt;w:trackformatting/&gt;   &lt;w:punctuationkerning/&gt;   &lt;w:validateagainstschemas/&gt;   &lt;w:saveifxmlinvalid&gt;false&lt;/w:SaveIfXMLInvalid&gt;   &lt;w:ignoremixedcontent&gt;false&lt;/w:IgnoreMixedContent&gt;   &lt;w:alwaysshowplaceholdertext&gt;false&lt;/w:AlwaysShowPlaceholderText&gt;   &lt;w:donotpromoteqf/&gt;   &lt;w:lidthemeother&gt;EN-US&lt;/w:LidThemeOther&gt;   &lt;w:lidthemeasian&gt;X-NONE&lt;/w:LidThemeAsian&gt;   &lt;w:lidthemecomplexscript&gt;X-NONE&lt;/w:LidThemeComplexScript&gt;   &lt;w:compatibility&gt;    &lt;w:breakwrappedtables/&gt;    &lt;w:snaptogridincell/&gt;    &lt;w:wraptextwithpunct/&gt;    &lt;w:useasianbreakrules/&gt;    &lt;w:dontgrowautofit/&gt;    &lt;w:splitpgbreakandparamark/&gt;    &lt;w:dontvertaligncellwithsp/&gt;    &lt;w:dontbreakconstrainedforcedtables/&gt;    &lt;w:dontvertalignintxbx/&gt;    &lt;w:word11kerningpairs/&gt;    &lt;w:cachedcolbalance/&gt;   &lt;/w:Compatibility&gt;   &lt;w:browserlevel&gt;MicrosoftInternetExplorer4&lt;/w:BrowserLevel&gt;   &lt;m:mathpr&gt;    &lt;m:mathfont val="Cambria Math"&gt;    &lt;m:brkbin val="before"&gt;    &lt;m:brkbinsub val="&amp;#45;-"&gt;    &lt;m:smallfrac val="off"&gt;    &lt;m:dispdef/&gt;    &lt;m:lmargin val="0"&gt;    &lt;m:rmargin val="0"&gt;    &lt;m:defjc val="centerGroup"&gt;    &lt;m:wrapindent val="1440"&gt;    &lt;m:intlim val="subSup"&gt;    &lt;m:narylim val="undOvr"&gt;   &lt;/m:mathPr&gt;&lt;/w:WordDocument&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;!--[if gte mso 9]&gt;&lt;xml&gt;  &lt;w:latentstyles deflockedstate="false" defunhidewhenused="true" defsemihidden="true" defqformat="false" defpriority="99" latentstylecount="267"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="0" semihidden="false" unhidewhenused="false" qformat="true" name="Normal"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="9" semihidden="false" unhidewhenused="false" qformat="true" name="heading 1"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="9" qformat="true" name="heading 2"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="9" qformat="true" name="heading 3"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="9" qformat="true" name="heading 4"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="9" qformat="true" name="heading 5"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="9" qformat="true" name="heading 6"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="9" qformat="true" name="heading 7"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="9" qformat="true" name="heading 8"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="9" qformat="true" name="heading 9"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="39" name="toc 1"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="39" name="toc 2"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="39" name="toc 3"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="39" name="toc 4"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="39" name="toc 5"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="39" name="toc 6"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="39" name="toc 7"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="39" name="toc 8"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="39" name="toc 9"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="35" qformat="true" name="caption"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="10" semihidden="false" unhidewhenused="false" qformat="true" name="Title"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="1" name="Default Paragraph Font"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="11" semihidden="false" unhidewhenused="false" qformat="true" name="Subtitle"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="22" semihidden="false" unhidewhenused="false" qformat="true" name="Strong"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="20" semihidden="false" unhidewhenused="false" qformat="true" name="Emphasis"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="59" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Table Grid"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" unhidewhenused="false" name="Placeholder Text"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="1" semihidden="false" unhidewhenused="false" qformat="true" name="No Spacing"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="60" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Light Shading"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="61" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Light List"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="62" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Light Grid"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="63" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Shading 1"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="64" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Shading 2"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="65" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium List 1"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="66" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium List 2"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="67" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Grid 1"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="68" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Grid 2"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="69" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Grid 3"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="70" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Dark List"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="71" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Colorful Shading"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="72" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Colorful List"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="73" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Colorful Grid"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="60" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Light Shading Accent 1"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="61" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Light List Accent 1"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="62" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Light Grid Accent 1"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="63" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Shading 1 Accent 1"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="64" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Shading 2 Accent 1"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="65" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium List 1 Accent 1"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" unhidewhenused="false" name="Revision"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="34" semihidden="false" unhidewhenused="false" qformat="true" name="List Paragraph"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="29" semihidden="false" unhidewhenused="false" qformat="true" name="Quote"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="30" semihidden="false" unhidewhenused="false" qformat="true" name="Intense Quote"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="66" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium List 2 Accent 1"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="67" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Grid 1 Accent 1"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="68" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Grid 2 Accent 1"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="69" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Grid 3 Accent 1"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="70" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Dark List Accent 1"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="71" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Colorful Shading Accent 1"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="72" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Colorful List Accent 1"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="73" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Colorful Grid Accent 1"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="60" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Light Shading Accent 2"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="61" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Light List Accent 2"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="62" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Light Grid Accent 2"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="63" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Shading 1 Accent 2"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="64" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Shading 2 Accent 2"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="65" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium List 1 Accent 2"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="66" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium List 2 Accent 2"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="67" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Grid 1 Accent 2"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="68" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Grid 2 Accent 2"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="69" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Grid 3 Accent 2"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="70" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Dark List Accent 2"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="71" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Colorful Shading Accent 2"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="72" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Colorful List Accent 2"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="73" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Colorful Grid Accent 2"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="60" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Light Shading Accent 3"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="61" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Light List Accent 3"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="62" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Light Grid Accent 3"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="63" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Shading 1 Accent 3"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="64" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Shading 2 Accent 3"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="65" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium List 1 Accent 3"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="66" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium List 2 Accent 3"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="67" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Grid 1 Accent 3"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="68" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Grid 2 Accent 3"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="69" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Grid 3 Accent 3"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="70" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Dark List Accent 3"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="71" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Colorful Shading Accent 3"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="72" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Colorful List Accent 3"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="73" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Colorful Grid Accent 3"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="60" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Light Shading Accent 4"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="61" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Light List Accent 4"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="62" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Light Grid Accent 4"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="63" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Shading 1 Accent 4"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="64" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Shading 2 Accent 4"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="65" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium List 1 Accent 4"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="66" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium List 2 Accent 4"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="67" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Grid 1 Accent 4"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="68" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Grid 2 Accent 4"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="69" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Grid 3 Accent 4"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="70" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Dark List Accent 4"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="71" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Colorful Shading Accent 4"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="72" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Colorful List Accent 4"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="73" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Colorful Grid Accent 4"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="60" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Light Shading Accent 5"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="61" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Light List Accent 5"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="62" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Light Grid Accent 5"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="63" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Shading 1 Accent 5"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="64" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Shading 2 Accent 5"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="65" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium List 1 Accent 5"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="66" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium List 2 Accent 5"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="67" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Grid 1 Accent 5"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="68" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Grid 2 Accent 5"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="69" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Grid 3 Accent 5"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="70" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Dark List Accent 5"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="71" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Colorful Shading Accent 5"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="72" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Colorful List Accent 5"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="73" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Colorful Grid Accent 5"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="60" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Light Shading Accent 6"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="61" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Light List Accent 6"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="62" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Light Grid Accent 6"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="63" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Shading 1 Accent 6"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="64" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Shading 2 Accent 6"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="65" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium List 1 Accent 6"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="66" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium List 2 Accent 6"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="67" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Grid 1 Accent 6"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="68" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Grid 2 Accent 6"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="69" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Medium Grid 3 Accent 6"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="70" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Dark List Accent 6"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="71" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Colorful Shading Accent 6"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="72" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Colorful List Accent 6"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="73" semihidden="false" unhidewhenused="false" name="Colorful Grid Accent 6"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="19" semihidden="false" unhidewhenused="false" qformat="true" name="Subtle Emphasis"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="21" semihidden="false" unhidewhenused="false" qformat="true" name="Intense Emphasis"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="31" semihidden="false" unhidewhenused="false" qformat="true" name="Subtle Reference"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="32" semihidden="false" unhidewhenused="false" qformat="true" name="Intense Reference"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="33" semihidden="false" unhidewhenused="false" qformat="true" name="Book Title"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="37" name="Bibliography"&gt;   &lt;w:lsdexception locked="false" priority="39" qformat="true" name="TOC Heading"&gt;  &lt;/w:LatentStyles&gt; &lt;/xml&gt;&lt;![endif]--&gt;&lt;style&gt; &lt;!--  /* Font Definitions */  @font-face 	{font-family:"Cambria Math"; 	panose-1:2 4 5 3 5 4 6 3 2 4; 	mso-font-charset:0; 	mso-generic-font-family:roman; 	mso-font-pitch:variable; 	mso-font-signature:-1610611985 1107304683 0 0 159 0;} @font-face 	{font-family:Calibri; 	panose-1:2 15 5 2 2 2 4 3 2 4; 	mso-font-charset:0; 	mso-generic-font-family:swiss; 	mso-font-pitch:variable; 	mso-font-signature:-1610611985 1073750139 0 0 159 0;}  /* Style Definitions */  p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal 	{mso-style-unhide:no; 	mso-style-qformat:yes; 	mso-style-parent:""; 	margin-top:0in; 	margin-right:0in; 	margin-bottom:10.0pt; 	margin-left:0in; 	line-height:115%; 	mso-pagination:widow-orphan; 	font-size:11.0pt; 	font-family:"Calibri","sans-serif"; 	mso-ascii-font-family:Calibri; 	mso-ascii-theme-font:minor-latin; 	mso-fareast-font-family:Calibri; 	mso-fareast-theme-font:minor-latin; 	mso-hansi-font-family:Calibri; 	mso-hansi-theme-font:minor-latin; 	mso-bidi-font-family:"Times New Roman"; 	mso-bidi-theme-font:minor-bidi;} .MsoChpDefault 	{mso-style-type:export-only; 	mso-default-props:yes; 	mso-ascii-font-family:Calibri; 	mso-ascii-theme-font:minor-latin; 	mso-fareast-font-family:Calibri; 	mso-fareast-theme-font:minor-latin; 	mso-hansi-font-family:Calibri; 	mso-hansi-theme-font:minor-latin; 	mso-bidi-font-family:"Times New Roman"; 	mso-bidi-theme-font:minor-bidi;} .MsoPapDefault 	{mso-style-type:export-only; 	margin-bottom:10.0pt; 	line-height:115%;} @page Section1 	{size:8.5in 11.0in; 	margin:1.0in 1.0in 1.0in 1.0in; 	mso-header-margin:.5in; 	mso-footer-margin:.5in; 	mso-paper-source:0;} div.Section1 	{page:Section1;} --&gt; &lt;/style&gt;&lt;!--[if gte mso 10]&gt; &lt;style&gt;  /* Style Definitions */  table.MsoNormalTable 	{mso-style-name:"Table Normal"; 	mso-tstyle-rowband-size:0; 	mso-tstyle-colband-size:0; 	mso-style-noshow:yes; 	mso-style-priority:99; 	mso-style-qformat:yes; 	mso-style-parent:""; 	mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt; 	mso-para-margin-top:0in; 	mso-para-margin-right:0in; 	mso-para-margin-bottom:10.0pt; 	mso-para-margin-left:0in; 	line-height:115%; 	mso-pagination:widow-orphan; 	font-size:11.0pt; 	font-family:"Calibri","sans-serif"; 	mso-ascii-font-family:Calibri; 	mso-ascii-theme-font:minor-latin; 	mso-fareast-font-family:"Times New Roman"; 	mso-fareast-theme-font:minor-fareast; 	mso-hansi-font-family:Calibri; 	mso-hansi-theme-font:minor-latin;} &lt;/style&gt; &lt;![endif]--&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt; Hờ hờ - trước khi chuẩn bị tinh thần đi "nhận giải" thì phải "ghi" lại quá trình khổ luyện &amp;amp; đi thi chứ nhỉ?...&lt;br /&gt;Không biết viết gì (viết lại bảo "khoe") - chỉ dám post hình với lại "bình loạn"!&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Năm nay thi "quyết tâm" đến độ - cái mặt bàn cũng "không tha"!! ... Khẩu hiệu "Giải Nhất" treo lên cách đây mấy tháng rồi...!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/SggNy1NBjJI/AAAAAAAAAKc/A7gcbVjus2k/s1600-h/BIMG0733.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/SggNy1NBjJI/AAAAAAAAAKc/A7gcbVjus2k/s400/BIMG0733.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5334528925546679442" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Cày nhà không đủ (vì còn phải cày game) – Lên thư viện luyện cùng anh em cho nó “khí thế”!!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Đống đống sách mà kinh… Mỗi lần thi đi tha về .. như kiến tha mồi!!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/SggN5ezY5nI/AAAAAAAAAKk/U4_w5gHRZ-o/s1600-h/BIMG0878.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/SggN5ezY5nI/AAAAAAAAAKk/U4_w5gHRZ-o/s400/BIMG0878.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5334529039792662130" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Gần 6h đến khách sạn – mệt phờ - nhưng cũng tranh thủ - chụp phát!!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/SggOEsxwFXI/AAAAAAAAAKs/G75e-vK6OH8/s1600-h/BIMG0902.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/SggOEsxwFXI/AAAAAAAAAKs/G75e-vK6OH8/s400/BIMG0902.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5334529232522450290" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Hơ hơ!!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Thằng bạn quý hóa (Áo hồng) – cũng là đối thủ “to nhất” của kỳ thi năm nay!!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Nhìn dáng nó lằm kìa – xấu hơn mình “tỷ lần” – giá mà việc học cũng như bề ngoài của nó thì tốt!!!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/SggOKFDJ8EI/AAAAAAAAAK0/SoADvfv18JY/s1600-h/BIMG0912.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/SggOKFDJ8EI/AAAAAAAAAK0/SoADvfv18JY/s400/BIMG0912.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5334529324937244738" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Hớ hớ - Lang thang gần 30’ “ngắm” địa điểm thi với lại “tìm mua thước kẻ” (khó như mua hàng giảm giá trong siêu thị) – tranh thủ tự sướng cái!!&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/SggOPONpLOI/AAAAAAAAAK8/4odDK3mCs4Y/s1600-h/BIMG0931.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/SggOPONpLOI/AAAAAAAAAK8/4odDK3mCs4Y/s400/BIMG0931.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5334529413296499938" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Phải công nhận cái trường to vật vã – chắc phải gấp 3 trường mình là ít – đi bộ tí rụng cả chân!!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Tiếc quá không chụp được đội tình nguyện ở đấy – có hai em “xinh phết” !!...&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Cuối cùng, hóa ra không chỉ mình mà phải đến 2/3 các đội đi thi – không đồng chí nào thèm mua thước kẻ từ trước – thế nên 100% thước kẻ đã bán hết, anh em đành “chặt đôi – bẻ ba” không thương tiếc – nhưng mà hình vẽ vẫn đẹp lắm! hê hê! &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Còn đây là “Trung tâm xúc tiến thương mại Hải Phòng”&lt;span style=""&gt;  &lt;/span&gt;(tất nhiên là do trường minh thiết kế nên họ nhà kiến mới “lượn” qua chơi tí nhể…!)&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/SggOTVXLlwI/AAAAAAAAALE/ONsR37Cqz1k/s1600-h/BIMG0934.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/SggOTVXLlwI/AAAAAAAAALE/ONsR37Cqz1k/s400/BIMG0934.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5334529483935028994" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Bác nào tinh mắt chớ thắc mắc sao ngày tháng lại thế kia….&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;…. Vào phòng thi phải “tắt máy”, thế là lúc khởi động lại – nó bắt nhập mã pin – bó tay! Gọi cho tổng đài đến “mỏi cả tay” vẫn chẳng ma nào “tiếp chuyện”…&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Lại phải “giựt tạm” cái sim khác để còn có máy mà “tự sướng”!!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Không để ý ngày giờ - thể là thành ra thế này đây………. Kệ - ta đẹp là được rồi!!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/SggOYVKpLpI/AAAAAAAAALM/Dz93P0KowNU/s1600-h/BIMG0935.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/SggOYVKpLpI/AAAAAAAAALM/Dz93P0KowNU/s400/BIMG0935.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5334529569781788306" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Hờ hờ - Chiến hữu này cày võ lâm “hơi bị kinh”!! Vể khoản này “xin thua” – nhưng mà lúc học cũng “hơi bị trâu”… Sang năm chú ấy lại được thi tiếp – chắc lúc ấy “vô đối”!!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;“Chụp ba” chả biết có sao không nhể? &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/SggQOoy57MI/AAAAAAAAAL8/3Ls4UNiN8c4/s1600-h/BIMG0936.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/SggQOoy57MI/AAAAAAAAAL8/3Ls4UNiN8c4/s400/BIMG0936.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5334531602275495106" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Hơ hơ!!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Đố bác nào biết đằng sau em nó là cái gì?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Biển Đồ Sơn đấy ạ!!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Xấu kinh! Tưởng “sông Hồng” mở rộng cơ!!&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/SggOdEafAII/AAAAAAAAALU/K9CaDTMDImM/s1600-h/BIMG0937.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/SggOdEafAII/AAAAAAAAALU/K9CaDTMDImM/s400/BIMG0937.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5334529651184173186" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Nhìn thấy một em “xinh dã man” đang lăng xăng ở đấy chụp liên trèo lên – ai ngờ phía bên kia “vực sâu thăm thẳm” – giật cả mình.. em này can đảm thật!!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/SggOjNOz22I/AAAAAAAAALc/BAgc0bP1jL0/s1600-h/BIMG0938.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/SggOjNOz22I/AAAAAAAAALc/BAgc0bP1jL0/s400/BIMG0938.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5334529756630342498" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Đã bảo nó lấy cái áo đồng phục – thế mà thành ra thế này!!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/SggOnUZxX3I/AAAAAAAAALk/zh3jb6rOUcc/s1600-h/BIMG0939.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 400px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/SggOnUZxX3I/AAAAAAAAALk/zh3jb6rOUcc/s400/BIMG0939.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5334529827274841970" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Mắt nhìn “xa xăm” vì em kia lên xe “chuồn mất” – tiếc ngẩn ngơ!!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/SggOtb8oK-I/AAAAAAAAALs/ZLFBsr8968U/s1600-h/BIMG0955.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 400px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/SggOtb8oK-I/AAAAAAAAALs/ZLFBsr8968U/s400/BIMG0955.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5334529932379302882" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Đứa nào chụp cái này đẹp phết! Thanks nhé!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/SggOxkfnpkI/AAAAAAAAAL0/RiA64-c9QNo/s1600-h/BIMG0968.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/SggOxkfnpkI/AAAAAAAAAL0/RiA64-c9QNo/s400/BIMG0968.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5334530003393029698" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Đồ Sơn xấu kinh – Chụp cái gì…!!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;……&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Chờ mãi không thấy chúng nó gửi ảnh – đành lôi tạm mấy tấm trong điện thoại lên “giới thiệu” vậy!!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Lúc đi trao giải sẽ hoành tráng gấp vạn lần!! hê hê!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Chưa có kết quả nên không giám nói mạnh nhưng nhất đồng đội thì chắc khỏi phải bàn….!!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Hớ hớ! Sướng!!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;Chỉ kay cú là chiến hữu học “ác” quá – chẳng nhường nhịn đồng đội gì cả!!!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;(Thằng áo hồng – dáng gầy nhong – lòng thòng ở trên giựt mất cái giải nhất rồi – điên không thể tả!!)&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style=";font-family:&amp;quot;;" &gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4305855917692216091-6993666238990519487?l=taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/feeds/6993666238990519487/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4305855917692216091&amp;postID=6993666238990519487&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/6993666238990519487'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/6993666238990519487'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/2009/05/olympic-2009.html' title='Olympic 2009'/><author><name>luungoclong</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/SggNy1NBjJI/AAAAAAAAAKc/A7gcbVjus2k/s72-c/BIMG0733.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4305855917692216091.post-4213550122061058409</id><published>2008-09-30T14:08:00.000-07:00</published><updated>2008-09-30T14:09:54.489-07:00</updated><title type='text'>Henry Paulson - Thuyền trưởng phố Wall - Hay là một con CÁ MẬP!</title><content type='html'>Henry Paulson - Thuyền trưởng phố Wall Log_AssignValue('2008092803315489','Henry Paulson - Thuyền trưởng phố Wall', '32', 'Tài chính quốc tế');&lt;br /&gt;(CafeF) – Henry Paulson - cái tên gắn liền với kế hoạch 700 tỷ USD là người hội tụ nhiều tố chất nhất để có thể lèo lái con thuyền ngành tài chính Mỹ ra khỏi sóng gió hiện nay.&lt;br /&gt;Bộ trưởng Bộ Tài Chính Mỹ Henry Paulson có kế hoạch tổng thể để giải cứu cho cuộc khủng hoảng tài chính Mỹ hiện nay. Cựu nhân viên ngân hàng đầu tư này là người đàn ông phù hợp cho thời điểm hiện nay.&lt;br /&gt;Chuyên gia kinh tế Allen Sinai thuộc tổ chức Decision Economics nhận xét về Henry Paulson như sau: "Kinh nghiệm của ông Paulson trong việc điều hành Goldman Sachs - công ty tài chính toàn cầu thực hiện gần như tất cả các loại hình hoạt động tài chính và doanh nghiệp phức tạp, không ai hơn ông có thể làm Bộ trưởng Bộ Tài Chính Mỹ."&lt;br /&gt;Nhà kinh tế kỳ cựu với hơn 30 năm kinh nghiệm, người nổi tiếng ở phố Wall và Bộ trưởng tài chính thứ 3 của tổng thống Mỹ Bush đưa ra kế hoạch lớn sử dụng tiền đóng thuế để cứu hệ thống tài chính.&lt;br /&gt;Sau khi công bố kế hoạch, ông lao vào thảo luận với đồng sự của mình với gánh nặng ứng cứu thị trường trên vai. Phát biểu với báo giới, ông nói:”Chúng ta có thể nói rất nhiều về nguyên nhân và hệ quả của những gì đang xảy ra. Tuy nhiên cái cần nhất lúc này là một giải pháp.”&lt;br /&gt;Đêm rất đen trước khi bình minh ló rạng. Những ngày gần đây trên phố Wall đầy bóng tối, sự u ám chưa từng có từ khủng hoảng những năm 1929 đã trở lại. Ngân hàng đầu tư sống sót qua thời Đại Khủng Hoảng, biến động thị trường năm 1987 và thảm họa ngày 11/09.&lt;br /&gt;Các tên tuổi lừng danh một thời là Lehman Brothers và Merrill Lynch đã trở thành hào quang của quá khứ. Ngân hàng thương mại lớn nhất nước Washington Mutual cũng đã phải ra đi.&lt;br /&gt;Trên đây là nạn nhân mới nhất của khủng hoảng cho vay thế chấp dưới chuẩn, cuộc khủng hoảng mang tính hủy diệt đối với ngân hàng và công ty cho vay trên khắp nước Mỹ và cướp đi giấc mơ sở hữu nhà ở của hàng triệu người Mỹ.&lt;br /&gt;Ngân hàng đầu tư Bear Stearns? Ngân hàng này không thể sụp đổ được và chính phủ sắp xếp JP Morgan cứu Bear Stearns. Lehman Brothers? Ngân hàng này nên là sự hy sinh cần thiết và vì thế đã phải phá sản. Những người không có nhà cửa? Hãy thuê nhà. Hai công ty cho vay thế chấp lớn nhất của Mỹ - Fannie Mae và Freddie Mac? Thâu tóm hai công ty này và để người dân trả tiền cứu họ.&lt;br /&gt;Với sự hỗ trợ của đồng sự tại Cục Dự Trữ Liên Bang, Ủy Ban chứng khoán và Ngoại hối Mỹ, ông Paulson đã thành công trong việc thay đổi mối quan hệ giữa phố Wall và Washington, đến nay Washington DC đóng vai trò như trung tâm tài chính thế giới.&lt;br /&gt;Ông Paulson – một nhà diễn thuyết lạnh lùng với phong cách nói điềm tĩnh – một hướng đạo đại bàng đã nổi lên trong hệ thống tài chính Mỹ.&lt;br /&gt;Chủ tịch Ủy Ban Dịch Vụ Tài Chính Nhà Đất(House Financial Services Committee) nhận xét đối với Bear Stearns và AIG, thành viên quốc hội chỉ được biết các quyết định được đưa ra bởi chính phủ Bush, đặc biệt là Bộ Trưởng Bộ Tài Chính Henry Paulson và chủ tịch FED, ông Ben Bernanke. Chính ông cũng không thể biết hai người đó đang nghĩ gì.&lt;br /&gt;Và nước Mỹ đã thay đổi như thế nào mới có diện mạo như hôm nay? Và người đàn ông nào trở thành biểu tượng của chế độ tư bản Mỹ?&lt;br /&gt;Xét trên nhiều phương diện, Paulson là người lý tưởng để giải quyết các vấn đề hiện tại. Là một cựu lãnh đạo tại Goldman Sachs, thời kỳ ông làm CEO từ năm 1998 đến 2006, Goldman Sachs phát triển bùng nổ. Goldman Sachs được mệnh danh là đứng đầu của thế giới những tập đoàn hàng đầu.&lt;br /&gt;Tác giả của cuốn "The Partnership: The Making of Goldman Sachs," đã coi Goldman Sachs như một tập đoàn với thế mạnh vượt trội, tập đoàn có khả năng hoạt động không gặp hạn chế tại bất kỳ thị trường nào.&lt;br /&gt;Paulson, một sinh viên đáng nể tại trường học, từ khi còn học phổ thông cho đến khi học đại học Darthmouth ( một trong số các trường đại học nổi tiếng nhất miền Đông nước Mỹ), làm việc tại Nhà Trắng trước khi hoàn thành chương trình MBA tại đại học Harvard. Sau đó ông đầu quân về Goldman Sachs năm 1974.&lt;br /&gt;Ông vươn lên đứng trong hàng ngũ lãnh đạo cấp cao nhất tại Goldman Sachs tại Goldman Sachs năm 1982 và sau này xây dựng thành công bộ phận ngân hàng đầu tư của Goldman Sachs tại châu Á. Thời gian làm việc tại Goldman Sachs, ông đã đến Trung Quốc hơn 75 lần.&lt;br /&gt;Ông là người có kỷ luật cao, tập trung vào kiểm soát rủi ro và luôn cẩn thận đến từng chi tiết.&lt;br /&gt;Năm 1994, khi Goldman lâm vào khủng hoảng, rất nhiều lãnh đạo cấp cao tại Goldman ra đi. Ông Paulson vẫn ở lại, tiếp tục hỗ trợ Goldman vượt qua sóng gió.&lt;br /&gt;Ông Paulson áp dụng triệt để văn hóa của Goldman: kiếm ra thật nhiều tiền song không ứng xử lạnh lùng như đồng tiền. Mặc dù giá trị cổ phiếu của Paulson tại Goldman Sachs năm 2006 là 500 triệu USD, ông chỉ đeo một chiếc đồng hồ bình thường chứ không phải Rolex xa xỉ.&lt;br /&gt;Ông tham gia rất nhiều vào các hoạt động khác. Ông làm việc hai năm trong vai trò chủ tịch Tổ chức bảo tồn tự nhiên của Mỹ. Văn phòng của ông có rất nhiều những bức ảnh chim chóc do chính vợ chồng ông chụp.&lt;br /&gt;Ông đánh giá cao vai trò của đạo đức doanh nghiệp, năm 2002, trong bối cảnh bê bối doanh nghiệp, ông phát biểu tại National Press Club – trung tâm báo chí thế giới, để kêu gọi cải hiện đạo đức doanh nghiệp.&lt;br /&gt;Paulson trở thành đầu tầu đội ngũ lãnh đạo chính sách kinh tế của thổng thống Bush. Ông có suy nghĩ rất khác về việc công việc của ông sẽ như thế nào – một nhà hoạch định chính sách kinh tế hàng đầu, chuyên gia tư vấn kinh tế hàng đầu.&lt;br /&gt;Vấn đề trở nên rõ ràng hơn khi bong bóng nhà đất bắt đầu vào cuối năm 2006, hoạt động cho vay thế chấp trở nên thịnh hành hơn bao giờ hết. Các khoản thế chấp được chia nhỏ thành chứng khoán, sau đó được bán dưới dạng trái phiếu cho các ngân hàng đầu tư và quỹ đầu tư rủi ro (hedge fund).&lt;br /&gt;Các công ty cho vay, giám đốc điều hành và nhà kinh doanh cho rằng giá nhà đất sẽ không bao giờ hạ. Khoản nợ này chồng lên nhiều nhiều các khoản nợ khác trong khi lượng tiền mặt có rất ít. Ngày càng nhiều người Mỹ không có khả năng trả khoản nợ thế chấp, hiệu ứng dây chuyền xảy ra. Giá trị của trái phiếu đảm bảo bằng thế chấp cũng như các công cụ tài chính dựa trên trái phiếu này giảm.&lt;br /&gt;Ngân hàng cũng bị đẩy vào tình huống rối ren và buộc phải hút thêm tiền từ các quỹ thịnh vượng. Tất cả các đối tượng liên quan đến thị trường này bao gồm các công ty cho vay thế chấp bình thường, ngân hàng đầu tư hay đại gia cho vay thế chấp như Fannie Mae và Freddie Mac đều gặp khó khăn.&lt;br /&gt;Chính phủ ứng phó với tình trạng này theo hai cách. FED liên tục hạ lãi suất hi vọng sẽ khiến tình hình dễ thở hơn đối với các công ty cho vay thế chấp. Theo định hướng của Bộ trưởng Bộ Tài Chính, Bộ Tài chính đưa ra chương trình Hope Now, cụ thể như sau: đây là liên minh quy tụ 6 nhà tài trợ lớn nhất nước chiếm đến hơn 50% thị phần thị trường địa ốc trên cả nước; bên cạnh họ là các tổ chức thu nợ, các nhà đầu tư tài chính và tổ chức thiện nguyện, tham vấn tài trợ địa ốc; chương trình này đơn giản là kéo dài thời gian trả nợ cho người dân; tuy nhiên theo đánh giá đây chỉ là giải pháp tình thế, không giải quyết gốc rễ vấn đề.&lt;br /&gt;Tháng 3, khi ngân hàng Bear Stearn gặp khó khăn, JP Morgan đã nhận được sự hỗ trợ từ chính phủ để giải cứu ngân hàng này. Ông đã hết sức đúng đắn khi quyết định không để Bear Stearn ra đibởi ông hiểu hơn ai hết nếu ngân hàng này sụp đổ, hàng trăm tổ chức tài chính khác sẽ chịu ảnh hưởng, tác động đối với thị trường là không nhỏ.&lt;br /&gt;Xét về bản chất của cuộc khủng hoảng tài chính hiện nay, Paulson thích hợp với vai trò thuyền trưởng hơn ai hết.&lt;br /&gt;Một lý do khác khiến Bộ Tài Chính trở thành đầu tầu trong việc giải quyết khủng hoảng lần này chứ không phải FED là vấn đề lớn trong thị trường không nằm trong ngân hàng thuộc hệ thống của FED. Vấn đề là ở những ngân hàng đầu tư trong tầm kiểm soát của ông Paulson.&lt;br /&gt;Kỹ năng lớn nhất một người làm việc trong ngân hàng đầu tư cần có là cách suy nghĩ tốt, động lực và hiểu thấu đáo công việc người đồng sự của mình đang làm. Ông Paulson có tất cả các tố chất trên.&lt;br /&gt;Tuần thứ hai của tháng 9, khi Lehman thật sự nhận ra họ đang lâm nguy và cần sự ứng cứu của chính phủ. Không muốn tạo ra tiền lệ xấu, với kinh nghiệm của mình, ông Paulson đã khuyên CEO của Lehman rằng ngân hàng này cần tìm được người mua lại. Song CEO của Lehman đã quá sợ hãi rồi.&lt;br /&gt;Mặc dù Lehman gặp khó khăn, ông Paulson trong phát biểu của mình cho rằng:”Tôi không muốn dùng tiền đóng thuế của dân để giải quyết vấn đề của Lehman Brothers. Ông từ chối cứu Lehman Brothers, hối thúc Bank of America mua Merrill Lynch. Đó là lý do tại sao tại ngân hàng Lehman, nhân viên ngân hàng dựng ảnh của CEO Lehman Brothers và Paulson sau đó phi đinh gim vào mắt hai ông này.&lt;br /&gt;Thị trường tiếp tục bất ổn, người ta lo ngại tổ chức nào sẽ sụp đổ tiếp theo. Cổ phiếu của Morgan Stanley và Goldman Sachs giảm mạnh, họ buộc phải tính đến phương án sáp nhập với một số công ty khác. Nhà đầu tư cắt giảm lượng tiền đầu tư.&lt;br /&gt;Ông Paulson ngay lập tức ứng cứu, ông và chủ tịch FED thảo ra kế hoạch mua lại trái phiếu thế chấp từ các ngân hàng và kế hoạch này tiêu tốn 700 tỷ USD. Bộ Tài Chính cũng tạm thời hỗ trợ đối với thị trường tiền tệ. Đến cuối tuần trước, thị trường chứng khoán tăng điểm.&lt;br /&gt;Phát biểu với báo giới, Paulson cho rằng thật sự cần khôi phục lòng tin của thị trường:”Chúng ta sẽ tiếp tục phải đương đầu với vấn đề nhà đất và thế chấp trong nhiều năm, cái cần nhất lúc này là sự ổn định.” Tuy nhiên lần này ông cần phải nhận được sự ủng hộ từ phía Quốc Hội, và Paulson đã gặp phải một số cản trở.&lt;br /&gt;Ông Paulson làm việc với một tốc độ chưa từng có tiền lệ tại Washington. Suốt cả tháng, phòng ăn tại Bộ Tài Chính mở cửa cả ngày cuối tuần. Ông Paulson không sử dụng email, và ông muốn nhận được thông tin bằng điện thoại. Ông không giành thời gian cho việc buôn chuyện tầm phào.&lt;br /&gt;Thời điểm cuối tuần kinh hoàng nhất của phố Wall trong lịch sử, ông vẫn làm việc trên điện thoại, và kỳ nghỉ cuối tuần sau và tuần sau nữa cũng thế, ông và các đồng sự của mình vẫn tiếp tục làm việc để bàn thảo về chi tiết kế hoạch hỗ trợ thị trường.&lt;br /&gt;Với tất cả những gì kể trên, ông xứng đáng là thuyền trưởng của phố Wall.&lt;br /&gt;Trung Thành&lt;br /&gt;TheoNewsweek, Businessweek&lt;br /&gt;Ghử!&lt;br /&gt;Đang bận "tối mắt" nhưng đọc bài này cũng phải "mở mắt" mà viết "vài bài" bình loạn!!!&lt;br /&gt;Thứ nhất "Paulson LÀ MỘT CON CÁ MẬP"!&lt;br /&gt;Thứ 2, lý do gì mà hạ viện Mỹ lại dẹp bỏ kế hoạch ứng cứu "mạch máu" của nước Mỹ?&lt;br /&gt;Thứ 3, lối ra nào cho khủng hoảng tài chính 2008 tại Mỹ?&lt;br /&gt;Thứ 4, Thế giới sẽ đi về đâu? Những kịch bản tươi sáng nhất và u ám nhất?&lt;br /&gt;Thứ 5, Việt Nam, Châu Á - sẽ ra sao trước cơn sóng gió trên thị trường tài chính?&lt;br /&gt;Ông ta không phải là "thuyền trường giải cứu" phố Wall mà là "tay sai" của PED giúp Ped có thẻ "nuốt trôi Phố Wall" một cách "xuôn xẻ"!&lt;br /&gt;Để lý giải cho lập luận này - xin được phân tích từ "trung tâm" của chính sách giải cứu: kế hoạch 700 tỷ USD "cứu vớt" cái được gọi là "thị trường" - và quan trọng nhất 700 tỷ $ "móc" từ túi người dân Mỹ!&lt;br /&gt;Đầu tiên, phải làm rõ thuật ngữ "thị trường" mà Ped đang đề ra kế hoạch ứng cứu "thực sự là gì?"&lt;br /&gt;Nó là thị trường cho vay dưới chuẩn? (Để cứu vớt giấc mơ sở hữu nhà của người Mỹ - hay cứu vớt giấc mơ đầu cơ vào nhà đất của người Mỹ???)&lt;br /&gt;Hay nó là thị trường "thứ cấp"? Thị trường mà tất cả các khoản vay "cực kì rủi ro" vào bất động sản được đóng gói - phân loại và "tung ra thị trường" dưới hình thức các loại "sản phẩm mới" đẹp đẽ - hấp dẫn với cái bao bì được "kiểm dịch" AA, BB hay thậm chí CC bởi các công ty xếp hạng tín dụng "quỷ xa tăng"?&lt;br /&gt;Hay cuối cùng - cái thị trường mà họ muốn cứu - là cả thị trường tài chính Mỹ lẫn thị trường tài chính TG?&lt;br /&gt;Xin trả lời ngay rằng - cái thứ nhất - Ped thực sự không "mặn mà" lắm với giấc mơ sở hữu nhà của người Mỹ! Bởi vì sao ư? Bởi vì rót tiền vào nó trong lúc này là "muối bỏ biển"! Bong bóng nhà đất - đã được thổi lên bởi những nguyên do mà Ped là người hiểu rõ hơn ai cả! LƯỢNG CUNG TIỀN! (xin được lý giải tiếp ở phần sau)!&lt;br /&gt;Cái thứ 2, Ped cũng không đặt ưu tiên bởi 2 lý do:&lt;br /&gt;- Thứ nhất, các loại chứng khoán này - được các ngân hàng "đầu tư" phát hành ra "khắp nơi trên TG". Nếu nó sụp đổ - thiệt hại sẽ được chia sẽ ra "nhiều nơi" chứ không chỉ ở nước Mỹ. Ngược lại - nếu Ped tung tiền vào đó - không khác đem $ cứu vớt rất nhiều nhà đầu tư nằm bên ngoài biên giới nước Mỹ.&lt;br /&gt;- Thứ 2, nó chỉ chiếm 10% các loại chứng khoán "hình thành từ tài sản đảm bảo"! Còn lại - chính là từ các khoản vay trong tất cả các lĩnh vực khác! Cái này mới thực sự đáng sợ! Và đó mới là căn nguyên của khủng hoảng.&lt;br /&gt;Quay lại cái thứ 3 - phải chăng thị trường mà Ped muốn cứu - thực sự là thị trường tài chính Mỹ? Quả tim - của thị trường tài chính toàn cầu?&lt;br /&gt;Nếu thế lại phải cùng nhau lý giải - tại sao đến cơ sự này? Từ một cường quốc độc tôn trên thị trường tài chính - nhà ngân hàng của các quốc gia - nay lại đứng trên bờ vực của sự suy sụp?&lt;br /&gt;Câu trả lời - hãy hỏi Ped - một liên minh ngân hàng - có quyền lực chi phối thị trường tài chính Mỹ.&lt;br /&gt;Không lạ lẫm khi tôi đề cập Ped là một ngân hàng tư nhân - đứng ra phát hành tiền cho chính phủ Mỹ. Càng không ngạc nhiên - đến vô lý khi biết rằng chính phủ Mỹ - để phát hành tiền - hàng năm phải trả cả núi $ cho Ped - số $ từ tiền "lãi" của trái phiếu mà chính phủ "gửi tạm" để Ped phát hành $. (Vì nhiều bài trước mình đã đề cập).&lt;br /&gt;Hôm nay sẽ bàn - Ped làm gì với "quyền" đó! Việc ped sử dụng quyền đó - sẽ tác động thế nào tới phố Wall?&lt;br /&gt;Dù "bất đồng" rất nhiều quan điểm trong cuốn "chiến tranh tiền tệ" - nhưng có một điều - khó có thể phản đối - đó là lý luận - có nhiều khả năng Ped sẽ thông qua quyền phát hành tiền tệ của mình để gây dư thừa hoặc khan hiếm $ "cố ý" để "vụ lợi"!&lt;br /&gt;Chính sách phát triển của Mỹ - dựa trên "tiêu dùng". Kích thích tiêu dùng - là kích thích sự phát triển. (kể cả tiêu dùng cho chiến tranh). Chính sách đã lên tới "đỉnh cao" hay tiến tới "cực đoan" khi kích thích tiêu dùng bằng cách "tiêu" cả tiền trong tương lai mới kiếm được...!&lt;br /&gt;Gương mẫu đi đầu để người dân "noi theo" lại chính là chính phủ Mỹ!&lt;br /&gt;Thâm hụt ngân sách là vấn đề "kinh niên" của hàng thập kỷ gần đây của chính phủ Mỹ. Lý luận ở đây là gì? Chính phủ "tiêu dùng" để kích thích KT, KT phát triển - sẽ thu lại lượng thuế đủ đề bù đắp việc "tiêu dùng" của chính phủ (thực ra nói là đầu tư thì đúng hơn).&lt;br /&gt;Cũng với lý luận tương tự. Khi người dân vay được tiền dễ dàng - tiêu dùng thoải mái - kinh tế sẽ tăng trưởng - kt tăng trưởng - kéo theo thu nhập tăng - thu nhập tăng đảm bảo trả nợ!&lt;br /&gt;Một lý luận "hao hao" vậy được đưa vào các lĩnh vực chứng khoán, nhà đất. Cho vay tiền đảm bảo bằng thu nhập tương lai và tài sản thế chấp. Tài sản thế chấp không ngừng tăng giá vì lượng tiền bơm vào ngày một nhiều (do tác dụng đòn bẩy khoảng 20 lần). Tài sản tăng giá - lại được phép tăng lượng cho vay - lượng tiền tăng tiếp này sẽ được tái đầu tư vào thị trường hoặc quay ra tiêu dùng - sẽ lại kích thích tăng trưởng hoặc sản xuất!&lt;br /&gt;"Sơ hở" ở đây là gì? Sơ hở là "mỡ nó rán nó"!&lt;br /&gt;Trường hợp thứ hai - nó đổ sụp vì nó không thực chất "tạo ra của cải" mà nó chỉ là biện pháp "kỹ thuật" tạo lên hiệu ứng giả tạo về sự phồn vinh. Nhật Bản - đã trả một cái giá rất đắt cho bong bóng tài sản những năm 90 mà đến nay vẫn chưa hết "nguôi ngoai"! (Bài học của Thái Lan quá kinh điển - nhưng đó là một nước nhỏ - niềm tin của nhà đầu tư vào thị trường thái lan "không là gì" so với Nhật Bản hay Mỹ).&lt;br /&gt;Trường hợp thứ nhất - về lý "có thể trụ vững" do nó thực sự kích thích việc sản xuất. Nhưng nó có 2 vấn đề cơ bản.&lt;br /&gt;1. Đó chỉ là giải pháp Kỹ thuật để "tiêu tiền của tương lai" mà thôi - trước sau - cũng có người phải trả số tiền đó. (thế hệ sau của người Mỹ).&lt;br /&gt;2. Lý luận đứng trên bờ phá sản khi - thay vì chẩy vào túi người Mỹ - lượng $ chi tiêu từ tương lai đó lại chảy vào túi các nước khác: Trung Quốc, Ấn Độ ...(cả VN) nữa! Khắp thế giới - đều diễn ra một cảnh tương tự - thặng dư thương mại với Mỹ!&lt;br /&gt;Vậy sao đồng $ vẫn "đứng vững" - sao lạm phát "tiền tệ" ở Mỹ không diễn ra như cách nó đã "quét sạch" tài sản của nhiều quốc gia?&lt;br /&gt;Một vấn đề không mới "niềm tin"! Người ta tin vào $ và sức khỏe của nước Mỹ - đủ sức để trả nợ!&lt;br /&gt;Nhưng còn một "nghiệp vụ" khác, mà người Mỹ - hay đúng hơn là các ngân hàng Mỹ đã dùng để "duy trì" cục diện hiện tại..&lt;br /&gt;Đó là trái phiếu. Trái phiếu giúp huy động một lượng cực kỳ lớn $ "trôi nổi" trên thị trường - nhưng nó không phải là phần thưởng của chúa trời - nó được đảm bảo bằng tiền thuế của nước Mỹ. Càng nhiều người mua trái phiếu chính phủ - chính phủ Mỹ càng mắc nợ. Nợ của họ là nợ kép.&lt;br /&gt;Nợ phải trả Ped để "phát hành $". Nợ trả cho trái phiếu để "gom $" lại!&lt;br /&gt;Chính phủ đó sẽ nhanh chóng suy hiếu nếu không có nguồn cung $ "thực chất" bắt nguồn từ sản xuất!&lt;br /&gt;Thêm vào đó - các tổ chức tín dụng thi nhau phát hành các loại sản phẩm mới. Họ mua lại nợ bất động sản, nợ cổ phiếu, đống gói - bán đã đành - họ còn tiếp tục thu mua cả bảo hiểm nhân thọ, quỹ đầu tư .. đóng gói - bán tiếp! Tiền ở trong tay người dân là 1 đồng - nhưng khi vào tay ngân hàng - nó sẽ "bị bẩy" thành "nhiều đồng" khác - vào tay các ngân hàng đầu tư - chí ít cũng thành 20 đồng.&lt;br /&gt;Nếu 20 đồng này đầu tư vào sản xuất - cải tiến nền kinh tế Mỹ - thì quá tuyệt vời - đòn bẩy sẽ là tích cực. Nhưng ngược lại, nếu nó lại quay lại đổ vào bong bóng tài sản - thì nó sẽ tạo nên một sự phồn thịnh hư ảo! Mà cái kết của nó - tất nhiên lại là sự đổ vỡ!&lt;br /&gt;Mà cái sự đổ vỡ ấy - bởi vì nó được tạo nên bởi quá nhiều các công cụ "hiện đại", nên nó đã dín líu quá sâu đến mọi ngóc ngác của thị trường tài chĩnh Mỹ. Nó không chỉ đơn thuần là tiền của các nhà đầu tư - mà nó đã là tiền của cả những người đã về hưu, những người đóng bảo hiểm.&lt;br /&gt;...&lt;br /&gt;Quá dài dòng - nhưng không lãng phí để "mô tả" cái được gọi là "thị trường cần cứu"!&lt;br /&gt;Thị trường thì đã rõ - nhưng đối tượng cần cứu - là ai? Là người dân Mỹ ư? Liệu có phải chăng? Hay đó chính là giới tài chính? Những kẻ "tội đồ" với những bộ vest đắt tiền, những chiếc xe xa xỉ, những mức lương mà họ cho là "xứng đáng" với những gì họ bỏ ra?... Câu đó - xin dành cho các bạn trả lời!.. Chỉ ghi chú thêm rằng. 700 tỷ đó - lại một lần nữa lấy từ "tương lai".&lt;br /&gt;Và ai là người khởi sướng? PED - Và kẻ "hoa tiêu" cho Ped - chính là CON CÁ MẬP mà tôi muốn nhắc đến!&lt;br /&gt;PED "nhắm mắt" bơm tiền thổi to quả bóng (coi như không biết).&lt;br /&gt;Ped "gạ gẫm" chính phủ tăng chi tiêu "từ tương lai".&lt;br /&gt;Ped "rút ruột" tiền thuế bằng tiền lãi từ "trái phiếu" đảm bảo phát hành $.&lt;br /&gt;PED nhìn quả bóng nổ tung - và cách giải quyết là BƠM THÊM TIỀN. Để làm gì?&lt;br /&gt;Mô tả rõ ràng thì các ngân hàng đầu tư như "con bạc say máu"! Lấy tiền của người Mỹ "ra chơi"! Thua - trằng - nợ ngập đầu! Ped là ông chủ nợ - đến thuyết phục ông chính phủ "bảo lãnh" bằng cách vay 700 tỷ $ của ped - cứu con nghiện cờ bạc này - vì nếu nó chết - "chủ nợ" không hy vọng được nhận lại tiền! Hay đơn giản - tất cả thua lỗ do nó "đánh bạc" chuyển qua tài khoản của chính phủ.&lt;br /&gt;Chính phủ vốn đã thâm hụt hàng ngàn tỷ - thêm 700 tỷ có "đáng là bao" chăng?&lt;br /&gt;..........&lt;br /&gt;Nhưng người Mỹ đâu phải dễ để cho Ped qua mặt. Người dân Mỹ đã thua Ped thật - khi mà bây giờ ped đã "thâu tóm" phố Wall về "một mối"! Nhưng chính phủ - thì vẫn còn "tỉnh táo" - khi không "vứt tiếp" 700 tỷ vào canh bạc của thị trường!&lt;br /&gt;Cái gì đã mất "khó có thể lấy lại"! Liệu người ta có dừng lại ở việc coi đó là bài học &amp;amp; chấp nhận sự thật - chấp nhận một sự đổ vỡ (có kiểm soát - như họ đã từng làm với giới công nghiệp &amp;amp; nông nghiệp - câu chuyện được biết tới như việc ngân hàng "xén lông" con cừu béo nông nghiệp và công nghiệp Mỹ)?&lt;br /&gt;.....&lt;br /&gt;2 ý sau - khất các bác - em không còn tỉnh táo nữa - phải đi ngủ thôi - mai còn đi học!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4305855917692216091-4213550122061058409?l=taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/feeds/4213550122061058409/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4305855917692216091&amp;postID=4213550122061058409&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/4213550122061058409'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/4213550122061058409'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/2008/09/henry-paulson-thuyn-trng-ph-wall-hay-l.html' title='Henry Paulson - Thuyền trưởng phố Wall - Hay là một con CÁ MẬP!'/><author><name>luungoclong</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4305855917692216091.post-158992384205528248</id><published>2008-09-30T14:07:00.000-07:00</published><updated>2008-09-30T14:08:25.942-07:00</updated><title type='text'>Đô la sẽ tăng giá đáng kể so với VNĐ trong giai đoạn tới!</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Đô la sẽ tăng giá đáng kể trong thời gian tới so với Việt Nam Đồng!&lt;br /&gt;Thậm trí đó có thể là xu hướng trong vài năm tới!...&lt;br /&gt;Một cơ hội "khó có thể bỏ qua" trong tình cảnh "khó khăn" hiện tại!&lt;br /&gt;Xin được phân tích các lý do "khả dĩ" dẫn tới điều đó:&lt;br /&gt;- Thứ nhất, do cung - cầu đô la tại VN:&lt;br /&gt;Nguồn cung đô la sẽ suy giảm do việc sụt giảm xuất khẩu trong thời gian tới.&lt;br /&gt;Do lượng đô la "dự trữ" của các ngân hàng thương mại "không chắc" đã lớn.&lt;br /&gt;NH nhà nước - mặc dù có lượng đô la dự trữ tương đối lớn, nhưng sẽ phải bù đắp vào lượng đô la "trả nợ", (mỗi năm khoảng 2 tỷ $), trước đây, lượng tiền này có thể dễ dàng bù đắp từ dòng đầu tư trực tiếp hoặc các khoản ODA nên "chưa" phải là vấn để nghiêm trọng. Nhưng hiện tại, thì rõ ràng, nó sẽ tạo một sức ép rất lớn lên lượng dự trữ ngoại tệ của VN, bởi suy giảm đầu tư vào Việt Nam là một điều chắc chắn sẽ xảy ra. (theo phân tích của mình - có rất ít các lĩnh vực "chắc ăn" hơn các nước khác để các nhà đầu tư "rót vốn" trong thời điểm hiện tại, thậm trí còn ngược lại - rất có thể sẽ có nhiều nhà đầu tư rút lui - chứng khoán - sẽ là lĩnh vực chứng kiến sự sụt giảm này rõ ràng nhất.)&lt;br /&gt;Nhu cầu ngoại tệ để "nhập khẩu" không hề suy giảm thậm trí còn gia tăng do sự tăng giá của dầu, phân bón, sắt thép và một số loại nguyên liệu "cơ bản - thiết yếu khác" (riêng ô tô có thể sẽ suy giảm nhập khẩu lớn).&lt;br /&gt;Các doanh nghiệp nước ngoài, gặp khó khăn do tình hình chung, rất có thể sẽ tái cơ cấu, chuyển một phần lợi nhuận sang $ để bù đắp các khoản thua lỗ từ các "khu vực khác" trên TG.&lt;br /&gt;- Thứ 2, do cung cầu $ trên TG:&lt;br /&gt;Suy giảm đô la từ phía các nhà đầu tư "gặp khó khăn". Tăng cường xu hướng "tháo vốn ứ đọng" trong các lĩnh vực đang suy sụp tại VN: BĐS, chứng khoán (khó có khả năng các dự án lớn về BĐS sắp tới có thể triển khai nhanh chóng nếu không muốn nói là ngược lại).&lt;br /&gt;Suy giảm các nguồn vốn vay, vốn ưu đãi, viện trợ.v..v.&lt;br /&gt;Quan trọng hơn cả - đó chính là "nguồn cung $" - một điều thực sự thú vị mà mình mới nhận thấy, có lý do để củng cố nhận định cho rằng lượng cung $ ra thị trường thế giới sẽ suy giảm "nghiêm trọng":&lt;br /&gt;Có lẽ không ít người hoài nghi - vì theo như một bài viết trước - nước Mỹ không "sợ" lạm phát - bởi thế - phản ứng khi suy thoái của họ chắc chắn sẽ là tăng lượng cung tiền. Việc ra tăng này với mục đích - khôi phục lòng tin vào thị trường - chặn đứng nguy cơ suy thoái. (Cái này là do đặc điểm của nước Mỹ - mỗi người dân là một nhà đầu tư - thị trường tài chính Mỹ - có thể khôi phục bằng động tác "tiếp sức" cho lòng tin của chính phủ).&lt;br /&gt;Họ sẽ thực hiện điều này theo 2 cách: Bơm $ giá rẻ thông qua các ngân hàng thương mại hoặc trực tiếp "thu mua" các doanh nghiệp! Cách làm thứ 2 vô cùng hãn hữu vì sẽ là "ôm rơm dặm bụng" khi phải vừa lãnh trách nhiệm quản lý thị trường - vừa phải điều hành một số doanh nghiệp mới thu mua. Việc này rõ ràng gây khó khăn với bộ máy quản lý vốn có của chính phủ. Vì vậy, họ chỉ tiến hành phương pháp này đối với các tổ chức có ảnh hướng lớn đến xã hội như: Các quỹ hưu trí, các quỹ bảo hiểm, và các quỹ bất động sản giá rẻ cho người thu nhập thấp...&lt;br /&gt;May mắn là ở chỗ, sau cuộc khủng hoảng 1929, nước Mỹ đã tách bạch rõ ràng 2 loại ngân hàng: NH đầu tư và NH thương mại. Rõ ràng - thời điểm này điều đó đã phát huy rõ tác dụng. Chính phủ Mỹ sẽ không phải lo lắng rằng mình sẽ rót tiền "nhầm" các ngân hàng đang đầu tư thua lỗ lớn, có khả năng họ sẽ dùng tiền mới "ưu đãi" để vãn hồi các khoản đầu tư này - mà không đưa "trực tiếp" ra thị trường.&lt;br /&gt;Vì vậy - trong trường hợp này, có thể loại bỏ khả năng $ sẽ ứ đọng trong các khoản thua lỗ của các ngân hàng đầu tư... Nhưng - vấn đề lại nẩy sinh ở một khía cạnh khác - không kém phần nguy hại: Các sản phẩm tài chính hiện đại.&lt;br /&gt;Để cứu thị trường, (đang suy sụp vì thua lỗ chứ không phải vì thiếu tính thanh khoản) là một vấn đề "vô cùng nan giải", lý do đầu tiên là bởi sự phức tạp của "các sản phẩm tài chính mới" của thị trường hiện đại: các tài sản được "chứng khoán hóa"!&lt;br /&gt;Nếu nó là cổ phiếu của một doanh nghiệp - sẽ dễ dàng hơn nhiều - để quyết định xem có nên hỗ trợ hay không dựa vào "tiềm năng" phát triển của nó - nhưng các loại "chứng khoán" này - thì khác hẳn - nó có khôi phục được hay không là tùy thuộc "thị trường' chứ không phải bản thân nó! Hơn nữa, nếu chỉ "người Mỹ" sở hữu các chứng khoán này - thì vấn đề sẽ dễ hơn nhiều cho chính phủ khi "ra chính sách" bởi người Mỹ "vốn đã lạc quan" - nhưng hiện tại thì khác. Một phần lớn, số người mua các loại chứng khoán này lại là những tổ chức "tin tưởng" vào sự thịnh vượng của nước Mỹ, coi đó là "an toàn" cho các khoản đầu tư của mình (khi đầu tư vào một thị trường lớn, vào các loại tài sản được các quỹ tài chính hàng đầu TG quản lý).&lt;br /&gt;Có thể nói, ngay khi đầu tư vào đó - họ đã có sẵn một niềm tin quá lớn, và niềm tin đó - khi suy sụp - sẽ là sự thất vọng - đến hoảng loạn hơn nhiều - so với bản thân người Mỹ.&lt;br /&gt;Phân tích sự khác biệt đó để đi tới một nhận định rằng, để có thể tạo dựng lại "niềm tin" vào thị trường sẽ không dễ dàng gì bởi sự "đa quốc tịch" của chủ sở hữu - và họ - khó có thể có "tiếng nói chung" - nếu họ muốn "chạy chốn" khỏi thị trường vĩnh viễn - thì sẽ là thảm họa - mà chỉ riêng chính Phủ Mỹ - khó có thể đối phó.&lt;br /&gt;Để có được sự phục hồi trên diện rộng - chắc chắn sẽ đòi hỏi một lượng đô là mà chính phủ Mỹ - sẽ cân nhắc cái giá "quá đắt" của nó! (Lý giải bởi sự "trù chừ" ra một quyết định mạnh tay, bởi - đây sẽ là việc "chưa có tiền lệ" và "chưa chắc chắn kết quả" - nếu $ của chính phủ Mỹ (bảo lãnh bằng trái phiếu chính phủ) đổ vào "động không đáy" thì sao??).&lt;br /&gt;Và "gay cấn" hơn nữa - đó là ở các ngân hàng, các doanh nghiệp và các quỹ đầu tư - những người sẽ "trực tiếp" sử dụng những đồng $ "cứu cánh" này - đó mới là mối lo ngại thực sự!&lt;br /&gt;Khác với chính phủ Mỹ - tìm kiếm biện pháp để "cứu rỗi" toàn thị trường - các tổ chức khác (doanh nghiệp, ngân hàng, quỹ đầu tư) trước hết sẽ nghĩ đến "chính bản thân họ". Nghĩa là - nhiều khả năng - thay vì chuyển tiền đó vào "lưu thông" vãn hồi thị trường tài chính - họ sẽ dùng tiền đó, "chữa cháy" cho các khoản thua lỗ của mình hoặc để đảm bảo "an toàn" của mình trước - họ sẽ giữ lại "phòng thân" (lo sợ nguy cơ thiếu tiền mặt - sẽ làm lan tràn tâm lý này - giống như cách một loạt các dn VN hành động khi lo lắng rằng ngân hàng sẽ không đủ tiền khi họ "cần" - đẩy họ vào cảnh bất lợi).&lt;br /&gt;Hay tệ hại hơn cả, lượng tiền đó được dùng để "thu gom" các tài sản "bất động" đang thanh lý với giá rẻ. (lượng tiền này khi đó sẽ không đủ sức khiến thị trường hồi phục - vì so với tổng các tải sản đang xuống giá - nó quá nhỏ - chỉ có thể sử dụng nó như "mồi lửa" còn phần còn lại sẽ là của các nhà đầu tư - bản thân nó được sử dụng như vốn ngắn hạn - lại đem đổ vào các tài sản dài hạn - nên sẽ không phát huy tác dụng như CP Mỹ mong muốn).&lt;br /&gt;Sẽ là bất hạnh nhất - khi lượng tiền này được đem đi "đầu cơ" - đầu cơ vào "xu hướng" đang quá dễ dự đoán bằng cách lao vào các hợp đồng kì hạn, bán khống các loại chứng khoán, chứng chỉ quỹ... mà bất kể nó "khỏe hay yếu" sẽ lao theo xu hướng mất giá "quá chắc chắn". Điều này - sẽ kéo thị trường "xuống đáy vực" thực sự!&lt;br /&gt;Mặc dù chưa biết thực tế sẽ diễn biến theo hướng nào - nhưng đều đi đến kết luận - lượng $ tăng cường - không làm gia tăng lượng $ lưu thông trên thị trường tài chính và càng khó làm tăng lưu lượng $ đến các thị trường như VN.&lt;br /&gt;.........&lt;br /&gt;Theo cách phân tích trên - sẽ dẫn tới một kết luận: $ trên thị trường VN trong thời gian tới sẽ khan hiếm bởi những lĩnh vực sử dụng $ của VN đều là các lĩnh vực "thiết yếu" khó có thể cắt giảm. (Chưa kể đến "xu hướng" lạm phát - mà rất có thể gói giải pháp của chính phủ - mới chỉ giải quyết được bề nổi, nếu tài chính suy yếu - rất có thể sẽ bùng phát trở lại )!&lt;br /&gt;Kết luận là, trong tình trạng hỗn loạn và khó khăn hiện tại, vẫn có thể kiếm lợi nhuận, nếu tỉnh táo phân tích tình hình. Lợi nhuận trong 6 tháng tới 1 năm tới - sẽ đến từ việc đầu tư vào $.&lt;br /&gt;Đó là nhận định của mình! Còn thực tế đúng hay sai - chúng ta hãy "chờ thị trường" trả lời~!&lt;br /&gt;Hãy chúc cho nhận định của mình là đúng (không thì quả này......toi)!&lt;br /&gt;Chúc các bác may mắn &amp;amp; tỉnh táo trong các quyết định đầu tư sắp tới (chớ nghe em xui dại nhé)@!!!!&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4305855917692216091-158992384205528248?l=taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/feeds/158992384205528248/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4305855917692216091&amp;postID=158992384205528248&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/158992384205528248'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/158992384205528248'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/2008/09/la-s-tng-gi-ng-k-so-vi-vn-trong-giai-on.html' title='Đô la sẽ tăng giá đáng kể so với VNĐ trong giai đoạn tới!'/><author><name>luungoclong</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4305855917692216091.post-7108044466431048483</id><published>2008-09-15T15:23:00.000-07:00</published><updated>2008-09-15T15:24:03.454-07:00</updated><title type='text'>Đi tìm lời giải cho cuộc khủng hoảng tín dụng 2008 tại Mỹ!</title><content type='html'>Nước Mỹ tiếp tục "sa lầy" vào cuộc khoảng - bất kể các giải pháp "tốn kém" liên tục được triển khai!&lt;br /&gt; Đã có những "vật tế thần" mang quốc tịch Mỹ đầu tiên làm mồi cho cuộc khủng hoảng tín dụng này.!&lt;br /&gt; Sẽ là huyênh hoang nếu ai đó dám khẳng định rằng cuộc khủng hoảng này "do đâu" và sẽ "dẫn" thế giới này tới đâu? Nhận xét xem, nó sẽ ảnh hưởng thế nào đến nước Mỹ, và đến cả Thế Giới? Nó sẽ tác động thế nào đến "niêu cơm" của những nền kinh tế "quá nhỏ bé" như Việt Nam??&lt;br /&gt;Và nếu nó ảnh hưởng - thì chúng ta phải có những "động thái" như thế nào để có thể giảm thiểu tối đa ảnh hưởng tiêu cực từ nó?&lt;br /&gt;Lợi - hại là 2 mặt của một hiện tượng! Vậy - trong trường hợp này - liệu Việt Nam có một "cơ hội" nào từ cuộc khủng hoảng này hay không? Hay chí ít là ta rút ra được bài học gì - từ cơn "bão" này?&lt;br /&gt; Các nguồn tư liệu vẫn đang tiếp tục cập nhật, các quan điểm mới, giả thiết mới vẫn tiếp tục được đưa ra thảo luận - mục đích cuối cùng - là tìm ra một câu trả lời "hợp lý nhất" cho tất cả những gì đang diễn ra!.. Cố nhiên, với một môn khoa học "tương đối" và đặc biệt là với lĩnh vực chúng ta đang thảo luận - khó có thể tìm được một quan điểm thống nhất và toàn vẹn, chúng ta chỉ hy vọng, càng đưa ra nhiều cách lý giải - ta càng hiểu sâu hơn về nó! Chỉ dám mong hiểu nhiều về "hiện tượng" để có thể "dự đoán" chứ cũng không dám đào sâu về "bản chất"!&lt;br /&gt; Chúng ta sẽ bắt đầu từ "kết quả" hay “hiện tượng” rồi đi ngược lên phân tích lý do:&lt;br /&gt;Chương một: Cuộc chiến Irac – khởi đầu cho một thảm họa tài chính&lt;br /&gt;Thời gian, tỷ lệ thuận với việc quân Mỹ "tiến sâu" vào "lãnh địa" và "chính trị" tại Irac, nhưng lại tỷ lệ nghịch với sự ổn định của đất nước này!&lt;br /&gt; Người Mỹ đã "bối rối" một thời gian dài trong việc đưa ra cách thức hiệu quả để ngăn chặn bạo lực tại đây.&lt;br /&gt; Bạo lực - bất ổn (đặc biệt là tại nguồn cung) tỷ lệ thuận với giá dầu mỏ khi "đến tay người tiêu dùng"!&lt;br /&gt; Chiến tranh tỷ lệ thuận với lượng của cải phải tiêu tốn, lượng của cải này sẽ kích thích nền công nghiệp phục vụ chiến tranh (đã lâu nhàn rỗi) của nước Mỹ, nhưng nó kéo theo 2 việc:&lt;br /&gt;  - Thứ nhất, việc tập trung nguồn lực vào ngành công nghiệp quốc phòng sẽ làm suy giảm nguồn lực cho các khu vực khác. Nó "đặc biệt có ý nghĩa" trong bối cảnh nước Mỹ từ hàng thập kỷ nay đang dần mất đi vị thế dẫn đầu ở rất nhiều ngành sản xuất...&lt;br /&gt;   Công nghiệp Mỹ - cần một "cú huých" để "quay trở lại" - công nghiệp quốc phòng (và đằng sau nó là sự "vận động" ngành năng lượng, tìm kiếm một nguồn cung giá rẻ - ổn định)- có thể là một đầu tầu cho sự quay trở lại đó- nhưng rõ ràng - thực tế đã chứng minh, sự lựa chọn này không "thực sự khôn ngoan"!&lt;br /&gt;  Chiến tranh đã kéo dài "quá lâu", lượng của cải nó tiêu tốn đã "quá lớn" so với những lợi ích mà nó mang lại (mà rõ ràng là cần rất lâu mới có thể thu hồi lại đủ). Nhưng quan trọng hơn cả là người ta không nhìn thấy "điểm dừng" của cuộc chiến!&lt;br /&gt;  Nếu trước kia - dễ dàng có thể thống kê Irac có bao nhiêu quân, bao nhiêu vũ khí và cần bao nhiêu vũ khí - các loại để có thể "thắng" - thì nay - con số đó - khó ai có thể dự đoán!&lt;br /&gt;  Và với một "sức sản xuất lớn" nhưng không biết nên sản xuất bao nhiêu - thì rõ ràng "hồi kết" cho sự tăng trưởng đến từ khu vực quốc phòng đã tới!&lt;br /&gt;- Hệ quả thứ 2 của cuộc chiến, đó chính là "lượng cung tiền"!&lt;br /&gt;  Với sự thâm hụt ngân sách "kinh niên" của chính phủ Mỹ, nay lại phải đeo thêm phí tổn chiến tranh, sẽ "sớm" dẫn tới hệ quả tất yếu của chính sách thời chiến "gia tăng lượng cung tiền" để đáp ứng nhu cầu chiến tranh!&lt;br /&gt;   Một nước nhỏ - việc gia tăng lượng cung tiền (một lượng lớn đủ để đáp ứng cho chiến tranh) - sẽ là một quyết định cực kì mạo hiểm - chỉ áp dụng khi "cực chẳng đã". Hệ quả của nó là kinh tế phát triển mạnh mẽ "một thời gian" - đủ để đáp ứng nguồn lực cho cuộc chiến! Nhưng ngay sau đó sẽ là thời kì trì trệ kéo dài - mà bắt đầu bằng lạm phát phi mã. Và ván bài này được "đặt cược" bằng kết quả của cuộc chiến! Tuy nhiên phải nói thêm, nếu thắng và "mang về" được những "chiến lợi phẩm" có giá trị thì chiến thắng đó mới có ý nghĩa - còn nếu không - xét về mặt chính sách tài chính - thì đó rõ ràng là một quyết định "tăm tối - ăn thua"!&lt;br /&gt;   Nhưng nước Mỹ thì khác!&lt;br /&gt;  Đồng $ cũng khác vậy! Cán cân thương mại của Việt Nam mà thâm hụt theo "kiểu Mỹ" thì chắc không đầy 1 năm - chắc không còn bóng dáng một nhà đầu tư nào trên lãnh thổ Việt Nam. VNĐ chắc sẽ bị "liệt" vào các loại tiền "vô giá trị nhất"!..&lt;br /&gt;   Nhưng Mỹ thì lại "quá khác"! Sẽ là lan man nếu lại phân tich lại nguyên nhân của điều đó (một bài viết mới đây mình có để cập đến lý do này _ bạn nào quan tâm có thể đọc lại)! Có thể tóm tắt lại nguyên nhân mà người Mỹ vẫn có thể tiếp tục chính sách "chi tiêu quá mức" mà vẫn có thể tránh được lạm phát phi mã đó là bởi: NIỀM TIN.&lt;br /&gt;  Niềm tin vào một thị trường tiêu thụ lớn nhất TG (cả thế giới cần nó để "tiêu hóa" hàng mình sx ra).&lt;br /&gt;  Và niềm tin vào "tương lai" của nước Mỹ, niềm tin vào nền công nghiệp Mỹ - đủ sức sản xuất ra lượng của cải "trả nợ" cho việc "chi tiêu trước" này!&lt;br /&gt;  Người Mỹ cũng vậy, họ được vay nợ dựa trên một "niềm tin" rằng trong tương lai - họ có đủ sức trả nợ!&lt;br /&gt;   Đó là một điều tuyệt vời - đối với sự phát triển kinh tế - nhưng đồng thời cũng là "gốc rễ" của thảm họa đối với nước Mỹ.&lt;br /&gt;Chương hai – Lạm phát “niềm tin”&lt;br /&gt;Nước Mỹ hình thành, phát triển bùng nổ, bởi nhiều lý do, một trong những lý do quan trọng nhất “về mặt kỹ thuật” đó chính là “nguyên tắc đòn bẩy”.&lt;br /&gt;Khởi đầu bằng việc sử dụng nhiều loại tiền giấy “không đảm bảo bằng vàng”, thay vào đó được đảm bảo bởi trái phiếu chính phủ. cho tới việc xóa bỏ hoàn toàn chế độ kim bản vị tại nước Mỹ, biến tiền chính thức trở thành “giấy nợ” của chính phủ… Sau cùng – đó là đưa tờ “giấy nợ” này thành một loại”tiền” được toàn TG công nhận coi như là một vật “trung gian trao đổi” đáng tin cậy nhất!&lt;br /&gt;Từ công đoạn đầu tiên, người Mỹ từ việc chỉ được phát hành một lượng tiền cố định cho lưu thông dựa trên số lượng vàng “thực” của nước Mỹ (sẽ dẫn tới số lượng cực kì ít – không đủ để trao đổi chứ chưa nói là để phát triển), tiến tới việc dùng song song cả vàng lẫn trái phiếu làm “vật thế chấp” phát hành tiền,sau đó là chỉ trái phiếu. Điều này cũng tới “giới hạn của nó” tức là nếu dùng trái phiếu để tung ra một lượng tiền “quá lớn” sẽ gây lạm phát bởi kinh tế Mỹ chỉ có thể “hấp thụ” được một lượng tiền nhất định để đẩy mạnh sản xuất, phần “dư thừa” sẽ đổ vào bong bong tài sản hoặc trực tiếp làm giá cả tăng lên (dù không có lý do nào để giá tăng lên). &lt;br /&gt;Nhưng sang đến giai đoạn 3 – khi $ trở thành một loại tiền được cả thế giới sử dụng – thì mọi thứ “hoàn toàn thay đổi”. Cái nền kinh tế sử dụng $ ấy “quá lớn”, sức ép việc tăng lượng cung tiền tới lạm phát ($) dường như nhỏ “chưa từng thấy”! Các “nhà ngân hàng” Mỹ bước vào một thời kì “hoàng kim” chưa từng có trong lịch sử loài người (phải nói thêm là Ped – tổ chức “đứng ra” phát hành $ thực chất là một ngân hàng tư nhân_ và tư nhân thì “khó” có thể dung hòa giữa lợi ích của “thiểu số” và “đa số”! Như thế có nghĩa là “rất có nhiều khả năng”, Ped sẽ lạm dụng “quyền” của mình – để vung ra một lượng $ “vô cùng lớn” để kiếm lợi! Cái đòn bẩy ấy đã “to” tới mức – có thể “nẩy tung” cả cục diện kinh tế - chính trị TG.&lt;br /&gt;Lại một lần nữa lan man nếu phải giải thích điều này (hy vọng sẽ sớm có một topic chuyên về đề tài này), nhưng nói “đơn giản”, vì có tiền (in ra được), các ngân hàng Mỹ sẽ tìm cách “cho vay để lấy lãi”. Và người “thiếu tiền” thì chưa bao giờ “thiếu” trong lịch sử loài người… Châu Âu sau chiến tranh TG I, rồi chiến tranh TG II, thậm trí ngay cả nước Đức, nước Nhật sau thế chiến I và II ( chắc cũng không nhiều người biết – thứ tạo nên tiềm lực quân sự hung hậu (chỉ sau 6 năm chuẩn bị) của Đức Quốc Xã khuấy đảo cả TG, “trực tiếp” đến từ “tiền” từ ngân hàng Mỹ và kỹ thuật từ các công ty cơ khí Mỹ_ tất nhiên – họ chỉ nghĩ tới lợi nhuận mà không “lường hết” được hậu quả).&lt;br /&gt;Và để làm được điều đó – nước Mỹ (hay nói đúng hơn giới tài chính Mỹ) chỉ cần 1 thứ: Niềm tin&lt;br /&gt;Niềm tin vào gì thì mình đã nhấn mạnh ở trên! Và chính niềm tin đó – tạo nên “sự kỳ vọng”!&lt;br /&gt;Chương 3 – Chủ nghĩa lạc quan và sự kỳ vọng vào nước Mỹ&lt;br /&gt;Giống hệt như con tàu Titanic!&lt;br /&gt;Khi người ta chế tạo ra nó – người ta nghĩ rằng nó “quá an toàn” và KHÔNG THỂ CHÌM, yên tâm tới mức mà không cần trang bị các thiết bị cứu nạn khi gặp sự cố!&lt;br /&gt;Và người ta cũng nghĩ rằng: Nước Mỹ - quá lớn để có thể bị “Chìm”!&lt;br /&gt;Không lớn sao được khi mà nó là một trong những nơi “tiêu hóa” nhanh nhất và nhiều nhất những gì mà thế giới sản xuất ra? (kể cả vốn và công nghệ_ một loại “hàng hóa” thú vị - đáng để lập một topic)!&lt;br /&gt;Nó trở thành “đầu tàu” cho sự ổn định và thịnh vượng của toàn TG. Nó chu cấp “tiền”, đảm bảo an ninh và đảm bảo “tiêu thụ” hàng hóa cho các nước khác. (Cố nhiên, vì làm dụng, nên có không ít nước sản xuất theo định hướng Mỹ và “khóc dở mếu dở. Có “hơn một” những biến chứng về “cơ cấu kinh tế” tại cả những nước phát triển mạnh như Nhật Bản – khi sử dụng bản “thiết kế” của Mỹ để xây dựng nền sản xuất “đại trà xuất khẩu”! Nhưng cơ bản, cho đến “gần hiện tại” nó đã mang lại “sự phồn thịnh cho nhiều quốc gia – và rất có thể đã làm “suy yếu Mỹ”. Suy yếu bởi chính việc là người “tiêu dùng” của cả thế giới. Rất có thể họ đã “Vung tay quá trán” mà không biết!).&lt;br /&gt;Và thế là người ta kì vọng. Người ta kì vọng vào con người Mỹ, hàng hóa Mỹ, công nghệ Mỹ.&lt;br /&gt;Kỳ vọng đó đem đến kết quả là, có nước phụ thuộc vào “cố vấn Mỹ”, có nước phụ thuộc vào “công nghệ Mỹ, thị trường Mỹ”, hay “quân đội Mỹ”!&lt;br /&gt;Còn cá nhân, họ kỳ vọng vào những bước phát triển “nhảy vọt” của công nghệ Mỹ, vào sự tăng trưởng “ổn định và vững chắc” của kinh tế Mỹ.&lt;br /&gt;Thỉnh thoảng, người ta “giật mình tỉnh giấc” bởi những cú sốc “chỉ sau một đêm”, họ tỉnh giậy – và không hiểu tại sao – tài sản của mình lại mất đi nhiều giá trị đến vậy? Từ trước tới nay – người ta chỉ tin vào “sự tăng trưởng không có giới hạn” mà thôi!&lt;br /&gt;Nó đến từ người nông dân khi vay tiền đầu cơ đất hoặc mở rộng trang trại “quá mức”. Nó đến từ giới đầu cơ chứng khoán – kì vọng vào các công ty “mới nổi”. Đến từ giới công chức, công nhân, sinh viên… vào sự phát triển bão táp của CNTT, của Web, của toàn cầu hóa.&lt;br /&gt;Trong suốt quá trình lịch sử, con người “sáng tạo” ra nhiều thứ để “tiêu dùng” – nhưng chưa có thứ nào – con người ta sáng tạo ra mà không bị “đầu cơ” dẫn đến “khủng hoảng” cả. Tùy thuộc vào sự “đại chúng” của sản phẩm đó, mà quy mô của nó lớn hay nhỏ… Thiết nghĩ – đây là một vấn đề hết sức quan trọng, xin được phân tích thêm cho rõ.&lt;br /&gt;Với hàng hóa thông dụng, chắc không có ví dụ nào “tượng hình” hơn ví dụ về đầu cơ “Hoa Tuy Lip” ở Châu Âu! Một củ giống – có thể có giá trị bằng cả cơ nghiệp! Người ta thấy rằng – chỉ cần bỏ tiền ra mua – tối ngủ một giấc là mai có vô khối lợi nhuận do việc nó tăng giá! Người ta lao vào mua bán – giao dịch qua lại, hay “khôn ngoan hơn” đi vào sản xuất…Dù làm gì – họ giống nhau ở một điểm – chỉ nghĩ một điều – mua vào sẽ có lãi mà không cần biết lãi ở đâu và bán cho ai!.. Hiển nhiên, quả bong ấy không thể phồng to mãi, nó nổ, và đó là sự đổ vỡ “đầu tiên” mà người ta đúc rút thành “lý luận” về “đầu cơ”!&lt;br /&gt;Cao cấp hơn, khi người ta “tạo ra” các “sản phẩm tài chính”! Một bước chuyển vượt bậc, một đòn bẩy, một gia tốc mạnh “nhất” trong lịch sử có thể giúp người ta “kiếm lợi”! Một quy luật tương tự - và một sự đổ vỡ tương tự - nhưng quy mô của nó thì “lớn hơn rất nhiều”!&lt;br /&gt;Trong các sản phẩm tài chính đó – tất nhiên được chia thành từng loại theo từng lĩnh vực, và người ta cũng lựa chọn lĩnh vực đầu tư dựa vào một thứ: sự kỳ vọng (đôi khi là thái quá). Nó dẫn tới sự sụp đổ của cả cổ phiếu các công nghệ làm “thay đổi thế giới” như mạng internet, máy tính, phần mềm, game…&lt;br /&gt;Các sản phẩm tài chính, đã phát triển không ngừng tạo nên các sản phẩm “khó tiêu” hơn, phức tạp hơn, cho từng đối tượng “người tiêu dùng”! Nhưng đáng chú ý hơn cả - đó là “tầm ảnh hưởng của nó”!&lt;br /&gt;Có lẽ bạn nghe nhiều một câu châm ngôn “khi thấy một đứa trẻ đánh giầy, một anh lái tacxi cũng bàn về chứng khoán thì đó là lúc nên rời xa khỏi thị trường”. Câu nói ấy đúng theo “rất nhiêu cách”. Một trong những cách giải thích đơn giản nhất, đó là khi đó – sự đầu cơ đã “lan rộng” đến mức “phổ biến” – và sẽ không còn đối tượng nào “đổ thêm tiền” vào nó được nữa – sự phát triển – đã tới giới hạn!&lt;br /&gt;Vậy – cái gì sẽ quyết định – bong bong “nổ hay không”? Đó chính là câu hỏi mà ta quan tâm!&lt;br /&gt;Đáp án là (theo mình): Độ “phổ thông”!&lt;br /&gt;Càng nhiều người “tham dự vào” nó càng có nguy cơ đổ vỡ “ngay”! (nhưng cũng có thể kiếm ngay lợi nhuận lớn).&lt;br /&gt;Càng ít người – càng khó đổ vỡ (nhưng cũng khó kiếm lợi nhuận).&lt;br /&gt;Vậy nếu bạn nghĩ sao – nếu tôi đưa cho bạn một loại sản phẩm tài chính mà “gần như tất cả mọi người đều tham gia”?&lt;br /&gt;MỘT QUẢ BOM tài chính đúng nghĩa phải không?&lt;br /&gt;Có hơn một quả bom như vậy được gài tại Wall Stress, và một trong số chúng đã “phát nổ”!&lt;br /&gt;Nhưng so với “số bom” mà nó “có thể kích hoạt” thì ảnh hưởng của nó – chưa thấm vào đâu!!...&lt;br /&gt;Sorry cả nhà! Mất toi mấy tiếng rồi!&lt;br /&gt;Em mà không đi ngủ - mai đố dậy được!&lt;br /&gt;Đang làm dở đồ án – lò dò đọc thấy cái tít “hót” quá – lại “ngứa nghề” – “Múa bút” một lúc!...&lt;br /&gt;hic – bao giờ mới xong đồ án đây!!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4305855917692216091-7108044466431048483?l=taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/feeds/7108044466431048483/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4305855917692216091&amp;postID=7108044466431048483&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/7108044466431048483'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/7108044466431048483'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/2008/09/i-tm-li-gii-cho-cuc-khng-hong-tn-dng.html' title='Đi tìm lời giải cho cuộc khủng hoảng tín dụng 2008 tại Mỹ!'/><author><name>luungoclong</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4305855917692216091.post-5856644881455273</id><published>2008-06-15T00:55:00.000-07:00</published><updated>2008-06-15T01:03:09.508-07:00</updated><title type='text'>Trao giải Olympic toàn quốc - tiếc nuối - sung sướng &amp; đắng cay!</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Hôm trước - thức cả đêm - vẽ "nốt" cái đồ án thi công - sáng "lượn" sớm đến trường đi cùng anh em cho nó "hoành tráng"!!!&lt;br /&gt;8h "đội hình tinh hoa" của "dân Kiến" nhà ta đổ bộ ĐH Thủy Lợi - nơi đăng cai tổ chức kỳ thi Olympic khu vực Phía Bắc năm nay!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;br /&gt;Đây là Thầy Ngọc - ở bộ môn Cơ Kết Cấu - một người thầy - của rất nhiều thế hệ ưu tú của trường Kiến Trúc (hic - đến cả trưởng khoa Xây Dựng - thầy vẫn còn chê - thằng ấy á - ngày xưa cũng không giỏi lắm - chỉ được cái chăm chỉ.. khè khè -- Còn một thầy nữa - cũng "hoành tráng" mà hay được nhắc tên - nay ngồi cùng bàn nhậu (không tiện nhắc tên))!&lt;br /&gt;Đây là một trong những thầy 'tâm huyết nhất" với các kỳ thi Olympic! Cảm ơn thầy rất nhiều! Thầy đã nghỉ hưu 8 năm mà vẫn "luyện chưởng" cùng đội olympic cơ kết cấu!&lt;br /&gt;Tiếc quá đội cơ kết cấu 1 giải nhất - 5 giải nhì mà vẫn bại dưới tay "đối thủ truyền kiếp" - Xây Dựng (Không phải vì kém giải mà vì đội hình chính "đá giải đồng đội" thi đấu "không được tốt" trong khi đội hình oánh giải "cá nhân" lại linh về 1 giải nhất (cao điểm hơn 2 giải nhất bên XD) + 2 giải nhì - thế là tổng điểm thua chúng nó! Quá Kú).&lt;br /&gt;Sang năm thầy tròn 70 tuổi - cũng là thời điểm thầy "hạ quyết tâm" nghỉ ngơi thực sự!! Mong rằng "thế hệ kế tiếp" sẽ có một món quá "Thực sự ý nghĩa" mừng sinh nhật thầy vào "ngày này năm sau"!! Đã từ lâu - trường Kiến Trúc chờ đợi một giải nhất đồng đội bộ môn Cơ Kết Cấu! Cố lên anh em!&lt;br /&gt;Hè hè - đội Cơ Kết Cấu với Cơ Học Đất "giao lưu" tí!&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://profile.imageshack.us/user/luungoclong/images/detail/#179/94602727bn2.jpg"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;"Con tịnh" giầy trắng mặc áo đội tuyển học cùng lớp với mình - nhất Cơ Kết Cấu - ghét quá đi mất!! Thằng này là "đối thủ" của mình từ "kiếp trước" thì phải!! Đi đâu cũng bị nó "ám"!! Nhưng mà "chửi nhau" với nó "cũng vui"!!&lt;br /&gt;Mà thôi - ngày vui - anh em một nhà 2004X1 - "vô đối" - gạt qua chuyện "thù oán cá nhân" vui vẻ tí!! 2 đồng chí còn lại 1 ở X2, một ở X6 - cũng toàn "hàng khủng" - thậm trí "rất khủng" (đồng chí ngoài cùng bên phải)!&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://profile.imageshack.us/user/luungoclong/images/detail/#183/97669162sr1.jpg"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Tranh thủ "khoe hàng" tí!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em này là My - "xinh nhất" đội cơ đất - học QL mới sợ chứ - "nghe nói" học "tanh" lắm nhưng "chưa được" - tận mục sở thị!!..&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://profile.imageshack.us/user/luungoclong/images/detail/#183/74617252py5.jpg"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Còn đây - đội hình tinh hoa - đội tuyển Cơ Học Đất!! Đội này "quân số" ít nhất, tiền thưởng nhiều nhất, cơ cấu giải nhiều nhất và giải cao nhất luôn... hè hè .. xin giới thiệu đó là "đội hình nhà em"....&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://profile.imageshack.us/user/luungoclong/images/detail/#519/52749199oq5.jpg"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Thằng đứng giữa - cười tít là đội trưởng - biệt danh "Chiến - Chó"!! Không phải chửi nó - mà vì món khoái khẩu của nó là "thịt cầy" -- he he!! Mặc ho "thiên hạ hiểu nhầm" - ta vẫn gọi nó là "Chiến - Chó" như thường!!&lt;br /&gt;Đồng chí này luyện "Cơ đất chân kinh" đã lên tầm "sư phụ" - tiếc thay - vì một "sơ suất nhỏ" bị đội Thủy Lợi "xài" Mỹ nhân kế - choáng váng đầu óc - tụt xuống giải 3 (thật là quá ác - sang năm - chắc chắn "đội trưởng" sẽ "đổi màu huy chương")!!&lt;br /&gt;Cạnh nó - "thằng áo trắng" - hơi điệu một tí là Kiên - giải vàng đợt thi vừa rồi - hoàn toàn xứng đáng - nhưng "anh em" vẫn "nhìn nó" với một thái độ - "hết sức hậm hực" - chỉ chực cơ hội "a lô xô" oánh "hội đồng" cho nó một trận vì tội dám cả gan "vượt mặt" chiến hữu!!!&lt;br /&gt;Chúc mừng giải vàng duy nhất của toàn đội và toàn quốc luôn môn Cơ Học Đất - cung hỷ - cung hỷ!! Cũng chia sẻ với "cái tay đau" của chiến hữu.. (khè khè .. xí xớn - đã đá bóng lại còn ngắm gái - bị đội bạn húc cho một phát - bay tuốt lên giời - tẹo nữa là cái tay bị "bẻ đôi" như cái bánh quy - may mà tay chú ấy "cũng cứng".... Bạn miêu tả hơi "độc mồm" thế - không có ý gì đâu...!! Mà mày cũng khỏi rồi còn gì!!!&lt;br /&gt;Tiếp đến - đồng chí áo xanh là Sỹ Mười - cao thủ võ lâm đến từ cái bang 2004X2 - (cái bang không đội trời chung với 2004X1 - vì cái tội dám loại chiến hữu ra khỏi vòng loại KientrucCup 2 năm liên tiếp - ác thế không biết - vậy mà lúc nào cũng - học cạnh nhau - ghép lớp cùng nhau - đi tham quan cùng nhau - thậm trí thực tập hay tập quân sự cũng "dính luôn" bọn này - đúng là "Ghét của nào - trời trao của ấy"..... )&lt;br /&gt;Í ẹ - cái này không áp dụng cho chú Mười nhé - chú đọc chớ hiểu nhầm - đó là "oán thù 2 nước" anh em ta ở giữa "chả liên quan gì" hề hề - có đề thi - bác cứ tuồn cho em "đều đều" nhé.. he he!! Chúc mừng chiến hữu đạt giải 3!!&lt;br /&gt;Em My thì giới thiệu rồi "nhể" - "Cô Cô" đến từ khoa QL - mà đính chính thêm - cái khoa này không chuyên về mấy môn "khoai sọ" này - nhưng do thành tích "xuất sắc" vẫn được đưa vào danh sách "gà chọi" năm nay!.. Đáng tiếc - do đội cơ đất có "quá nhiều" anh "đẹp giai" cộng với hôm đi thi bị một "thằng bé" nó xài "nam nhân kế" - thế là cả buổi tơ tưởng "đòi làm quen" - quên luôn cả việc đấu võ đài!! khè khè (cái này em đoán thế - chẳng may không phải - cô cô tha cho)!!&lt;br /&gt;Còn cuối cùng là em (bên trái - ngoài cùng) với lại "đồng chí" Hùng cùng về "đồng hạng" - cái giải "khuyến khích" - đau quá là đau!!&lt;br /&gt;Em thì - cả nhà quá rõ - bổ xung thêm thông tin chú Hùng - X3 - nổi tiếng "hiền lành" "Giang hồ" đồn thế - không biết thực hư thế nào!! Nhưng phải công nhận đồng chí này cẩn thận và chu đáo - nói chung - các chị, các cô, các em - có thể hoàn toàn tin tưởng!! Tạm thời thì chú ấy - rất nhát gái (hoặc chí ít là biểu lộ ra ngoài như vậy).. khuyến cáo chị em nào có "nhu cầu" cần liên hệ gấp để tránh "trâu chậm uống nước đục"!!!&lt;br /&gt;À - khuyến mãi thêm tí thông tin cho "phe còn lại" - bác này có một em gái sinh năm 88 học dược - "nghe đồn" "lanh lợi" lắm!! Dân dược mà lại - nghe hấp dẫn không?&lt;br /&gt;Lúc ở ngoài thì không sao - nhưng mà lúc vào - "ngồi nhìn" chúng nó nên nhận giải mà anh em "tủi thân" vô cùng!!&lt;br /&gt;Cái cảm giác làm "bại tướng" khó chịu hơn anh em vẫn tưởng!! Trong mặt sáng ngời thế này mà lại "học dốt" hay chí ít là "thi dốt"!!!&lt;br /&gt;Ngửa mặt lên trời mà than rằng: "Chỉ trách trời một nỗi - là ta học "kém hơn" chúng nó"!! hu hu... Giá mà ta khóc được!! Uất quá! Ghen tức quá! Bất công quá! Bất mãn quá! &amp;amp; Hợp lý quá!&lt;br /&gt;Bài làm ta "chỉ có thế" - "chỉ có thế" mà thôi - phải chấp nhận sự thật - không nên níu kéo, không nên bào chữa, càng không nên "ảo tưởng"!! Dù là "cái gì" thì cũng phải "quên nó" để sống tiếp (choáng mất phải 2 tuần chứ chả chơi - buông bút - buông sách - chán chẳng muốn thi nữa( may mà đều ổn cả)- phải lượn ngay đến chỗ thầy Fedrich để "giải tỏa" không thì khéo giờ này vẫn "nửa đêm vỗ gối"!!)..&lt;br /&gt;Không thèm nói chuyện này nữa!!&lt;br /&gt;Tiếp theo là màn "chia tiền thưởng":&lt;br /&gt;Hè hè!! Giải thưởng nhiều quá - thầy Ngọc phát "sướng cả tay"!!&lt;br /&gt;Bởi vì trót nói đây là blog chuyên về "tài chính" nên để tránh cho topic này "lạc đề" đành "lái nó theo định hướng vậy"!&lt;br /&gt;Một điều hết sức gây "bất bình" hay nói đúng hơn là "thất vọng" cho đám "đấu sĩ" sau gần một kì ngày đêm "luyện công" - có những lúc tưởng chừng "không gượng được dậy"!&lt;br /&gt;Khóa 04 (là lực lượng chủ yếu trong đợt "ra quân" lần này - đang phải đối mặt với một kỳ "căng thẳng nhất" - với toàn những đồ án "cốt cán" - nhưng môn học "khoai môn" - tiến độ đồ án cứ gọi là đè bẹp các tuyển thủ! Không ít "đấu sỹ" đầy tiềm năng đã "bỏ cuộc" ngay từ vòng trường vì không chịu nổi sức ép này...!&lt;br /&gt;Những người còn bám trụ lại - đều là những kẻ "lấy đêm làm ngày - lấy sách làm chi kỉ - lấy chỉ quản thư làm bầu bạn - lấy thư viện làm tổ ấm" - giã từ những thú vui "tao nhã" - đã từng là một phần "tất yếu" của cuộc sống; còn đâu những đêm trắng với blog - những ngày dài với game online, những buổi chè chén say sưa, những cuộc hèn hò "sớm tối"!!&lt;br /&gt;Cai "người yêu", cai "game"; cai "chat"; cai "bóng đá" cai luôn cả "blog" - Giã từ cả cái vẻ ngoài chải chuốt - hào nhoáng - cho có tí vẻ "lãng tử" - khỏi ô danh "dân Kiến" - suốt 3 tháng - trở nên bụi bặm - bất cần - luộm thuộm - ngang phè để rồi cuối cùng - thằng sung sướng với kết quả mỹ mãn, thằng bất mãn, thằng khổ đau, thằng thất vọng!! ...&lt;br /&gt;Về "tinh thần" thì anh em không nói - nhưng mà về "vật chất" thì - bèo quá!!&lt;br /&gt;Không biết có bao nhiêu "thằng" đang săn tìm những "cỗ máy in tiền" mà nhiều kẻ - hiện đang ngồi trong cái hội trường ấy...&lt;br /&gt;Mỗi năm đầu tư xây dựng cơ bản hàng ngàn tỷ, mỗi cái cọc khoan nhồi cũng phải vài trăm tr - trong khi nước ngoài nó hạn chế tối đã "nén tĩnh" - vì tốn kém - ta nén "bét nhè" - công trình nào cũng nén (cho an toàn mà), mỗi cọc trung bình nén tĩnh chắc cũng một vài trăm triệu 1 cọc; mỗi CT bét nhất 3 cọc..&lt;br /&gt;Thế mà các bố ấy tiếc "tí tiền" đầu tư cho mấy thằng "tiềm năng chưa khai quật" để nó "lao vào" cày bừa mấy môn cơ bản - xem có "tí hy vọng" nào rồi nó sẽ "cải tiến" được cái công nghệ đang hiện hành cho nó "ít tốn kém" hơn chăng?&lt;br /&gt;Mấy cái thằng doanh nghiệp bé bằng "cục kẹo" so với các bác "tổng" như Sông Đà như Vinaconex...v...v.. thì "xi nhê" gì - ấy vậy mà mỗi cái ngày hội Miss gì gì đó, hay thời trang, văn nghệ nó ủng hộ hàng trăm triệu....(bởi nó cần quảng cáo). Còn các bác - chỉ biết hái quả - mà chả thấy "vun gốc" tí nào - chả trách chúng nó chạy theo liên doanh hết!!&lt;br /&gt;Ấy là em nói mấy bác "kẹo" tiền tài trợ! Còn với các thầy ở Hội Cơ Học, thay mặt cho những lứa sinh viên trưởng thành dưới sự dìu dắt của các thầy - xin gửi tới các thầy lòng kính trọng và sự biết ơn chân thành nhất!&lt;br /&gt;Những thứ mà các thầy trao tặng, không chỉ là bằng khen, tiền thưởng, vinh danh, mà cao hơn cả, các thầy muốn truyền cho thế hệ kế tiếp một "nhiệt tình khoa học" - một tình yêu với các môn cơ học - Các thầy muốn thế hệ kế tiếp - có thể kế thừa - và phát triển những kiến thức nền tảng để tạo dựng nền một thứ : "Khoa học công nghệ Của Việt Nam"! Đó mới thực sự là sự phát triển bền vững, là cái mà đất nước cần để theo kịp thời đại!&lt;br /&gt;Trong những hoàn cảnh khó khăn nhất - các thầy vẫn có thể trưởng thành, vẫn có thể nghiên cứu - đặt những viên gạch đầu tiên cho ngành cơ học Việt Nam - thì chắc chắn rằng - trong điều kiện đầy đủ hiện tại - thế hệ chúng em CHẮC CHẮN sẽ cố gắng tạo nên những bước chuyển to lớn về các lĩnh vực chúng em tham gia.&lt;br /&gt;Đó không chỉ bởi tinh thần khoa học, cũng không phải bởi vinh danh - mà đó là điều "bắt buộc" để thế hệ này có thể tạo dựng DẤU ẤN của mình! Chúng em bắt buộc phải tiến lên - nếu không muốn bị bỏ lại! Cái chúng em hướng tới - là những sản phẩm khoa học - có thể ngay lập tức mang lại thành công, mang lại hiệu quả kinh tế, mang lại thu nhập, công việc cho xã hội!&lt;br /&gt;Bên trường Xây Dựng - đã có những nhóm sinh viên - mỗi người góp 10 triệu đ (còn bao nhiêu thầy giáo hướng dẫn sẽ bù) để nghiên cứu khoa học, số tiền đó với một sinh viên là không hề nhỏ - nó thể hiện trước hết là tình yêu đối với khoa học, sau đó là sự chấp nhận - chấp nhận chịu thua thiệt - mất mát "một cái gì đó" để có thể làm điều mình đam mê! Nhưng đằng sau đó - chắc chắn những nghiên cứu ấy - hứa hẹn sẽ mang lại nhiều hơn rất nhiều những gì mà các bạn ấy bỏ ra! Ngay cả khi - nó "chưa thể thành công" - thì những điều mà họ học được - chắc sẽ đáng giá hơn thế!&lt;br /&gt;Đó là sinh viên, các thầy tham gia giảng dậy ở các trường cũng rất nhiệt tình và tâm huyết nghiên cứu khoa học, gần như các thầy phải bỏ toàn bộ tiền túi để làm thí nghiệm... mỗi cái cọc nhồi vài trăm tr, để có được công nghệ thổi rửa đáy cọc, các thầy bên trường XD đã phải làm bao nhiêu cái?&lt;br /&gt;Những điều đó thực sự là dấu hiệu đáng mừng và cần phải được phổ biến, vinh danh và nhân rộng - để tạo thành một trào lưu mới - trào lưu sáng tạo khoa học chứ không chỉ dừng lại ở những cuộc thi mang đậm tính "hàn lâm"!!&lt;br /&gt;Và chỉ khi nó kết hợp được với những công nghệ mới, giải pháp mới, thì những cuộc thi như thế này mới có thể thu hút được những "lực lượng" tài trợ mạnh mẽ hơn, đông đảo hơn!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4305855917692216091-5856644881455273?l=taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/feeds/5856644881455273/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4305855917692216091&amp;postID=5856644881455273&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/5856644881455273'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/5856644881455273'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/2008/06/trao-gii-olympic-ton-quc-tic-nui-sung.html' title='Trao giải Olympic toàn quốc - tiếc nuối - sung sướng &amp; đắng cay!'/><author><name>luungoclong</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4305855917692216091.post-4355942184037277667</id><published>2008-04-25T16:28:00.000-07:00</published><updated>2008-04-25T16:36:08.439-07:00</updated><title type='text'>Tương lai của Châu Âu trong kỷ nguyên Toàn Cầu Hoá!</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;span style="color:#006600;"&gt;&lt;strong&gt;Thứ quyền lực châu Âu cần để lãnh đạo&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại Diễn đàn Kinh tế thế giới năm nay diễn ra ở Davos, Thụy Sĩ, những lời bàn luận chủ yếu xoay quanh các cường quốc đang nổi lên tại châu Á. Một nhà phân tích về châu Á lập luận rằng tới năm 2050, sẽ có ba cường quốc thế giới: Hoa Kỳ, Trung Quốc và Ấn Độ. Ông ta không hề đề cập tới châu Âu, nhưng đánh giá không đúng mức về sức mạnh của châu Âu là một sai lầm.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://www.lanhdao.net/leadership/archive/images/2008/04/EU.jpg" target="_blank"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;color:#006600;"&gt;Đúng vậy, châu Âu hiện nay chưa phát huy hết thực lực của mình. Nó được chia nhỏ, thanh bình, và mang tính quy chuẩn trong một thế giới của quyền lực cứng, nhưng lại là một phần của thế giới không liên quan tới sức mạnh quân sự. Việc sử dụng vũ lực trong các nền dân chủ công nghiệp tiên tiến là chuyện gần như không thể tưởng tượng nổi. Trong các mối quan hệ của họ "với nhau", những quốc gia này đều đến từ sao Kim (theo lối diễn giải của Robert Kagan), và việc châu Âu đặt trọng tâm vào luật pháp và các thể chế chính là một tài sản quý giá.&lt;br /&gt;Đối với phần còn lại của thế giới, cuộc thăm dò gần đây của Pew cho thấy nhiều người châu Âu mong muốn châu lục mình đóng một vai trò lớn hơn, nhưng để tạo thế cân bằng với sức mạnh quân sự của Mỹ thì cần tới khoản chi phí cho quân sự nhiều gấp đôi hoặc gấp ba, và chỉ một số ít người châu Âu thích thú với sự đầu tư đó. Tuy nhiên, một chiến lược khôn ngoan cho châu Âu sẽ cần tới các khoản đầu tư lớn hơn cho sức mạnh cứng.&lt;br /&gt;Tuy vậy, viễn cảnh của châu Âu không ảm đạm như giả định của những người bi quan. Quyền lực chính là khả năng có được các kết quả như mong muốn, và các nguồn lực sẽ dẫn đến các hành động cụ thể tùy thuộc vào bối cảnh. Về chức năng, quyền lực được phân bổ giống như một bàn cờ ba chiều. Ở mặt phẳng trên cùng là mối quan hệ quân sự giữa các quốc gia, mà Hoa Kỳ là siêu cường duy nhất của thế giới có khả năng tiếp cận trên toàn cầu. Tại đây thì thế giới là đơn cực.&lt;br /&gt;Ở mặt phẳng giữa là các mối quan hệ kinh tế - nơi mà thế giới thực sự là đa cực. Tại đây, châu Âu đóng vai trò như một liên minh, và các quốc gia khác như Nhật Bản và Trung Quốc đóng các vai trò quan trọng. Mỹ không thể đạt được một thỏa thuận thương mại hoặc dàn xếp được các vụ kiện mà không có sự tán thành của EU. Hoặc lấy một ví dụ khác, châu Âu đã làm được cái việc là gạt Paul Wolfowitz ra khỏi Ngân hàng Thế giới.&lt;br /&gt;Mặt phẳng dưới cùng của bàn cờ bao gồm các mối quan hệ liên quốc gia nằm ngoài tầm kiểm soát của các chính phủ - tất cả mọi thứ từ thuốc phiện cho tới dịch bệnh, cho tới khí hậu thay đổi, cho tới chủ nghĩa khủng bố. Ở mặt phẳng này, quyền lực được phân bổ một cách hỗn loạn giữa các nhân tố phi nhà nước, và cũng không nghĩa lý gì dù gọi thế giới này là đơn cực hay đa cực.&lt;br /&gt;Tại đây, sự hợp tác phi quân sự chặt chẽ là rất quan trọng, mà điều này châu Âu đã làm rất tốt. Thành công của các quốc gia châu Âu trong hàng thế kỷ vượt qua tình trạng thù địch, và sự phát triển của một thị trường nội địa rộng lớn, đã đem lại cho họ sức mạnh mềm rất lớn. Tại thời điểm kết thúc chiến tranh lạnh, các nước Đông Âu không cố gắng hình thành nên các đồng minh trong khu vực như họ đã làm vào những năm 20, nhưng lại hướng tới Brussels để bảo vệ tương lai của mình. Tương tự, các quốc gia như Thổ Nhĩ Kỳ và Ukraina đã điều chỉnh các chính sách của họ để đáp lại sức hấp dẫn của họ đối với châu Âu.&lt;br /&gt;Gần đây, Hội đồng tình báo quốc gia của Hoa Kỳ đã công bố 4 viễn cảnh rất khác nhau cho thế giới trong năm 2020: 1) Thế giới Davos mà ở đó toàn cầu hóa kinh tế tiếp tục diễn ra, nhưng với nhiều gương mặt châu Á hơn; 2) Hòa bình theo kiểu Mỹ, nơi mà Mỹ tiếp tục thống trị trật tự toàn cầu; 3) Nhà nước mới của thế giới Hồi giáo, nơi mà sự đồng nhất tôn giáo của Hồi giáo thách thức sự thống trị của các tiêu chuẩn phương Tây; và 4) Chu trình của Nỗi sợ hãi mà trong đó, các lực lượng phi chính phủ gây nên những nỗi kinh hoàng đối với nền an ninh, tạo nên các xã hội đặc biệt Owell (Orwell hàm ý những niềm tin trái ngược: “chiến tranh là hòa bình”, “tự do là nô lệ”; và “ngu dốt là sức mạnh”). Giống như bất kỳ các nghiên cứu nào về tương lai, những viễn cảnh trên đều có các giới hạn của chúng, nhưng chúng giúp chúng ta đặt ra câu hỏi là ba hay bốn nhân tố chính trị chính sẽ góp phần định hướng nên kết quả cuối cùng.&lt;br /&gt;Trước tiên là sự nổi lên của châu Á. Câu hỏi lớn sẽ là Trung Quốc và sự phát triển nội lực của họ. Trung Quốc đã đưa 400 triệu người thoát khỏi cảnh đói nghèo từ năm 1990, nhưng vẫn còn 400 triệu người nữa đang sống với dưới 2USD mỗi ngày. Nếu hiện trạng chính trị ở Trung Quốc thay đổi, vai trò của quốc gia này trên thế giới cũng sẽ thay đổi: hoặc họ sẽ có một chính sách đối ngoại hiếu chiến hơn và không sẵn lòng đối phó với những vấn đề như thay đổi khí hậu, hoặc họ sẽ có thể xử lý các vấn đề của mình và trở thành một "cổ đông đầy trách nhiệm" trong nền chính trị thế giới.&lt;br /&gt;Châu Âu có thể góp phần đáng kể đối với sự hòa nhập của Trung Quốc vào các quy tắc và thể chế toàn cầu. Nói chung, châu Âu và Mỹ sợ một Trung Quốc yếu kém hơn là một Trung Quốc sung sức.&lt;br /&gt;Chính trị Hồi giáo và cách thức phát triển của nó sẽ là nhân tố thứ hai. Cuộc chiến chống lại chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo cực đoan không phải là một "sự va chạm giữa các nền văn minh", mà là một cuộc nội chiến trong chính tôn giáo này. Một thiểu số có quan điểm cực đoan đang sử dụng vũ lực để áp đặt một thế hệ đơn giản hóa và mang tính chất ý thức hệ lên một xu hướng chủ đạo có nhiều cách nhìn khác nhau.&lt;br /&gt;Trong khi số đông nhất những người Hồi giáo lại sống tại châu Á, họ bị tác động bởi tâm điểm của cuộc chiến này tại Trung Đông - khu vực bị tụt lại phía sau cả thế giới trong toàn cầu hóa, mở cửa, xây dựng thể chế và dân chủ hóa. Tại đây, sức mạnh kinh tế và quyền lực mềm của châu Âu cần đóng góp rất nhiều. Thương mại cởi mở hơn, tăng trưởng kinh tế, giáo dục, phát triển các thể chế xã hội dân sự, và những bước tiến dần dần về chính trị có thể giúp củng cố xu hướng chủ đạo này vượt qua thời điểm khó khăn, như cách người Hồi giáo đang được đối xử tại châu Âu và Mỹ. Điều quan trọng không kém là các chính sách của phương Tây đối với Trung Đông sẽ thỏa mãn những người Hồi giáo theo xu hướng chủ đạo, hay sẽ tiếp sức cho việc tuyên tuyền của những người cực đoan về một cuộc chiến chống lại Hồi giáo.&lt;br /&gt;Yếu tố quyết định thứ ba chính là quyền lực của nước Mỹ và cách thức nước Mỹ sử dụng quyền lực đó. Mỹ sẽ vẫn là quốc gia quyền lực nhất trong năm 2020, nhưng, nghịch lý là, nhà nước lớn mạnh nhất kể từ thời La Mã sẽ không đủ khả năng bảo vệ chính các công dân của mình.&lt;br /&gt;Sức mạnh quân sự của Mỹ không đủ để đối phó với các nguy cơ như bệnh dịch toàn cầu, khí hậu thay đổi, chủ nghĩa khủng bố và tội phạm quốc tế. Những vấn đề này cần tới sự hợp tác trong việc cung cấp các sản phẩm công cộng trên toàn cầu và quyền lực mềm trong việc thu hút sự hỗ trợ. Trên thế giới, không có nơi nào có thể chia sẻ nhiều giá trị hơn hay có khả năng tác động nhiều hơn tới quan điểm và quyền lực của Mỹ như châu Âu. Điều đó dẫn tới giả thuyết rằng nhân tố chính trị thứ tư mang tính quyết định trong tương lai sẽ là sự phát triển của các chính sách và quyền &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;color:#006600;"&gt;lực của châu Âu.&lt;br /&gt;Joseph NyeTheo Project SyndicateThu Lượng dịch&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;color:#006600;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="color:#006600;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:courier new;color:#006600;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:courier new;color:#006600;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:courier new;color:#003300;"&gt;Bình loạn về "Tương lai của Châu âu"!&lt;br /&gt;Tương lai của Châu Âu&lt;br /&gt;Đã có không ít những học giả nghiên cứu, phân tích để đưa ra một viễn cảnh của châu lục này trong vòng vài thập kỷ tới - tuy nhiên có không mấy những nghiên cứu "vẽ" nên được một viễn cảnh "sáng sủa &amp;amp; và huy hoàng" cho châu lục này-Bởi những "yếu điểm cố hữu" của lục địa này!&lt;br /&gt;Xin có một bài viết ngắn - tranh luận với quan điểm của bài báo trên!.....&lt;br /&gt;Chúng ta không còn lạ lẫm - khi người ta gọi Châu Âu là "lục địa già nua"! Và xin được tập trung phân tích rõ, sự "già nua" của một Châu lục "chưa bao giờ" suy giảm ảnh hưởng của mình với thế giới - trong suốt lịch sử hình thành và phát triển của mình - thế nhưng - hiện tại thì nó đang "mất dần" vị thế của mình bởi rất nhiều lý do sau đây:..&lt;br /&gt;Đầu tiên - hoàn toàn đồng ý với tác giả về việc "Châu Âu - với những luật lệ" - quả thật - không mấy nơi trên thế giới, có được một hệ thống pháp luật và quy chuẩn đầy đủ, hoàn thiện và to lớn như châu lục này.&lt;br /&gt;Điều đó - hẳn nhiên là có lợi cho việc phát triển của một thị trường tự do, minh bạch - một xã hội dân chủ - công bằng!&lt;br /&gt;Tuy nhiên - cũng chính sự hoàn thiện - lại dẫn đến những "cứng nhắc" về thể chế - và sự cứng nhắc này lại càng trở lên rõ rệt khi cần đến sự đồng thuận của cả khối cho một chính sách mới như hiện nay!&lt;br /&gt;Điều đó - khiến châu lục này phản ứng khá "chậm chạp" với những biến đổi không ngừng của thời cuộc!&lt;br /&gt;Việc những nhà điều hành - những nhà lập pháp có trong tay một quyền hạn nhất định để có thể "rảnh tay" đối phó với những vấn đề mới, những thách thức mới - vốn là thế mạnh của những nước có một nền chính trị "đồng thuận cao" thì gần như "không tưởng" ở Châu Âu! ...&lt;br /&gt;Trong điều kiện bình thường - thì những điều đó - không bộc lộ quá nhiều vấn đề - nhưng trong những hoàn cảnh cấp bách, hay khi cần có một sự "hy sinh" nào đó từ cách thành viên, một nhóm người (sẽ phân tích ở phần sau) thì điều đó thực sự trở thành một vấn đề nan giải, nó cản trở các nhà lãnh đạo trong việc đưa ra một chính sách nhanh chóng nhất, "có lợi" cho cả khối nhất!..&lt;br /&gt;Điều thứ 2 phải nhắc tới - đó chính là sự "già nua" trong tư tưởng của người dân Châu Âu! Có một điểm mà nhà phân tích ở trên đã nhắc đến - đó là không mấy người dân Châu âu chấp nhận - khối này tăng chi tiêu cho quân sự chẳng hạn.&lt;br /&gt;Đây là một ví dụ, mà nếu dẫn ra phân tích, nó đã ảnh hưởng đến rất nhiều "chính sách cốt lõi" của Châu âu.&lt;br /&gt;Việc không chịu chi tiêu cho quân sự - đã buộc châu lục này phải lựa chọn "giải pháp" là dựa vào sự đảm bảo an ninh của Mỹ hay các khối quân sự chung!&lt;br /&gt;Và chính điều đó đã dẫn tới quyết định chấp nhận cho Mỹ triển khai "lá chắn tên lửa" tại Châu âu! Chưa biết hiệu quả về mặt an ninh của "tấm lá chắn" này cho Châu âu đến đâu - nhưng chúng ta thấy rõ rằng - một thời gian dài trước đây, Châu âu kiên quyết không cho Mỹ triển khai hệ thống này bởi nguy cơ sẽ biến cả châu lục này thành "bãi chiến trường" nếu "không may" nổ ra chiến tranh giữa Mỹ và một thế lực khác! Thì nay - chấp nhận nguy cơ trở thành "võ đài" trong chiến tranh - châu âu đã chấp nhận điều đó...&lt;br /&gt;Thái độ ấy "chưa chắc" đã phải là "chủ ý" của các nhà lãnh đạo "kỳ cựu" của châu âu mà đó là sức ép do "quan điểm chung" của người dân châu âu mang lại!&lt;br /&gt;Và cái quan điểm ấy - tiếp tục "đẩy" châu âu "lún sâu" vào suy giảm ở lĩnh vực thứ 2 - mang tính chất quyết định đến "thế và lực" của châu lục này trong tương lai - Lĩnh vực Kinh Tế!&lt;br /&gt;Dân số già nua là một trong những trở ngại "dài hơi" của Châu âu - nhưng ngay cả những người trẻ - cũng có những "vấn đề" không kém phần "nghiêm trọng" trong tư tưởng của họ!&lt;br /&gt;Những người trẻ tuổi ở châu âu "dường như" làm người ta nghĩ họ "không mấy" quan tâm đến chính trị! Nói chính trị thì to tát quá - đơn giản là có rất nhiều người trẻ "không đề cao" hay "không ý thức" đến vai trò mà Châu âu "cần" hay "có thể đóng góp" cho thế giới trong tương lai!.&lt;br /&gt;. Ngay cả với những vấn đề cấp bách của khu vực - họ vẫn tỏ thái độ hết sức thờ ơ! Nhưng ngược lại, khi quyền lợi bị "xâm phạm" thì họ lại có những hành động "quá khích" làm người ta "bất ngờ"!&lt;br /&gt;Lấy dẫn chứng chính là tại Pháp! Vấn đề lao động của nước này - nổi cộm 2 vấn đề "nghiêm trọng" đó là, để tiếp tục duy trì nguồn lao động trong khi dân số giảm, họ cần phải "nới rộng" cánh cửa cho người nhập cư; đồng thời, với chi phí "đắt đỏ" phải bỏ ra cho người lao động trong nước - chẳng khác nào "xua đuổi" các doanh nghiệp, xua đuổi nguồn vốn đầu tư ra khỏi những lĩnh vực "thiếu tính cạnh tranh" trong nền kt Pháp - đáng lo ngại là xu hướng ấy đang "không ngừng mở rộng" ra khắp các lĩnh vực của nền kinh tế - tất yếu người ta phải nghĩ đến kế hoạch phải "cắt giảm chi phí" ở những nơi "có thể" - và một trong những chi tiêu ấy - chính là chế độ an sinh cho người lao động. Người ta đều hiểu rằng, nếu không "mau chóng" có những quyết định "mạnh mẽ" thì trong tương lai không xa - nước Pháp sẽ "tiến vào" một cuộc "suy thoái báo trước" không kém phần "khốc liệt"!&lt;br /&gt;Nhưng người dân thì "lại không chịu hiểu điều đó" - họ phản ứng gay gắt với chính sách cho người nhập cư, những điều chỉnh về chế độ bảo hiểm, hưu trí mà chính phủ tuyên bố là "kiên quyết thực hiện" để tránh đẩy nước pháp vào sự suy yếu đoán biết trước...&lt;br /&gt;điều đó cũng "dễ hiểu" nhưng không "dễ hiểu" chút nào khi phản ứng của người lao động "đến độ" một chính trị gia ưu tú (người đã kiên quyết thực hiện chính sách này) phải ra đi - hay việc chính phủ cho "ngừng vô thời hạn" những kế hoạch này!...&lt;br /&gt;Đó chính là những "trở ngại" mà bất kì nhà lãnh đạo châu âu nào cũng phải "tính đến" khi ra một chính sách - kể cả có lợi cho cả khu vực! Họ phải cân nhắc tới "lợi ích" của "chính mình" khi đưa ra chính sách này.. điều này làm ta liên tưởng đến sự tương đồng với những chính trị gia tại Mỹ..&lt;br /&gt;Quay trở lại với 3 yếu tố sẽ quyết định "bô mặt" của thế giới trong vài thập kỉ tới, và suy ngẫm xem - Châu âu - sẽ đóng vai trò nào trong thế giới ấy?&lt;br /&gt;Ta không "lạm bàn" về 3 yếu tố đó, chỉ tập trung phân tích - liệu có hay không một ảnh hưởng mang tính quyết định từ châu âu, và nếu có - ảnh hưởng đó là gì?&lt;br /&gt;Không thể phủ nhận - vai trò to lớn của châu âu với những "kế hoạch toàn cầu" về nhân đạo, về môi trường trong hiện tại, nhưng trong tương lai - thì không dễ để nói trước, ta sẽ "bám sát" vào những luận điểm mà tác giả coi là "nguyên cớ" khẳng định vai trò của Châu âu để cùng phân tích:&lt;br /&gt;-Đầu tiên, là việc trong hiện tại Châu âu có rất nhiều ảnh hưởng "phi quân sự" tại Trung Đông - một khu vực "cực kì bất ổn" của thế giới!..&lt;br /&gt;Thật khó có thể đánh giá tác động của Châu âu tới khu vực này bằng các "quyền lực mềm" của họ!..&lt;br /&gt;Chỉ có thể đồng ý rằng Trung Đông - quả thật là "nỗi lo ngại" của toàn thế giới hơn là sự "lo sợ"!&lt;br /&gt;Người ta có lo ngại về những "đức tin" sai lầm của rất nhiều thế lực trong khu vực - bởi nó ảnh hưởng đến an ninh toàn cầu - chứ không phải bởi họ là đầu tầu kinh tế - là trung tâm hay là động lực phát triển của TG - chỉ trừ một thứ!...Dầu mỏ!!&lt;br /&gt;Trong hiện tại - họ quan trong bởi cái thứ "trời cho" của họ - nhưng chỉ bởi thứ đó mà thôi!&lt;br /&gt;Họ chỉ quan trọng - một khi thế giới còn cần dầu mỏ hay còn cần tiền bán dầu mỏ của họ để đầu tư....&lt;br /&gt;Nhưng với cái giá "thắt cổ" hiện nay - không còn nghi ngờ là sẽ thúc đẩy cuộc "cách mạng mới" trong khoa học kỹ thuật - CÁCH MẠNG VỀ NHIÊN LIỆU!&lt;br /&gt;Tất yếu thế giới sẽ phải tập trung cho điều đó! Và Trung đông hẳn sẽ "sững sờ" tới mức nào khi mà một thành tựu trong khoa học - mà nhân loại đang chờ đón - sẽ xoá bỏ hoàn toàn sự "không thể thay thế" của họ "với thế giới"!..&lt;br /&gt;Ông Bush muốn "tiêu diệt" tận gốc rễ của những "lệch lạc về đường lối" những "tiềm lực" của chiến tranh, của xung đột, của khủng bố bằng "vũ lực" - thì đâu đó trên khắp thế giới này - có lẽ đến hàng nghìn nhà khoa học đang ngày đêm theo đuổi một loại "vũ khí mềm" sẽ "chặn đứng" gốc rễ "tiềm lực" của những "thế lực lệch lạc" kia - đó chính là "nhiên liệu"!!&lt;br /&gt;Giá mà ông Bush hiểu rằng - mỗi viên đạn mà kẻ khủng bố bắn ra, nhữgn cỗ máy chiến tranh hiện đại, hay thậm chí - cả tiền đổ vào những dự án hạt nhân mang tính huỷ diệt ấy đều được "đẻ ra" từ dầu mỏ! Cả thế giới đang "hà hơi - tiếp sức" cho những thế lực "mang lại sự bất ổn" cho loài người!&lt;br /&gt;Và thay vì chiến tranh - có lẽ đã đến lúc - nước Mỹ dồn sức cho những dự án nghiên cứu quy mô về nguyên liệu thay thế - và trong hiện tại - có lẽ không chỉ Mỹ mà hàng trăm quốc gia khác - đang không ngừng thúc đẩy cho điều đó! Khủng bố - giết chóc - có thể bào chữa bởi "đức tin sai lạc" bởi đói nghèo - nhưng những đồng tiền được tạo ra bởi giá dầu mỏ "cắt cổ" - đẩy hàng triệu nông dân vào cảnh khốn cùng - đẩy thế giới vào cơn bão giá - mà chưa có kế hoạch khả dĩ để dập tắt - các nước phát triển thì co cụm "tự cứu mình" - đẩy người nghèo khắp thế giới ra đối mặt với cơn bão khốc liệt - và những đồng tiền đó lại "nạp đạn" cho tên lửa, cho máy bay - hay thậm trí cả "bom hạt nhân" - để rồi - thế giới lại phải "nạp đạn" tương ứng để "phòng thủ" hay tệ hơn "đánh phủ đầu" - thì đó thực sự là một tội ác! Tội ác với nhân loại mà không thể có bất kì một lý do nào có thể bào chữa - kể cả đức tin!..&lt;br /&gt;Quay lại với Châu âu - những ảnh hưởng địa chính trị của họ thì rõ ràng đang "ngày một lu mờ" - ngược lại với nó là một sự đồng thuận "ngày càng cao" của khu vực này với Mỹ về rất nhiều các lĩnh vực!&lt;br /&gt;Kinh tế suy giảm, ảnh hưởng bị thu hẹp, quân sự thì "thua kém", đồng thời lại có vô vàn những khó khăn từ chính "nội tại", và biểu hiện gần đây nhất là xu hướng lên giá không ngừng của đồng tiền khu vực này với "phần còn lại của thế giới" - càng khiến cho người ta lo ngại về viễn cảnh kinh tế của Châu Âu! Rất khó - để có thể khẳng định - Châu âu trong tương lai sẽ đóng góp một vị thế quan trọng "không thể thiếu" với thế giới!&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://www.lanhdao.net/leadership/home.aspx?catid=19&amp;amp;msgid=12604"&gt;&lt;span style="font-family:courier new;color:#003300;"&gt;http://www.lanhdao.net/leadership/home.aspx?catid=19&amp;amp;msgid=12604&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4305855917692216091-4355942184037277667?l=taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/feeds/4355942184037277667/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4305855917692216091&amp;postID=4355942184037277667&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/4355942184037277667'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/4355942184037277667'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/2008/04/tng-lai-ca-chu-u-trong-k-nguyn-ton-cu.html' title='Tương lai của Châu Âu trong kỷ nguyên Toàn Cầu Hoá!'/><author><name>luungoclong</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4305855917692216091.post-8500231686923695432</id><published>2008-02-25T11:33:00.001-08:00</published><updated>2008-02-27T07:31:51.357-08:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;strong&gt;Sự đạo đức giả trong tài chính&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế giới đang phải đối m&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/R8MYMXCkG8I/AAAAAAAAAHA/bwQDRmzBB2A/s1600-h/images401243_Stiglitz.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5171003397773728706" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://3.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/R8MYMXCkG8I/AAAAAAAAAHA/bwQDRmzBB2A/s400/images401243_Stiglitz.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;ặt với một giai đoạn bất ổn về tài chính, đặc biệt là sự suy thoái của nền kinh tế Mỹ. Giáo sư Joseph E. Stiglitz - người từng đoạt giải Nobel Kinh tế năm 2001 - cho rằng: một nguyên nhân cơ bản dẫn đến tình trạng trên chính là kiến trúc tài chính toàn cầu vẫn chưa hề có sự cải cách nào về mặt nền tảng trong suốt 10 năm qua (kể từ sau cuộc khủng hoảng tài chính năm 1997). Lanhdao.net xin giới thiệu bài viết của Giáo sư Joseph E. Stiglitz. Toàn bộ quan điểm trong bài là của tác giả.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://www.lanhdao.net/leadership/archive/images/2008/02/Joseph.jpg" target="_blank"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Giáo sư Joseph E. Stiglitz phát biểu trong một cuộc họp báo tại Hà Nội vào ngày 27/11/2004, một phần trong chuyến thăm 10 ngày tại Việt Nam để gặp gỡ các quan chức chính phủ, các nhà nghiên cứu, các nhà tài trợ nước ngoài và có các buổi diễn thuyết trước công chúng. Ảnh: Corbis&lt;br /&gt;Năm 2007 đánh dấu 10 năm cuộc khủng hoảng Đông Á, bắt đầu từ Thái Lan vào ngày 2/7/1997, lan rộng sang Indonesia vào tháng 10 và sang Hàn Quốc vào tháng 12. Rốt cuộc, nó trở thành một cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu, kéo thêm cả Nga và các nước Mỹ Latinh như Brazil, và nhiều nước khác phải mệt mỏi trong nhiều năm tiếp theo: Argentina năm 2001 có thể được kể đến như là một trong các nạn nhân của nó.&lt;br /&gt;Đã có rất nhiều các nạn nhân vô tội khác, bao gồm cả các quốc gia thậm chí không tham gia vào các dòng vốn quốc tế nhưng vẫn bị chìm sâu vào khủng hoảng. Thực tế, Lào cũng nằm trong số những quốc gia bị ảnh hưởng tồi tệ nhất. Mặc dù cuối cùng thì cuộc khủng hoảng nào cũng kết thúc, nhưng lúc đó không ai biết được các kỳ suy thoái và trì trệ tiếp theo sẽ còn sâu rộng và kéo dài bao lâu. Đó là cuộc khủng hoảng tồi tệ nhất kể từ sau cuộc Đại suy thoái.&lt;br /&gt;Là Giám đốc kinh tế và Phó Chủ tịch cấp cao của Ngân hàng Thế giới, tôi đã đứng giữa sự xung đột và các cuộc tranh luận về nguyên nhân và những cách ứng phó về mặt chính sách sao cho phù hợp. Mùa hè và mùa thu năm 2007, tôi đã đi thăm lại các quốc gia bị ảnh hưởng, gồm Malaysia, Lào, Thái Lan và Indonesia. Thật ấm lòng khi chứng kiến sự phục hồi của họ. Các nước này giờ đang tăng trưởng với tốc độ 5% hoặc 6% hoặc hơn thế - không được nhanh như trong những ngày thần kỳ Đông Á, nhưng nhanh hơn rất nhiều so với những gì mà mọi người có thể tưởng sau khi khủng hoảng xảy ra.&lt;br /&gt;Nhiều nước đã thay đổi chính sách của mình, nhưng rõ ràng là theo những hướng khác biệt so với những cải tổ mà IMF yêu cầu. Người nghèo nằm trong số những người phải chịu gánh nặng nhất của cuộc khủng hoảng, khi mà tiền lương tụt hẳn xuống còn tỉ lệ thất nghiệp lại vọt lên. Khi các nước này phục hồi, nhiều nước đã tập trung nhấn mạnh vào "tính hài hòa", trong một nỗ lực khắc phục khoảng cách ngày càng tăng giữa người giàu và người nghèo, giữa nông thôn và thành thị. Họ coi trọng hơn việc đầu tư vào con người, khởi động các sáng kiến để nhiều công dân có thể được chăm sóc sức khỏe và tiếp cận tài chính hơn, và tạo nên các quỹ xã hội để giúp phát triển các cộng đồng địa phương.&lt;br /&gt;Nhìn lại cuộc khủng hoảng sau một thập kỷ, chúng ta có thể nhìn thấy rất rõ ràng IMF và Bộ Tài chính của Mỹ đã chuẩn đoán, kê đơn và tiên lượng sai lầm như thế nào. Vấn đề cơ bản chính là sự tự do hóa thị trường vốn còn non nớt. Bởi vậy, thật là mỉa mai khi nhìn thấy Bộ trưởng Bộ Tài chính Mỹ một lần nữa lại thúc đẩy việc tự do hóa thị trường vốn tại Ấn Độ - một trong hai nước lớn đang phát triển (cùng với Trung Quốc) nổi lên mà không bị tổn hại từ cuộc khủng hoảng năm 1997.&lt;br /&gt;Không phải ngẫu nhiên mà các quốc gia không tự do hóa hoàn toàn các thị trường vốn lại có thể vận hành rất tốt. Nghiên cứu sau đó do IMF tiến hành đã xác minh được điều mà bất kỳ nghiên cứu nghiêm túc nào cũng thấy: tự do hóa thị trường vốn đem lại sự bất ổn, nhưng không tất yếu tăng trưởng. (Cũng trong nghiên cứu tương tự cho thấy: Ấn Độ và Trung Quốc đã trở thành những nền kinh tế phát triển nhanh nhất)&lt;br /&gt;Tất nhiên, Phố Wall (nơi các lợi nhuận của nó là hiện thân cho Bộ Tài chính Mỹ) thu lợi từ việc tự do hóa thị trường vốn: họ kiếm tiền khi các dòng vốn chảy vào, khi các dòng vốn chảy ra, và trong việc tái cơ cấu do hậu quả của sự tàn phá. Tại Hàn Quốc, IMF thúc giục bán các ngân hàng của nước này cho các nhà đầu tư Mỹ, ngay cả khi người Hàn Quốc đã điều hành nền kinh tế của chính họ một cách ấn tượng trong suốt bốn thập kỷ, với tốc độ tăng trưởng cao hơn, bền vững hơn, và không hề có các bê bối do cơ chế vẫn xuất hiện thường xuyên trong các thị trường tài chính của Mỹ.&lt;br /&gt;Trong nhiều trường hợp, các công ty của Mỹ đã mua các ngân hàng, nắm giữ các ngân hàng đó cho tới khi Hàn Quốc phục hồi, và sau đó bán lại chúng, thu về hàng tỉ tiền lãi. Trong khi vội vã để các phương Tây mua các ngân hàng, IMF đã bỏ quên một chi tiết: phải đảm bảo rằng Hàn Quốc có thể giữ lại được ít nhất một phần nhỏ của số lãi kia thông qua hệ thống thuế. Việc các nhà đầu tư Mỹ có sự tinh thông hơn trong lĩnh vực ngân hàng tại các thị trường mới nổi hay không có thể vẫn còn phải bàn cãi, nhưng việc họ có sự tinh thông hơn trong việc tránh thuế thì không cần thắc mắc.&lt;br /&gt;Sự mâu thuẫn giữa lời khuyên của IMF/ Bộ tài chính Mỹ với Đông Á và những gì đã xảy ra trong thất bại cho vay tín dụng là hiển nhiên. Các nước Đông Á đã được yêu cầu nâng cao lãi suất, trong một số trường hợp tăng tới 25%, 40% hoặc cao hơn, gây nên sự vỡ nợ trên diện rộng. Trong cuộc khủng hoảng hiện nay, Cục dự trữ liên bang Mỹ và Ngân hàng trung ương châu Âu lại cắt giảm lãi suất.&lt;br /&gt;Tương tự như vậy, các quốc gia bị mắc vào cuộc khủng hoảng tại Đông Á được nghe diễn thuyết về nhu cầu minh bạch hơn nữa và điều chỉnh tốt hơn nữa. Nhưng việc thiếu minh bạch lại đóng một vai trò trung tâm trong việc gặm nhấm tín dụng hồi mùa hè năm 2006, các khoản thế chấp bị sắt lát và thái nhỏ, rải ra khắp thế giới, đóng gói cùng với các sản phẩm tốt hơn, và giấu nhẹm đi như đồ ký quỹ, do đó chẳng ai biết rõ là người nào đang cầm trong tay cái gì. Và giờ đây lại có một màn hợp xướng cảnh báo về những sự điều chỉnh mới - những thứ được cho là cản trở thị trường tài chính (bao gồm cả sự khai thác từ chính những người vay tiền ngờ nghệch của họ - điều nằm trong gốc rễ của vấn đề). Cuối cùng, bất chấp mọi lời cảnh báo về xuống cấp đạo đức, các ngân hàng phương Tây vẫn phần nào được "tại ngoại" khỏi những vụ đầu tư xấu của họ.&lt;br /&gt;Sau cuộc khủng hoảng năm 1997, có một sự nhất trí rằng cần có sự cải cách căn bản đối với kiến trúc tài chính toàn cầu. Nhưng, trong khi hệ thống hiện hành có thể dẫn tới sự bất ổn không cần thiết và áp đặt các mức chi phí khổng lồ lên các nước đang phát triển, nó vẫn tạo ra lợi nhuận đáng kể. Thế nên không có gì ngạc nhiên nếu sau 10 năm nữa vẫn không có một cải cách căn bản nào. Và vì thế, cũng không ngạc nhiên rằng thế giới một lần nữa lại phải đối mặt với một giai đoạn bất ổn tài chính toàn cầu, với những hậu quả còn chưa rõ ràng cho các nền kinh tế trên thế giới.&lt;br /&gt;Joseph E. Stiglitz Theo Project - Syndicate Thu Lượng dịch&lt;br /&gt;* Joseph E. Stiglitz - người từng giành giải Nobel Kinh tế năm 2001, Giáo sư Kinh tế thuộc Đại học Columbia (Mỹ), từng giữ chức Chủ tịch Hội đồng Cố vấn Kinh tế của cựu Tổng thống Bill Clinton, Giám đốc Kinh tế và Phó Chủ tịch cấp cao của Ngân hàng Thế giới. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;Bình loạn tí chơi!! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/R8MYU3CkG9I/AAAAAAAAAHI/KbNXR4zKtws/s1600-h/8o.JPG"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5171003543802616786" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; WIDTH: 284px; CURSOR: hand; HEIGHT: 246px" height="283" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/R8MYU3CkG9I/AAAAAAAAAHI/KbNXR4zKtws/s400/8o.JPG" width="341" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Một bài báo rất tuyệt! Tuyệt vời bởi thời điểm nó được đăng và cả vấn đề mà nó "bàn luận" : CƠ CẤU TÀI CHÍNH TOÀN CẦU!&lt;br /&gt;Nó đã từng là chủ đề "nóng bỏng" cách đây 10 năm, nhưng hôm nay, trên đất nước này, có lẽ chúng ta cần phân tích một cách "nghiêm túc" và "chín chắn" như một người trong cuộc - bởi vị trí của chúng ta đã khác nhiều so với 10 năm trước!&lt;br /&gt;Có nhiều nhà phân tích, chỉ trước đây vài năm, nhân định về tình hình kt tg "trời nhiều mây, và có thể xảy ra bão" - thì thời điểm hiện tại có lẽ cơn bão đã "thành hình" - vấn đề là ở chỗ - cơn bão ấy sẽ quét qua những đâu, và để lại hậu quả như thế nào? Và một nhà khí tượng, thì hiểu răng, cơn bão ấy sẽ mạnh nên hay yếu đi, tùy thuộc vào "thời tiết" của những khu vực nó đi qua...&lt;br /&gt;Vâng! Tôi đang nói đến một "cơn bão tài chính" đang hiển hiện!!... Có lẽ cách phân tích tốt nhất, là ta nên làm một phép so sánh, hiện tại - và quá khứ (cách đây 10 năm) để có thể rút ra kết luận, đồng tình - hay phản đối với những phân tích của Giáo sư Joseph E. Stiglitz ở trên!!..&lt;br /&gt;Năm 97, có nhiều nền kinh tế, được coi là "nạn nhân" của cuộc khủng hoảng TC, nhưng, không giống GS nói, nhưng nền kinh tế đó - "Không vô tội"! Người ta thích (và dễ dàng hơn) nếu đổ tội cho IMF, cho Mỹ về những thảm họa mà họ phải gánh chịu - họ tìm kiếm một "kẻ tội đồ" để đổ vấy mọi trách nhiệm, để chứng minh, họ hoàn toàn trong sạch, thánh thiện, vô tội và đáng thương! Họ cần một ai đó chịu trách nhiệm trước người dân của họ, và còn ai dễ hơn là đổ tội cho IMF.&lt;br /&gt;IMF đã có những đánh giá "tệ hại" ngay trước khủng hoảng về chỉ số tài chính của các con hổ Đông Á - tuy nhiên chính sách của họ áp dụng tại đây, thì chưa hẳn đã "hoàn toàn sai" hay không mang lại hiệu quả!&lt;br /&gt;Liệu có ai đó chấp nhận rằng, cái sai lớn hơn nhiều, cái sai trực tiếp dẫn đến khủng hoảng là cách những con rồng, con hổ Đông Á xử dụng nguồn tài chính đầu tư vào nước họ?? IMF không bảo các tổ chức tín dụng dùng vốn ngắn hạn để cho vay dài hạn, không bảo họ bơm tiền "mù quáng" vào cái bong bóng chứng khoán, bong bóng bds, càng không bắt buộc các nước cố định tỉ giá gắn chặt vào đồng $ - họ làm thế - là vị những mục đích của riêng họ.&lt;br /&gt;Chính phủ sở tại muốn có những chỉ số "ấn tượng - đẹp mắt", cố định tỷ giá để người ta "bơm" thêm tiền cho họ, "mắt nhắm - mắt mở" bảo lãnh cho ngân hàng, cho doanh nghiệp quốc doanh, chẳng hề có động thái, thậm chí "vui sướng" khi người dân - "điên cuồng" lao vào những trái bong bóng phình to chưa từng thấy trong lịch sử!!...&lt;br /&gt;Cuối cùng, người ta "chửi rủa" giới đầu tư(cả đầu cơ) là những con "quỷ hút máu" khi tấn công đồng nội tệ của họ, siết nợ ngân hàng của họ, bóp chết nền tài chính của họ, rồi cuối cùng - thu mua những "mảnh vỡ" đầy "béo bở" của đống đổ nát ấy... sau vài năm - bán lại với số lợi nhuận hàng tỷ $.&lt;br /&gt;Vâng! Người ta chỉ nhìn thấy như thế - những kẻ xấu xa! vô lương tâm. Nhưng mà họ hãy khách quan mà nhìn nhận - kẻ nào đã khơi mào cho cuộc tấn công ấy?&lt;br /&gt;Không phải là giới đầu cơ trong nước sao?&lt;br /&gt;Và rút cục thì ai đã tạo điều kiện cho họ làm việc ấy?&lt;br /&gt;Không phải là sự "tham lam + ngu ngốc + mù quáng" của rất nhiều người - thậm chí của cả chính phủ hay sao?&lt;br /&gt;Đằng sau hàng tỷ đô lợi nhuận - là muôn vàn rủi ro, là suy tính, cân nhắc và cao hơn - là trí tuệ! Ở đây - không phải là vấn đề đạo đức - mà họ chỉ "nương theo" quy luật : QUY LUẬT NHÂN QUẢ! ..&lt;br /&gt;Quay trở lại câu chuyện về IMF, người ta trách móc, căm phẫn khi IMF không có những động thái mạnh mẽ hơn để "cứu vớt" Đông Á, cứu vớt Ashentina, Nga hay Mỹ la tinh - những người vẫn tự nhận - là luôn làm theo những tư vấn từ IMF. Để đến nỗi Đông Á tan hoang, Mỹ la tinh suy sụp, Ashentina phá sản, Nga "quỵt tiền" của nhà đầu tư - đến nỗi cả những quỹ lớn nhất của Mỹ như Long-Term Capital của đứng trước bờ vực phá sản - Chính phủ Mỹ phải điều đình với giới tài chính để tránh một cuộc sụp đổ tàn khốc cho những doanh nghiệp mà nó đang nắm giữ cổ phiếu!...&lt;br /&gt;Vâng - IMF hay nước Mỹ - họ cũng cần giữ "cái đầu" của mình trước, $ đâu phải được in vô tội vạ? $ chảy từ nước Mỹ hay từ IMF - chính là mạch máu liên quan đến thịnh - suy của chính nước Mỹ - vì lý do gì - "máu" phải đổ vào để chữa cháy cho sự tham lam tại Đông Á, sự trì trệ &amp;amp; kém hiệu quả của nước Nga?...&lt;br /&gt;Còn cái động thái - mà IMF khuyên các nước tăng lãi suất - trong khi hiện tại Mỹ và Châu Âu đang làm ngược lại - thì "hoàn toàn có thể hiểu được"!&lt;br /&gt;Vị thế của các con rồng - hổ Đông Á khác với Mỹ hay EU. tăng lãi suất là để chặn đứng cái bơm đang bơm hơi vào bong bóng, chặn đứng (nói đúng hơn là đặt những kẻ tấn công vào đồng nội tệ trước một quyết định hết sức khó khăn, nếu tấn công thất bại, tỷ giá không đổi - giới đầu cơ sẽ đứng trước sự thua lỗ thảm hại khi phải trả lãi suất cao vì để tấn công vào nội tệ - họ chuyển từ $ sang tiền của địa phương).&lt;br /&gt;Và có lẽ mọi việc sẽ không bi đát đến thế, nếu dự trữ ngoại tệ của các nước này "khá khẩm" hơn, đủ để cho "lời khuyên" từ IMF phát huy được "chút ít" hiệu quả! Nhưng - lại một lần nữa - vì hàng trăm lý do, hàng ngàn lời bào chữa, với lượng dự trữ ít ỏi - họ cuối cùng cũng buông xuôi tỷ giá - đồng thời, lãi xuất của họ - cũng bóp chết nốt những thực thể tài chính yếu ớt của họ!...&lt;br /&gt;Vâng! Còn sao EU và Mỹ lại sử dụng câu thần chú "cắt giảm lãi suất" mỗi khi đứng trước nguy cơ suy thoái (thậm trí kể cả khi họ biết đang có một cái bơm - không ngừng bơm vào những cái bong bóng của họ).&lt;br /&gt;Họ làm thế - để kích cầu - bởi vì sao ư? họ chính là những kẻ tiêu dùng quan trọng nhất, hào phóng nhất của TG. TG có thể không có một khu sản xuất như Đông Á, Nga, Mỹ latinh.. nhưng không thể thiếu một kẻ tiêu dùng lớn đến vậy - hắn không được phép "chết" - nếu hắn chết - tất cả cùng chết - Fed biết điều đó - còn người dân Mỹ thì chưa chắc!&lt;br /&gt;Và thế là - mỗi khi suy thoái Fed tìm mọi cách thúc dục người dân Mỹ - thay vì "thắt lưng buộc bụng" hãy mở hầu bao hào phóng hơn! Tiêu dùng - là yêu nước! Họ giảm thuế, hoàn thuế, cho vay... VÀ vâng - tất nhiên - tiền không từ trên trời rơi xuống - và sự hào phóng "mù quáng" sẽ rất có thể khiến nhiều người phải trả giá đắt!..&lt;br /&gt;Nhưng người Mỹ trả giá đến đâu - thì ta chưa biết - còn số phận của những con người "cùng khổ" tại Thái Lan, mỹ Latinh, Hàn Quốc...thì hiển hiện, cả những người đã từng giầu có, cả những doanh nghiệp đã từng thành công, cả những kẻ đã từng chiến thắng, từng kiêu ngạo &amp;amp; ảo tưởng - về tương lai...Những bài học đắt giá, và cay đắng - đáng tiếc là mấy ai trong chúng ta đã học được nó? Không nên phân tích tiếp về tài chính Việt Nam - nếu không muốn nổ ra một cuộc tranh luận vào thời điểm "nhạy cảm" này - nhưng chắc chúng ta cũng "lờ mờ" nhìn thấy một sợi dây liên hệ - giữa quá khứ - và hiện tại, sự nhắc nhở - từ một bài học - chưa phải đã quá lâu?...&lt;br /&gt;Phân tích nền tài chính toàn cầu - không thể tóm trong một bài viết, và hơn hết với mỗi một nhà nghiên cứu,mỗi một người quan tâm, mỗi một vị trí, một quan điểm ta lại có những cách nhìn không giống nhau, sự đa rạng đó, càng tạo nên sự phấn khích giữa mỗi nhà bình luận, có lẽ cái chúng ta đang thiếu, là những nhà phân tích sắc sảo, những chuyên viên có trình độ, và một đội ngũ những cây bút "có trách nhiệm" với những bình luận, phân tích của mình!&lt;br /&gt;Chúng ta thiếu, không chỉ là những người "cảnh báo" cho nhà đầu tư, mà chúng ta còn thiếu cả những người cảnh báo cho cả chính phủ, cảnh báo cho cả một nền kinh tế!&lt;br /&gt;Xin lỗi, nếu tôi gọi rất nhiều những con số tăng trưởng là "phù phiếm" - chúng ta cần nâng cao mức sống - chứ không phải tăng trưởng - 2 cái này tưởng chừng giống nhau, nhưng lại khác nhau vô cùng!&lt;br /&gt;Và kéo theo nó, là những chính sách, và những hệ quả tất yếu, chúng ta đang đứng trước một sự chuyển biến lịch sử, hãy đặt tất cả nên bàn cân, hãy phân tích, cân nhắc bằng tất cả sự cẩn trọng có thể, hãy sót thương khi một người khốn khổ - vật lộn với bệnh tật mà không chịu để cho gia đình đưa đến viện - để mà cân nhắc giá thuốc, viện phí &amp;amp; bảo hiểm!&lt;br /&gt;Hãy nhìn vào ánh mắt người nông dân khi nhìn vào mảnh ruộng cằn cỗi - hãy nhìn vào mắt họ khi họ phải bán đi những hạt gạo cuối cùng - gửi cho con đi học đại học!&lt;br /&gt;Hãy sót xa cho những gánh hàng rong, những chiếc xích lô máy, xe công nông dang âm thầm - bền bỉ nuôi sống thế hệ kế tiếp của một lớp người - đã chịu "đủ" đắng cay, đau đớn!&lt;br /&gt;Hãy nghĩ suy về số phận những cánh đồng nếu giá than, giá phân bón, giá xăng dầu phi mã. Hãy đớn đau khi nhìn cái khoảng cách giầu nghèo mà người ta đáng "xé toạc" bởi những chiếc xe tiền tỉ chạy đầy đường, những sân gold bát ngát, những khách sạn xa hoa, những công viên lộng lẫy?&lt;br /&gt;Chính phủ - có thể sẽ điều tiết nguồn chi phí dư ra ấy để phát triển kinh tế, nhưng liệu đã có những phân tích, những dự báo như thế nào về sự xáo trộn trong xã hội "gián tiếp - hay trực tiếp" từ chính sách kinh tế, hay đúng với chủ đề chúng ta đang bàn "chính sách tài chính"?&lt;br /&gt;Liệu đã ai đo lường được tác động xã hội tại ngay cả những nơi được hưởng lợi nhiều nhất về sự tăng trưởng - chính các thành phố lớn?&lt;br /&gt;Liệu sự phát triển ấy - sự hy sinh thầm lặng của đại bộ phận người nghèo ấy - có mang lại một thế Hệ kế cận tài giỏi?&lt;br /&gt;Một nền giáo dục ưu tú?&lt;br /&gt;Một nền văn hóa "văn minh"?&lt;br /&gt;Một sự phát triển bền vững?&lt;br /&gt;Chúng ta đã chuẩn bị cho tương lai như thế nào?&lt;br /&gt;Tôi không quá ảo tưởng - càng không quá bi quan - nhưng tôi thực sự lo lắng!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;a href="http://www.lanhdao.net/leadership/home.aspx?catid=40&amp;amp;msgid=12271"&gt;http://www.lanhdao.net/leadership/home.aspx?catid=40&amp;amp;msgid=12271&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4305855917692216091-8500231686923695432?l=taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/feeds/8500231686923695432/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4305855917692216091&amp;postID=8500231686923695432&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/8500231686923695432'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/8500231686923695432'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/2008/02/s-o-c-gi-trong-ti-chnh-th-gii-ang-phi-i.html' title=''/><author><name>luungoclong</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/R8MYMXCkG8I/AAAAAAAAAHA/bwQDRmzBB2A/s72-c/images401243_Stiglitz.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4305855917692216091.post-7680740138324265269</id><published>2008-02-25T11:31:00.001-08:00</published><updated>2008-02-25T11:33:05.083-08:00</updated><title type='text'>“Để thêm yêu Tổ quốc”!</title><content type='html'>&lt;div&gt;&lt;a id="m32" href="http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=32&amp;amp;id=pmFxxco9brN02G0B8_rdEIQt3A--" winurl="/blog/popup_slideshow.html?p=32&amp;amp;id=pmFxxco9brN02G0B8_rdEIQt3A--" winwidth="800" winname="null" winheight="550" winoptions="2"&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;“Để thêm yêu Tổ quốc”!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/R8MX0nCkG7I/AAAAAAAAAG4/3IjKf3PeJ8M/s1600-h/dd0f.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5171002989751835570" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://4.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/R8MX0nCkG7I/AAAAAAAAAG4/3IjKf3PeJ8M/s400/dd0f.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Không phát ra lời “Đoàn quân VN đi, chung lòng cứu quốc...”. Nhưng cần gì, lời bắt đầu từ những trái tim và bộc ra nơi những đôi mắt và những đôi tay.&lt;br /&gt;Từ bốn năm nay, những học sinh câm điếc vẫn chào cờ và “hát” quốc ca vào mỗi sáng thứ hai bằng cách rất riêng của mình như vậy...&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-pmFxxco9brN02G0B8_rdEIQt3A--?cq=1&amp;amp;list=#//media.tuoitre.com.vn/Stream/VideoClip/lechaocodacbiet.wmv"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Xem video clip&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nghi thức của trái tim&lt;br /&gt;6g30 sáng thứ hai, hơn 100 học sinh đã có mặt ở sân trường thuộc Trung tâm Nuôi dạy trẻ khuyết tật tỉnh Đồng Nai, ngoại ô TP Biên Hòa. Tuổi học trò nào cũng nghịch ngợm, ồn ào. Nhưng không, ở đây không gian lại rất yên ắng. Có chăng âm thanh chỉ thỉnh thoảng phát ra từ thanh quản các bạn thành tiếng ú ớ như viên sỏi thả mình vào hồ nước lặng.&lt;br /&gt;Hôm nay, các bạn học sinh đến trường sớm hơn. Vẫn trong bộ đồng phục trắng - xanh hằng ngày nhưng có vẻ trang trọng hơn. Trong góc sân, một số học sinh nam chỉnh lại những chiếc áo đóng thùng gọn gàng. Vài bạn khác lao xao nhờ các học sinh nữ chỉnh hộ mình chiếc khăn quàng đỏ thắm. Các bạn gọn gàng, tươm tất theo cách của những học sinh nghèo vùng quê. Nhìn xuống chân các bạn, tìm đỏ mắt cũng không ra đôi giày, chỉ thấy những đôi chân đen xỏ trong đôi dép nhựa cũ đầy bụi.&lt;br /&gt;6g55, cờ Tổ quốc và cờ Đoàn trang nghiêm được đặt giữa sân. Bên trên là đội hát lễ và đội trống. Phía dưới có vài học sinh khiếm thị cùng giáo viên và hơn 100 học sinh khiếm thính (câm điếc). Học sinh bé nhất chỉ đứng tới thắt lưng học sinh lớn nhất. Tất cả đều đứng thẳng hàng, nghiêm, mắt rực sáng hướng về cờ Tổ quốc. Và bất ngờ thay, sau hiệu lệnh quốc ca thì hàng trăm cánh tay vươn lên uyển chuyển theo điệu nhạc hào hùng “Đoàn quân VN đi, chung lòng cứu quốc...”.&lt;br /&gt;Những đôi tay vẫn nhịp nhàng cùng nhạc. Ai bảo người câm không biết hát? Người bình thường hát bằng tiếng, bằng miệng, còn người câm “hát” bằng tay. Tất cả thể hiện bài quốc ca trong quốc lễ trang nghiêm của người VN. Chẳng những nghe bằng tai, lúc này quốc ca phải được “nghe” bằng chính sự lắng đọng của trái tim và đôi mắt.&lt;br /&gt;Ngôn ngữ của các bạn ngoài những ký hiệu có tính qui ước là những hình ảnh rất gần gũi với cuộc sống đời thường. Khi tay trái duỗi thẳng xuống, bàn tay phải chụm lại chỉ từ mặt bàn tay trái lên vai trái có nghĩa là “đoàn quân”. Khi giơ hai ngón tay vẽ hình chữ S, ai cũng hiểu các bạn đang nói về đất nước VN. Hai bàn tay ngửa đưa lên ngang ngực là “tiến lên”...&lt;br /&gt;Các bạn thể hiện tình cảm qua nét mặt, ánh mắt. Ai cũng cảm nhận được điều đó khi các bạn "hát" về "nước non VN ta" bằng ánh mắt hướng về quốc kỳ, tay "vẽ" vào không trung dáng hình chữ S, rồi đặt bàn tay dịu dàng lên ngực trái (ảnh trái). Cô giáo tổng phụ trách đội cùng các học sinh "hát" đoạn "... vì nhân dân chiến đấu không ngừng" - Ảnh: Yến Trinh&lt;br /&gt;“Để thêm yêu Tổ quốc”&lt;br /&gt;Không ít lần nghi thức hát quốc ca của các bạn gặp “sự cố”. Đó là khi máy cassette trục trặc, nhạc dừng đột ngột. Do không nghe được nên các bạn vẫn “hát”, say sưa. Nhưng có bạn phát hiện và bật khóc, có lẽ bởi bạn chợt nhớ ra dù cố gắng nhưng cái khoảng cách với thế giới âm thanh vẫn còn đó, rất xa...&lt;br /&gt;Giám đốc trung tâm Lê Thị Hiếu là người luôn trăn trở với khoảng cách đó. Trước kia, mỗi lần trường có nghi thức chào cờ, nhìn hầu hết học sinh câm điếc của mình đứng yên lặng, cô thương lắm. Sau đó năm 1999, trong một lần đi công tác ở Philippines, nhìn cảnh các bạn câm điếc của nước bạn hát quốc ca, ý nghĩ sẽ soạn bài quốc ca VN cho trẻ câm điếc càng thôi thúc.&lt;br /&gt;“Ở VN còn bao nhiêu trẻ câm điếc chưa có một buổi chào cờ trọn vẹn? Các bạn phải được hát đầy tự hào bài hát của đất nước, dù đó chỉ bằng ngôn ngữ của riêng mình”. Nghĩ vậy, về VN cô cùng một giáo viên của trường soạn ngay bài quốc ca theo ngôn ngữ cử chỉ.&lt;br /&gt;Bài hát phải được thể hiện tình cảm hơn cách phiên dịch lời nói thông thường. Khi “hát” quốc ca, các bạn phải thể hiện những động tác vừa trang nghiêm, hùng tráng. Lúc đó chưa có từ điển thống nhất cho ngôn ngữ cử chỉ nên các cô phải vừa soạn vừa đi sưu tầm ở các trường bạn. Những động tác sưu tầm cũng chưa đẹp, các cô tự sáng tác. Thời gian đầu, nhiều đồng nghiệp vừa bất ngờ vừa hoài nghi: “Cô Hiếu dám làm quốc ca?!”. Nhưng sau nhiều tháng mày mò, quốc ca đã được “dịch” và sáng tạo hoàn chỉnh.&lt;br /&gt;Thổi sức sống của bài hát vào lòng học sinh còn là công việc nhọc nhằn, nhất là ngôi trường của những học sinh đặc biệt với nhiều lứa tuổi khác nhau. Để học quốc ca, đầu tiên giáo viên giải thích bằng tay cho học sinh lớp 1, lớp 2 thế nào là “Tổ quốc”, “quê hương”.&lt;br /&gt;Các cô dạy học sinh biết tôn trọng và hát bài quốc ca như thế nào. Hết giờ học nghề, kết cườm, làm hoa giả, các bạn học sinh lớp lớn cũng say sưa luyện từng điệu xòe tay. Mỗi ngày một, hai câu lặp đi lặp lại. Sau hai tháng, các bạn đã có thể tự tin “hát” bằng tay bài quốc ca dưới cờ.&lt;br /&gt;Nhớ lại ngày đầu xem học sinh của mình “hát” quốc ca, cô giáo Nguyễn Thị Ngọc Trinh vẫn không giấu được xúc động: “Thiêng liêng lắm. Dưới sân cờ, các em không còn bị tách ra trong thế giới tật nguyền. Lần đầu các em còn “hát” sai, nhưng không sao cả, lại lần hai, lần ba...”.&lt;br /&gt;Dù thế nào, cái chính vẫn là dần cho các bạn hiểu tình cảm lớn lao hơn đó là đất nước. Và có lẽ niềm vui nhất là bây giờ hầu hết học sinh của trường đều biết hát quốc ca. Và trong lễ chào cờ mỗi sáng thứ hai, khi cờ Tổ quốc được giương lên cũng là lúc hàng trăm trái tim và đôi tay của các bạn cũng “hát”...&lt;br /&gt;Sau lễ chào cờ, Minh Chương, một cậu bé 14 tuổi, học lớp 5, đã gặp tôi và nhờ cô giáo phiên dịch một câu: “Nhờ chị nói với mọi người dù câm điếc nhưng chúng em cũng có thể hát bài hát chung của đất nước mình...”. Vì sao em thích hát quốc ca? Đáp lời tôi, em đặt bàn tay lên ngực trái, rồi đưa tay vẽ vào không gian một hình chữ S. Nghĩa là, cô giáo dịch, em nói: “Để thêm yêu Tổ quốc”!&lt;/span&gt;&lt;a id="m32" href="http://blog.360.yahoo.com/blog/slideshow.html?p=32&amp;amp;id=pmFxxco9brN02G0B8_rdEIQt3A--"&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4305855917692216091-7680740138324265269?l=taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/feeds/7680740138324265269/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4305855917692216091&amp;postID=7680740138324265269&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/7680740138324265269'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/7680740138324265269'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/2008/02/thm-yu-t-quc.html' title='“Để thêm yêu Tổ quốc”!'/><author><name>luungoclong</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/R8MX0nCkG7I/AAAAAAAAAG4/3IjKf3PeJ8M/s72-c/dd0f.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4305855917692216091.post-6036755770057816841</id><published>2008-02-25T11:30:00.001-08:00</published><updated>2008-02-25T11:30:46.289-08:00</updated><title type='text'>Chính sách tiền tệ - chiến tranh - định giá &amp; bất bình đẳng trong thu nhập!</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chính sách tiền tệ - chiến tranh - định giá &amp;amp; bất bình đẳng trong thu nhập!&lt;br /&gt;Đang chán - không biết làm gì - lại bị mấy "thằng cha" tự gọi mình là "chuyên gia" phát biểu linh tinh trên tivi "chọc giận"!!...&lt;br /&gt;Có nói dối, thì cũng phải biết dừng ở giới hạn - vì có "ối thằng" thực sự hiểu những gì "nó" đang nghĩ chứ!! Có phỏng vấn - thì mời mấy bác "làm chính trị" ấy - dù các bác ấy - có "không nói hết sự thật" - thì cũng cóc dám nói dối một cách trắng trợn &amp;amp; hồn nhiên như thằng điên như thế!! Lại được mấy chú "biên tập" viên - dịch tin tức "bố láo" nữa chứ - chán thay chữ với chả nghĩa...&lt;br /&gt;Tình cảnh này - thật là loạn!! loạn!!&lt;br /&gt;Mà kể không loạn mới lạ - với cái mớ kiến thức còi cọc + suy diễn của em thì có lẽ bác thủ tướng nên "điều chuyển công tác" của "nhiều nhiều" các bác cố vấn với lại mấy cái bác trực tiếp điều hành chính sách tài chính...&lt;br /&gt;Các bác cần tiền để phát triển - hoàn toàn đúng, nhưng cùng dân "tài chính" cả - các bác thừa hiểu đâu là giới hạn, các bác còn "kinh qua" những thời kì khó khăn nhất của nền tài chính nước nhà - thì quá hiểu về cái tác động khủng khiếp của việc "vung tay quá trán" khi điều tiết lượng tiền... cái thứ "giấy nợ" của chính phủ ấy - đang đe dọa đến "niêu cơm" của vô khối người đấy các bác ạ!!&lt;br /&gt;Các bác cứ "xả nhiệt tình" - rồi sau đấy - theo đuôi thu lại - mà thu thế nào chứ? trái phiếu? không đủ - xài tín phiếu? nếu không đủ nốt - chả biết các bác còn xài được cái gì....&lt;br /&gt;Mà kể cũng lạ - chẳng lẽ các bác vẫn không biết cái thằng ngân hàng của VN vốn hoạt động thế nào?... vốn thì mỏng, cạnh tranh thì ác, đầu tư thì khó khăn, dân lại nghèo, các dịch vụ tài chính yếu kém, dự trữ bắt buộc lớn, lãi suất bị các chính sách hành chính chi phối, nợ xấu 'nhan nhản' Các doanh nghiệp của mình thì "lèo tèo" vốn ít, lại "thiếu tin tưởng" do trình độ, do lịch sử......các bác bảo nó kiếm đâu ra tiền để duy trì bộ máy?? mà cái thằng ngân hàng thương mại, không có lãi là nó chết, mà nó thì làm sao "tự tay bóp cổ" được?&lt;br /&gt;Nó cho vay mạo hiểm các bác ạ!! Nó càng gặp khó khăn, nó càng cho vay "liều lĩnh" - chỉ bởi như thế lãi suất sẽ cao - nó mới tồn tại!! Một trong số đó, phải kể đến bất động sản!&lt;br /&gt;Thị trường chứng khoán bùng nổ - các bác làm ngân hàng "sáng mắt" - hò dô ta - các bác ấy dồn tiền cho các quỹ đầu tư, cho các khoản đầu tư chiến lược, rồi các bác ấy - chuồn chuôn - khi kiếm đủ - ít nhiều thành công "hơn cả mong đợi", rồi thấy "máu tham" của "dân chơi" còn chưa "nguôi ngoai", tội gì không kiếm chác, chấm mút cho "chúng nó" vay, "ngồi mát - ăn bát vàng": lãi + hoa hồng giao dịch! Chắc chả ai sướng bằng mấy bác!!&lt;br /&gt;Cuối năm, các bác thưởng "hoành tráng" quá, em trông mà - phát sợ!!&lt;br /&gt;Thoái trào, các bác ấy lại dồn tiền cho mấy bác đầu tư cho địa ốc - chắc ăn quá - là em chắc em cũng chả chịu được!!! Nhưng khổ nỗi - các bác toàn "theo chân" thị trường!&lt;br /&gt;Cái nguồn cung VND "to như thế" - mà các bác cũng "nuốt sạch" thì em cũng "bó tay"!.. chỉ riêng bàn cái tỷ giá của thằng VND cũng mất "cả ngày" - các bác còn lạ gì những biểu hiện, những hành động "đầy ra đấy"!! Em "chột dạ" mấy phát từ đầu năm đến giờ - chả biết nghĩ có đúng không - nếu đúng - em đề nghị mấy bác điều hành chính sách tiền tệ - đứng ra nhận trách nhiệm - xin lỗi quốc dân đi - cho nó đỡ xấu hổ!! Cạn VND - các bác có nhìn một thằng ngân hàng "to vật" ở Anh - vừa sụp vì "bà con - cô bác" đến rút tiền không? mà dân ta được cái "hiền" với lại "có lòng tin cao độ" cái một cái thực thể tượng trưng cho giầu có "ngân hàng".. mà chả biết "dân thường" có bao nhiều tiền nữa, "hơi sợ" khi không biết dân mình tiết kiệm được bao nhiêu - nêu có tí "trục chặc" nào xảy ra? ớn quá!&lt;br /&gt;Mà tệ hại là - chả biết bác nào cố vấn cho cái quả thu mua $, các bác sợ cũng phải, nhưng mà chọn $ và tiến hành "lộ liễu" thế - thì cũng thật là "khó hiểu" - chả biết cấp bách đến mức nào?... Thu bằng ấy $ trong khi tiền đồng .... em vẫn phải đặt dấu ??? to vật, mà để lý giải hành động ấy - em chỉ nghĩ được mỗi một khả năng...(chả lẽ lại có thể xảy ra?)..&lt;br /&gt;Cái xu hướng đồng $ thì, xin thưa em biết cách đây chí ít cũng phải "2 năm", mặc dù lúc đó em "chưa tin lắm" - vì "ổng" nhận định là phải tới khoảng 2009 mới có những biểu hiện rõ rệt... nó đến sớm là do tình hình không lường trước được...&lt;br /&gt;Lại còn thằng vàng nữa... quả thật - lúc vàng nó nên giá - em rủn hết cả tay chân - không phải vì tham, mà vì, dù ngưỡng mộ, nhưng mà đàn em không ngờ có những "bậc tiền bối" - cao thủ đến thế, tưởng ổng nói chơi, võ đoán không ngờ "sặc".... từ năm 2003 - thần tượng của em - đã bắt đầu đổ tiền vào các công ty "kim loại", lúc đầu ối kẻ bảo "ổng" chạm mạch vì cổ phiếu "công nghệ" đang phất... rồi mãi sau, người ta cũng "giật mình" khi bác "bup phê" + bác "bill" nhà mình cũng "dành trọn niềm tin" cho loại cổ phiếu này.. thời ấy - em làm gì có tiền, mà có tiền, làm sao em dám "theo chân các bác"... giờ còn chưa dám nữa là.!!&lt;br /&gt;Rồi "đùng một phát" giá vàng nó tăng "ngất", rồi đến bạch kim, thằng "vàng đen" thì em "cóc khoái" nó tăng thế - em cũng "chả thích lắm", lý do thì "vô cùng nhiều"... cổ phiếu kim loại lên tận trời, lúc "lão" khoe - thì có vài cái mỏ vàng + đang nhăm nhé cái mỏ dầu... đấy là vào năm 2004, từ ấy đến giờ - chả biết "găm" được bao nhiêu thứ nữa... tại hạ "ngưỡng mộ" - "ngưỡng mộ". Ngưỡng mộ không chỉ bởi sự tài giỏi - mà còn bởi sự "hào phóng" - chia sẻ những lý luận, những phân tích và đề ra những lý thuyết "đơn giản" vô cùng!!&lt;br /&gt;MỘT ÔNG THẦY VĨ ĐẠI!&lt;br /&gt;Và lao theo cái sự "sung sướng' ấy - em vừa tìm hiểu về lịch sử của cái thứ kim loại "óng ánh" ấy! Tuyệt vời là em còn tìm thấy những thứ - còn hơn cả mong đợi!!&lt;br /&gt;Cái quan hệ - mà bằng tất cả vốn kiến thức "chắp vá", tất cả suy luận, tất cả những học thuyết mà em đã "kinh qua", em "nhìn thấy" một mối quan hệ - mà chưa ai "chỉ" cho em cả!!!&lt;br /&gt;Thế rồi - nó làm em thay đổi cách nhìn về chiến tranh, về tài chính, về tiền bạc, về chênh lệch giầu nghèo, về chính sách tiền tệ!!&lt;br /&gt;Và em "sợ" rằng - đã hiểu ra - cái gì làm nên sức mạnh của một quốc gia, cái gì đảo lộn được vị thế của một quốc gia, cái gì làm nên sự hưng thịnh, sự suy vong - cái gì đã từng diễn ra tại Đức - tại Anh - và bây giờ là tại Mỹ... Cái xu hướng mà em "vắt óc" tìm kiếm - chợt sáng bừng - và từ giờ - hàng đêm - có lẽ em sẽ dành - để tìm hiểu - để thai nghén ra - một cái xu hướng "có thể xài được"@@&lt;br /&gt;Chưa bao giờ - em có thể tưởng tượng, một chính sách lại có tác động "khủng khiếp" thế với một đất nước? nó vượt lên cả ảnh hưởng của địa chính trị, của ý thức hệ, của văn hóa, nó làm người ta phải trả giá đắt vô cùng nếu không tỉnh táo, nó ép người ta vào thế cùng, nhưng lại cho người ta mục đích rõ ràng để hành động...&lt;br /&gt;Ai có thể bảo họ thua - hay thắng?&lt;br /&gt;Ai có thể bảo họ giầu hay nghèo?&lt;br /&gt;Cái quái quỷ gì đang chi phối mặt bằng giá cả? Quy luật cung cầu đơn thuẩn? - ngây thơ quá!!!&lt;br /&gt;Em đã từng "nghệt mặt" - suy ngẫm về tăng trưởng nóng - tăng trưởng bong bóng - tăng trưởng bền vững?&lt;br /&gt;Từng "bi quan" - khi ngẫm về "phương cách" đuổi kịp các nước... rồi chợt nhận ra - cái tăng trưởng ấy - thật vô vị!!... đâu cần phải tăng trưởng nhanh mới có thể đuổi kịp mức thu nhập?... Ta tìm ra bản chất - của tỷ giá - và hôm nay còn tìm được "cả một lịch sử" - nó càng củng cố - cho những điều ta đang "suy tính"!!!&lt;br /&gt;Thật sung sướng, khi ta dồn tâm sức để tìm hiểu, để rồi thấu hiểu, .. ta đang khám phá một bức tranh, lộng lẫy, khắc nghiệt &amp;amp; dữ dội - thật sung sướng !!&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4305855917692216091-6036755770057816841?l=taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/feeds/6036755770057816841/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4305855917692216091&amp;postID=6036755770057816841&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/6036755770057816841'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/6036755770057816841'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/2008/02/chnh-sch-tin-t-chin-tranh-nh-gi-bt-bnh.html' title='Chính sách tiền tệ - chiến tranh - định giá &amp; bất bình đẳng trong thu nhập!'/><author><name>luungoclong</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4305855917692216091.post-7608288884924753187</id><published>2008-02-25T11:29:00.000-08:00</published><updated>2008-02-25T11:30:14.918-08:00</updated><title type='text'>Do dự!</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Do dự!&lt;br /&gt;Chắc đã hơn một lần ta vội vã quyết định - để rồi ân hận!&lt;br /&gt;Cũng không chỉ một lần - ta hối tiếc - nhưng vì kiêu ngạo - ta đã không bao giờ quay lại!!&lt;br /&gt;Trong số ấy - có những quyết định, vẫn khiến ta chưa bao giờ ngừng phân vân - nuối tiếc - &amp;amp;cũng chính nó, thỉnh thoảng "gặm nhấm" những nỗi đau "còn dai dẳng" trong ta...&lt;br /&gt;Cái thứ tình cảm chết người + cái thứ niềm tin mù quáng + những ngọn lửa vẫn âm ỉ cháy - rồi chợt bùng lên - vào những lúc ta không ngờ nhất!!...Nhưng hơn hết - Nó làm ta đau!!&lt;br /&gt;Có một thứ khiến ta sợ hãi, nhưng càng cố gạt bỏ nó, thì nó lại càng làm cho ta thêm lo lắng!&lt;br /&gt;Vì sợ hãi, một nỗi sợ hãi rằng ai đó sẽ làm mình thất vọng - đủ để ta từ bỏ! Từ bỏ cả những thứ tình cảm mà ta thực sự chân trọng, ta thực sự mong muốn.. Từ bỏ cả những đứa con gái mà ta yêu quý!!.............&lt;br /&gt;Ta bốc đồng - nhưng vào những lúc ra những quyết định ấy - sao ta lại quyết đoán, sao ta lại lạnh lùng - đến vậy!! Để rồi - chúng như những hòn than - chưa tàn hết - chỉ trực bùng nên - đốt cháy trái tim ta!!&lt;br /&gt;Ánh mắt ấy, tính cách ấy, ta ghét cay ghét đắng, nhưng cũng chính nó - làm cho ta hạnh phúc &amp;amp; làm cho ta đau đớn!!&lt;br /&gt;Ngẩng mặt lên trời - ta tự hỏi - tại sao - ta luôn gặp những người như vậy - ta luôn thích những kẻ như thế?&lt;br /&gt;Rút cục, thứ tình cảm kia là gì - cái gì - đã làm cho tình yêu trong ta bùng cháy - và tàn lụi?&lt;br /&gt;Mỗi lần - khi ta gặp lại những người - mà ta đã dành trọn cho họ cả trái tim - rồi sau đó - chán ghét - ghen tuông - tức giận - sợ hãi - ta đã không mảy may do dự - đòi lại trái tim ấy! Ta thà từ bỏ - còn hơn sống trong sự ghen tuông - và lo lắng....... Và hôm nay - ta gọi đó là sự hèn nhát - hèn nhát trong tình yêu!!&lt;br /&gt;Hèn nhát bởi ta đã "không dám" yêu hết lòng, "không dám" tin tưởng, "không dám" cao thượng,.... bởi ta "quá" đa nghi, bởi ta "quá" ích kỷ!!! Ta yêu chính bản thân ta - hơn là dành cho người ấy! Ta sợ người ấy làm ta đau - hơn là ta sợ - ta làm đau người ấy! Và sự thật là - ta đã luôn làm tổn thương những người mà ta yêu quý!!.&lt;br /&gt;Cái thứ "thành kiến" sẵn có trong con người ta - sẽ thật dễ dàng - và nhẫn tâm - để ta "chụp mũ" cho một ai đó, thậm trí ta rất yêu quý - là "dễ dãi", là "buông thả"(có lẽ hơi nặng lề) - nhưng đó quả thực là những thứ - đã từng thôi thúc ta hành động!... Nhưng đáng sợ hơn, ta lại không bao giờ nói cho họ những điều ta suy nghĩ, ta không cho họ nhiều cơ hội, để thanh minh, để sửa chữa, bởi ta đã quá "yêu" sự "trừng phạt" - ta đã quá quen cái gọi là "kỷ luật" - đến nỗi, để chính nó, điều khiển cuộc sống của ta!!..&lt;br /&gt;Nhưng ta biết, hôm nay - ta phải thay đổi! Và lúc ta viết ra - là lúc ta tự huấn - là lúc ta thực sự nhìn thẳng vào mình - nhìn vào những góc tối nhất - những thứ, vẫn âm thầm ám ảnh ta, sự hối hận âm thầm, sự thủ thỉ của lương tâm, hay là sự trừng phạt, sự trách móc của "trái tim"!!&lt;br /&gt;Ta cũng biết - còn một thứ - tác động không nhỏ đến những "quyết định sai trái" - của ta!! - thứ đã xui khiến ta tiếp tục, thay vì từ bỏ! Thứ đã cho ta lý do - để ta bám rễ vào những quyết định ngu xuẩn - bông bột - tàn nhẫn!! Và cứ thế - hết lần này - đến lần khác - mi không chỉ làm đau - những người ta yêu quý - mà ngươi còn trừng phạt cả ta! Ta đang gọi tên mi - sự kiêu ngạo!!!!!!&lt;br /&gt;Ta đã không hiểu ra điều đó - cho đến lúc ta nghe The misery. Ta như lặng đi, ta như nhẹ nhõm, giải thoát, .... vì cuối cùng - đã có ai đó - gọi tên nó ra cho ta thấy!!!&lt;br /&gt;Một lần nữa - ta tự nhủ - Tình yêu - không có chỗ cho sự kiêu ngạo!!!!&lt;br /&gt;Và đó là lý do tại sao, hôm nay, ta ngồi đây, viết những dòng này.... Một cuộc gặp gỡ, một cái nhìn - níu kéo - mà chắc một thằng ngốc - nhìn 2 đứa ta cũng có thể hiểu!! Thế nhưng - bản thân ta - lại cố tình không hiểu... và ta hỏi tại sao??&lt;br /&gt;Rồi cũng chính ta - gào lên rằng - đó là sự kiêu ngạo - cố hữu - mạnh mẽ - khắc nghiệt - nó làm ta chùn bước, nó làm trái tim ta đóng băng, nó làm ngọn lửa trong lòng ta tàn lụi, ... để rồi - giờ đây - nó lại thiêu đốt ta bằng cái cảm giác ray rứt, nghi hoặc chính những quyết định của mình!!!&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4305855917692216091-7608288884924753187?l=taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/feeds/7608288884924753187/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4305855917692216091&amp;postID=7608288884924753187&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/7608288884924753187'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/7608288884924753187'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/2008/02/do-d.html' title='Do dự!'/><author><name>luungoclong</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4305855917692216091.post-3833584311963376085</id><published>2008-02-25T11:24:00.000-08:00</published><updated>2008-02-25T11:29:17.594-08:00</updated><title type='text'>Những câu truyện tình ở Harvard!</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Những câu truyện tình ở Harvard! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;br /&gt;Chờ dài cổ đến 0h để xem film!&lt;br /&gt;Mất nguyên một tiếng cho cái 360' thể thao + tóm tắt giải thi đấu nào đấy (hic - ta thì có thích thú gì với bóng đá đâu - chả bù cho "nó")!!&lt;br /&gt;Ta ngồi ngắm 2 "anh" bình luận viên - nói vớ nói vẩn - giá là nữ thì còn có tí thú vị!!!&lt;br /&gt;Nhưng mà bõ công chờ đợi! film hay thế - mà giờ mình mới được xem!!!&lt;br /&gt;Đã định lôi về xem "luôn một thể" cho nhanh - nhưng mà ta lại thôi - hàng ngày - chờ đợi để xem một bộ film hay - kể cả vào lúc 0h - cũng thú vị lắm chứ!!&lt;br /&gt;Ta mà xem film này hồi cấp 3 - không khéo "tu luyện" nộp đơn vào Harvard học luật......&lt;br /&gt;... Lê thê quá - vào luôn chủ đề chính!!&lt;br /&gt;Film lôi cuốn ta - không chỉ bởi một cô gái sống động, nghị lực, tài giỏi, độc lập --- và lại còn "quá xinh"! Cái vẻ đẹp ấy - hẹn lạm bàn trong một chủ đề khác!&lt;br /&gt;Ta nhìn thấy trong những khung hình ấy - một cái gì đó rất thật - một cái gì đấy rất gần với cuộc sống, hàng ngày của biết bao đứa sinh viên tham vọng mà ta biết!&lt;br /&gt;Ta bước vào trường đại học - lúc mà ta chưa hề định hình về tương lai, về mục đích, ta chỉ ý thức rằng, nghành đó - đơn giản sẽ giúp ta kiếm ra tiền dễ dàng hơn các ngành khác! Ta chưa có cái gọi là mục đích!!&lt;br /&gt;Ta chăm chỉ, nhưng đó chỉ là phản ứng "bản năng" - của "một đứa học sinh gương mẫu cấp 3"! Cái duy nhất ta hướng tới, đó là kết quả!&lt;br /&gt;Khởi đầu với biết bao khó khăn, môi trường, kiến thức, phương pháp, nhưng ta cũng nhanh chóng định hình và "đưa mọi thứ vào khuôn khổ"! Và ta coi trọng một thứ, thứ đã giúp ta vượt lên "SỰ CẠNH TRANH".... Không có nó, chắc ta đã không mạnh như bây giờ!!&lt;br /&gt;Ối kẻ - bảo ta kiêu ngạo - nhưng ta thì lại không thấy vậy - và ta càng thấy rõ điều đó - khi xem mấy tập film này! Như thể - nó viết cho ta vậy!!&lt;br /&gt;Có một con mọt sách, ngốc nghếch, xấu tính, ngốc nghếch thì hơi quá - xài từ "ngố" vậy - từ này tối nghĩa vô cũng ~. Đó là ai? Chính là 1 trong 2 nam chính trong film đó chứ còn gì?&lt;br /&gt;Đồng cảm vô cùng với hắn, ta quan sát, cách hắn phản ứng - khi hắn bị coi là "khác người bình thường"! Ta đồng cảm với cái bộ mặt tường chừng vui vẻ, phớt lờ, lạc quan ấy - vẫn là sự lo lắng vô cùng - giống như bất kì kẻ nào ở vào hoàn cảnh của hắn! Chỉ khác là cách hắn "giấu biến" suy nghĩ thật vào bên trong!!&lt;br /&gt;Ta đồng cảm khi hắn nài nỉ, ỉ ôi, và bất lực trước thử thách mà kẻ khác đặt ra! Và cả cách hắn bầy tỏ sự thất vọng, cách hắn đối xử với những kẻ hắn không thích....!!&lt;br /&gt;Ta đồng cảm khi hắn thích một ai đó, cách hắn bầy tỏ - chân thực và lãng nhách! Ta khoái cách hắn nhìn người hắn yêu, khoái cách hắn mất công chờ đợi - chỉ để nhìn "kẻ kia" một phát "rồi chuồn"!!&lt;br /&gt;Ta đồng cảm cả cái thái độ bức bối, khó chịu, cay đắng, uất ức, và thậm chí là cay nghiệt - mà hắn giành cho một cô gái mới quen mà hắn thích - nhưng phẩm giá của cô lại làm hắn coi thường! Đó là kết quả của sự say mê + căm ghét - căm ghét vì kẻ đó không xứng đáng, căm ghét vì kẻ đó có những phẩm chất mà hắn ghét nhất trên đời - ghét thật sự! Hắn sẽ phản ứng - như thể người đó có tội với hắn!... Ta cũng biết - một kẻ khác cũng phản ứng giống vậy! --- chính ta đấy!!&lt;br /&gt;Và khi hắn yêu, không quá tinh tế, không quá sâu sắc - bởi hắn là con người đơn giản! Nhưng tình yêu của hắn - không kém phần mạnh mẽ, táo bạo!.. Cách hắn tiến tới, cách hắn lại gần một cô gái, tự nhiên, không cầu kì, nắn nón, lựa chọn, kiểu cách! Hắn thà nghĩ cách để chui vào clb nàng tham gia, chặn đường mỗi khi nàng về, đứng từ xa thám thính... còn hơn là "thiết kế" một buổi hẹn hoành tránh, một khung cảnh lãng mạng, một cuộc hẹn đầu tiên đầy ấn tượng, !!&lt;br /&gt;Hắn làm tất cả những thứ đó một cách tự nhiên, theo bản năng, mặc dù lúc bình tĩnh mà suy xét, mấy cách hắn chọn, có mấy cách mang lại hiệu quả hắn chờ đợi?? Và hắn - chắc hẳn sẽ nhiều lần "đau tim" với những kế hoạch - đầy ngẫu hứng này --- nhưng ở hắn có một sự thật thà đến giản dị!!&lt;br /&gt;Và ta cảm thông - mỗi khi hắn ghen tị, mỗi khi hắn thách thức, mỗi khi hắn lên mặt với đối thủ của mình!&lt;br /&gt;Mặt hắn sẽ vênh nên - khi mời được nàng đi chơi - sẽ thêu dệt thêm - để đối thủ của hắn nản chí mà bỏ cuộc! Hắn thích nói bóng gió, để kẻ kia phải thất vọng, phải đau đớn... túm lại là hắn xấu tính! Xấu quá đi chứ còn gì - nhưng mà ta lại giống hắn!&lt;br /&gt;Ta thích thú - khi nhìn ánh mắt "lờ đờ" của hẵn khi nghĩ đến tương lai, khi nghĩ về tham vọng! Sự "kay cú" khi người ta không thừa nhận khả năng của mình!.. Chống lại - để đòi hỏi quyền lợi mà mình đáng được hưởng! Hắn không sống trong sự kìm nén, khó chịu, uất ức được - hắn sẽ phản ứng - chắc chắn là thế - chỉ là vấn đề thời điểm. Hắn nghĩ càng lâu - thì khi hắn bộc lộ lại càng kiên quyết, mạnh mẽ, đôi khi thành thô bạo, bốc đồng!!&lt;br /&gt;Và ta càng hứng thú - mỗi khi hắn tức giận, mỗi khi hắn khó chịu! Hắn sẽ cười ha hả vào mặt kẻ đã gây ra sự khó chịu, sự ganh tỵ ấy cho hắn, nhưng ngay sau đó - khuôn mặt hắn sẽ không che dấu nổi cái cảm giác khó chịu, uất ức đến phát khóc (chỉ khác là hắn không khóc được)..&lt;br /&gt;Và giống hơn, cái cách hắn ăn khi tức giận, cách hắn trút tất cả "bức xúc" vào thức ăn, ---bỏ nó vào mồm, nhai nhồm nhoàm cho bó ghét, bõ tức! Cách hắn cắm phập cái dĩa vào miếng thịt, cách hắn gọi luôn 2 suất ăn vì kẻ kia không đến - và "ăn một cách cay cú" nhất!&lt;br /&gt;Và hắn giống ta - khi hắn thực sự thất vọng về con người hắn yêu quý!! thì người ta chỉ có thể cảm nhận ở hắn - một thứ:&lt;br /&gt;TĨNH LẶNG!&lt;br /&gt;Kẻ khác sẽ chỉ nhìn thấy ở ta - một thoáng buồn - vô hạn! Nhưng sau đó - với tất cả sự dối trá mà ta có thể tạo ra được - ta sẽ cố - để không kẻ nào biết điều đó - biết rằng "ta đang đau đớn"!&lt;br /&gt;Khi nghi ngờ - hắn có thể tức giận, khi ghen tỵ - hắn có thể nổi điên lên, nhưng khi đối mặt với sự thật, kẻ ấy - đã thực sự làm hắn thất vọng - thì chưa bao giờ hắn tức giận, chưa bao giờ hắn cay cú - hắn chỉ HỤT HẪNG!&lt;br /&gt;Và đây là cái cảm giác quỷ quái nhất mà hắn có!&lt;br /&gt;Khi nó suất hiện - là lúc hắn ta từ bỏ - vô điều kiện &amp;amp; bằng mọi cách - không ai có thể ngăn hắn lại - bằng bất cứ cách nào!&lt;br /&gt;Hắn đến, hắn thích, hắn theo đuổi, hắn yêu bằng tất cả sức mạnh, tất cả ý chí, tất cả sự say mê, . nhưng khi hắn từ bỏ - thì hắn gạt phăng tất cả - mà chẳng hề nuối tiếc!&lt;br /&gt;Và cái cảm giác quỷ quái thứ 2 mà hắn có, đấy là cảm giác về KHÔNG PHÙ HỢP!&lt;br /&gt;Thâm tâm hắn - sợ hãi vô cùng - mỗi khi hắn đưa ra nhận định này!&lt;br /&gt;Hắn cũng có thể từ bỏ một đứa con gái, khi hiểu rằng mối quan tâm của nó, không giống mình, không phù hợp với mình, kể cả khi đứa con gái ấy "thực sự lý tưởng" theo tiêu chuẩn của hắn!&lt;br /&gt;Chàng trai trong film - có một thoáng do dự, môt thoáng sợ hãi - khi cô gái quan tâm đến những người bị AIDS, tham gia các tổ chức nhân đạo, hay dự định tham gia đoàn cứu trợ đến Châu Phi! Không phải vì anh ta không quan tâm đến những số phận bất hạnh, không phải hắn không có trái tim, mà với hắn, có thứ khác cần hắn hơn nhiều, còn những người này - ở hắn chỉ có sự thương hại thuần túy chứ chưa bao giờ có sự cảm thông, hay trân trọng!!&lt;br /&gt;Có thể - đôi lúc - tư tưởng của hắn có lạc lối - vấn đề này cũng vậy - nhưng hắn cho là đúng! Hắn nghĩ cách kiếm cho người ta một cục tiền, kiếm cho người ta việc làm, hơn là lại gần, tìm hiểu, đồng cảm và sẻ chia với họ - hắn cho là không cần thiết! Thời gian của hắn để ở chỗ khác!!&lt;br /&gt;Và đó - chính là thứ tạo nên sự khác biệt mà hắn ám chỉ ở trên!!&lt;br /&gt;Nhưng hắn cũng sợ hãi lắm! Bởi - tâm trí hắn - vốn dĩ là một mớ các mâu thuẫn - mà đôi lúc - chính hắn cũng không thể lựa chọn!&lt;br /&gt;Hắn thích bọn con gái sống động, cương quyết, độc lập và tỉnh táo - và ghét vô cùng bọn con gái điệu đà, đeo bám, ngu ngốc, và phụ thuộc.. Nhưng đồng thời - những cô gái ở tuyp 1 sẽ làm cho hắn "ghen đến điên lên" cũng bởi vẻ hấp dẫn ấy - sẽ thu hút vô khối đứa con trai, đồng thời với cái cá tính sẵn có - con bé ấy - ắt hẳn - sẽ chơi với không ít đứa vây quanh nó..! Và bởi hắn xấu tính, hắn ích kỷ, đôi lúc hắn còn "hẹp hòi" - hắn sẽ không thể chịu nổi - khi có kẻ khoác vai kẻ hắn yêu, cầm tay nó - hay ngồi nói truyện quá ư tình tứ - HẮN SẼ KHÔNG CHỊU NỔI!!&lt;br /&gt;Còn bọn con gái ở tuyp 2, nó có thể ngu ngốc, đeo bám, phụ thuộc, nhưng bọn nó lại dịu dàng, tinh tế, và khôn khéo! Và với một "con gà" như hắn - thì vào chòng - chắc không khó lắm!&lt;br /&gt;Và vì thế - chiến lược của hắn vẫn luôn là SẴN SÀNG TỪ BỎ - khi biết mình đã sai lầm!&lt;br /&gt;Mẫu thứ 2 - không có gì làm hắn phải hối tiếc - nhưng mẫu thứ nhất - thật sự - hắn vẫn còn do dự!&lt;br /&gt;Đã hơn một lần hắn hối hận khi quyết định "giải tán" những mối quan hệ với những con bé - "hết sức được"!!&lt;br /&gt;Cũng có thể tại hắn chưa gặp đứa con gái nào "tinh tế" thực sự - để có thể có cách ứng xử khôn ngoan hơn - với các mối quan hệ - dễ gây hiểu nhầm!&lt;br /&gt;Và bản thân hắn - cũng phải xem xét lại! Cái cách hắn phản ứng - mới thực sự "kì lạ"!!&lt;br /&gt;Bình thường, hắn có thể rất tức giận, nhưng khi đối mặt với sự nghi ngờ chính người mình thích - hắn sẽ "vô cảm" chưa từng thấy!... Đến cả bản thân mình - cũng không thể hiểu - tại sao hắn có thể giả tạo bộ mặt như vậy!... Hắn sẽ nói bóng nói gió, hắn sẽ phát tín hiệu,. thậm chí đã có lần hắn hỏi thẳng "Đôi lúc - tớ vẫn tự đặt câu hỏi - rằng với ấy - quan hệ với tớ - có gì khác biệt so với các mối quan hệ khác" hay "Vấn đề của ấy - là quan hệ quá rộng - và không rõ ràng"!! Cái hắn cần không phải là câu trả lời! Cái hắn cần - là sự điều chỉnh (nếu coi trọng mối quan hệ với hắn)..&lt;br /&gt;Và sau đó, hắn sẽ lẳng lặng quan sát, và hãy hiểu rằng - vào lúc đó HẮN ĐÃ SẴN SÀNG TỪ BỎ!&lt;br /&gt;Ta sợ con người này của hắn! Quá mạnh - quá kiên quyết - quá lạnh lùng! Ta sợ - ta sẽ phải hối hận!&lt;br /&gt;Giờ ta vẫn chưa hiểu - tại sao trong tình yêu - ta lại có thể ích kỷ đến thế!!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4305855917692216091-3833584311963376085?l=taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='related' href='http://blog.360.yahoo.com/blog-pmFxxco9brN02G0B8_rdEIQt3A--?cq=1&amp;list=' title='Những câu truyện tình ở Harvard!'/><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/feeds/3833584311963376085/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4305855917692216091&amp;postID=3833584311963376085&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/3833584311963376085'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/3833584311963376085'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/2008/02/nhng-cu-truyn-tnh-harvard.html' title='Những câu truyện tình ở Harvard!'/><author><name>luungoclong</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4305855917692216091.post-3553165050698082592</id><published>2008-01-29T06:12:00.000-08:00</published><updated>2008-01-29T08:15:09.389-08:00</updated><title type='text'>Ốm mất rồi!(`^_^`)!</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Hịc! Sốt rồi!....&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nhìn cái mặt ta đỏ ửng - nóng bừng ( - mà không có đứa con gái nào xung quanh) - thì chắc là ta ốm thật!!!........&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Cái tội ngồi "tụng" trên thư viện cả buổi sáng với cái áo ướt đây! Hic! Hôm qua cũng thế - có sao đâu... Cái thời tiết này - mưa - lất phất - rả rích - bay bay.. chỉ tổ làm "nhúng nước" anh em... ghét quá!!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Mặc áo mưa - thì còn đâu - vẻ "hào hoa - phong nhã" của ta nữa (ặc ặc)! .....&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;...Và ta lại nghĩ đến một thằng nhóc cấp 3 - kiên quyết bỏ cái mũ "bà mẹ yêu dấu" vừa đội cho giữa trưa nắng - với lý do - hỏng tóc, mũ xấu, con không thích.v.v. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nhớ cái vẻ mặt chán nản của mẹ nó mỗi lần chịu thua nó với những lý do tương tự, nhớ sự nổi giận của đấng sinh thành,  mỗi khi nó "bò về nhà" - lếch thếch - ướt như chuột lột!! .. Nhớ những ngày ta "cố" phi xe ào ào giữa trời mưa, hay chỉ đơn giản - là "nhúng mình" một cái cho nó "lãng xẹt" -&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Ta từng khoái cái cảm giác ướt sũng - cái cảm giác tự do, thư thái, không phải lôi thôi, che chỗ này, chắn chỗ kia để khỏi ướt... ta khoái cái cảm giác hòa mình vào một trận mưa - há mồm ra - uống một ngụm - mát + lạnh + ngọt___để cảm nhận nó - thật dễ chịu!!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Sướng một phát - rồi khổ!!! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chắc phải quá bán "những quả" ta "nhúng mưa" hồi ấy - là ta lại "lăn quay ra"!! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Khà khà - và ta lại cảm nhận được cái cảm giác của "cậu ấm quý tử", được ăn ngon, được chiều chuộng - Sướng!! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chỉ tội con em ta - nhìn ta đầy "ganh tỵ" - há há!! Nó thì làm sao hiểu được!!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Hic - và hôm nay ta lại ốm - nhìn cái mặt đỏ bừng - thấy "hay hay"!! Ngày xưa là ta "kêu ầm" lên rồi - giờ phải "tự xử" thôi!! ... ÔI - thời oanh liệt - nay còn đâu?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Mà cũng chỉ mới đây thôi - lúc ta ốm - còn ối kẻ mang thuốc đến - chỉ tại con em ta phá đám! Cảnh sống không bị ai "quản thúc" đang đến cao trào thì nó lại "xuất hiện" - chán! Không biết mình là anh nó - hay nó là chị mình!!!.......&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Hic - khó chịu óa! Thôi - chả kêu nữa - có tiếng mở cổng - chắc nó vừa về! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Phải lảng đi - mai nó về quê rồi - không nó lại mách lẻo với ma ma - rách việc!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Còn một môn nữa thôi - cố vài ngày - chắc chả "chết ngay" được!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Dạo này "ý chí phấn đấu" ghê quá - sáng "rét run cầm cập" ( mãi sau mới biết tại cái áo ướt)- mà vẫn kiên quyết bám trụ (_ hic - lúc đó chỉ mơ - đi kiếm một cái gì thật nóng - bỏ vào mồm - thật cám dỗ - cũng phải mất 15' tơ tưởng tới bát miến ngan đầy hấp dẫn, ....nóng hổi, ...thơm lừng, ...ngọt lịm...) ôi - ma ma ơi - con phải cố gắng lắm mới "ghạt phăng" được nó đi - kẻo nó lại lôi kéo ra một "lô lốc" các món khác - thì chắc con không chịu nổi@@&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Không khéo ta thành con "mọt sách" mất!!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Mà không sao - dù thế nào thì "con mọt sách" này vẫn còn "tình cảm lắm"! và quan trọng_vẫn sống nhăn!! Khà khà - và hình như cả đang "yêu" nữa!! Tiến bộ đấy chứ?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Sướng!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Nhớ cái cảnh "nó" kể - lần đầu tiên "nó" "khoác áo" của "bạn giai" - và nó ghi nhớ_cái cảm giác ấm áp + mùi của anh (ặc ặc_sến)!! ..Ta sống bao năm nay - giữa một lũ con gái_ mà đã có khi nào ta "hít hà" để "phân biệt" xem "mùi vị" chúng nó thế  nào đâu ... chắc cái duy nhất ta phân biệt được - là sữa tắm chúng nó đang xài -- ặc!! Không phải vì tò mò đâu - nhà cũng có mama và em gái mà - thử qua đủ loại cả - xài ké hết - không phân biệt - nên "thông thạo" lắm - ngửi mùi_biết ngay!!...(mà cũng phải kể đến "thành tích" của mấy "bà cô" học cùng đội tuyển văn hồi cấp 2 nữa chứ (-hí hí - lại thêm một bí mật).. Suốt 3 năm cấp 2 - ta "độc chiếm" 4-5 "em" xinh đẹp - suốt ngày bàn chuyện giầy dép, quần áo, ăn uống_ trả trách ta cũng bị lôi kéo vào mấy trò này... &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt; Mà kể cũng lạ... hình như chuyện tình củm của ta "có duyên" với ăn uống thì phải!!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt; Trong thời kì "cao điểm nhất" (yêu - ấy quên - thích nhiều em một lúc nhất) thì - chí ít 1 trong 2 em ta "bồ kết" nhất "dụ khị" ta - từ việc ăn uống ....(xấu hổ quá...) &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt; Ta nhớ cái cảnh - cả đội văn - đi "ăn trộm" lúa nếp còn non về "làm cốm".. há há! Nghĩ lại đến giờ ta vẫn còn khoái!!  Ôi - cái cảm giác - lo lắng, rình rập, sợ hãi, nhưng lại đầy hứng thú, phấn khích, của cuộc phiêu lưu đầu tiên - vượt qua ranh giới của "con ngoan - trò giỏi" trở thành một thằng nhóc "bình phường", cũng phải có thói hư tật xấu chứ!! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt; Ta "đổ" nó - vì nó đã "chỉ huy" toàn đội - vượt qua mọi khó khăn - thử thách - dùng mọi thủ đoạn, mánh lới_vì một mục đích cao cả là "oánh chén một bữa hoành tráng"!!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt; Mà kể ra - nó cũng có tư chất của một thủ lĩnh đấy chứ!!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt; Trò này nó "bầy têu"!! Nó dụ anh em trước, sau đấy lại còn vạch kế hoạch, chia nhiệm vụ - cả lúc "thu hoạch" ngoài đồng - vận chuyển sản phẩm "về đại bản doanh" - nhà nó (may không có ai ở nhà)_ rồi lại chỉ đạo anh em nổi lửa - nướng khoai + làm cốm!!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt; Ta chả nhớ - làm thế nào mà bọn ta tha được một đống "chiến lợi phẩm" về đến bếp nhà nó - chỉ nhớ sau đó - đốt hết không biết bao nhiêu là rơm rạ - nướng khoai - mà mỗi củ chỉ chín - chắc khoàng 3-4 chục phần trăm!! thế mà vẫn xơi ngon lành!!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt; Lại còn món chủ đạo - cốm nữa chứ - ta nhớ nó cũng có màu xanh - nhưng hơi cứng - "nhai" chả ngon - nhạt thếch - lại còn lẫn "trấu" - túm lại là ta nghĩ chả khác "nhai rơm" là mấy - ấy thế mà ta - cấm dám "ý kiến ý cò" - vì nó là "tác giả" của món này....&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt; Ai mà tin được - cái đám "nhóc tì" ấy - đã học đến lớp 7, lớp 8...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt; Tiện thể kể chuyện tình củm + ăn uống (ta tự nhận thấy là với "kinh nghiệm" của ta - 2 vấn đề này có một sự gắn bó khá mật thiết)! Ta có hứng kể nốt chuyện tình củm với một em - cũng liên quan đến chủ đề "hấp dẫn - nóng hổi - và ngon miệng này)...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt; Nếu ta "không nhầm" thì em tên là Như! Ui! (Nghe cái tên đã thấy "dễ thương" rồi!!)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt; Chuyện tình củm này - bắt đầu từ một quán "bánh mỳ rán ăn với trả cuốn"! ÚI - kẹc kẹc! Món này hồi cấp 3 cứ gọi là thôi rồi - mà cũng chả đắt!!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt; Chuyện bắt đầu vào một buổi chiều mùa hè nhẹ nhàng, gió "lơ thơ" - trời xanh, mây trắng, mọi thứ quá bỉnh ổn, thời tiết quá đẹp( -để cúp học - đi chơi) - ấy thế mà ai ngờ rằng - trong cái quán nhỏ nhỏ - chỉ gồm có 4 - 5 chiếc bàn, một cô chủ, 1cái bếp lò cạnh một cái mâm đầy bánh mì và trả cuộn nửa bốc khói - nửa chuẩn bị - dán giòn + thêm mấy nhóc tì đang vội vàng oánh chén bữa "chiều" để chuẩn bị cho ca học tối ấy "sấm sét lại nổi nên"!!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt; Và oánh ai không oánh - nó oánh trúng ta - vào lúc mà ta chỉ nghĩ đến một việc - thỏa mãn cho cái dạ dày "bất trị"!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt; Ta đã ngồi ở cái quán ấy bao ngày, vẫn khung cảnh ấy, vẫn những con người ấy, thứ ta nhìn thấy - vốn chỉ là mấy miếng bánh vàng ươm, giòn tan, mấy cái trả nhỏ nhỏ - vừa mồm - thơm phức - ngậy ơi là ngậy!! Nhớ lại mà ta "giỏ cả nước miếng"! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt; Đấy - xung quanh ta còn gì có thể hấp dẫn hơn thế  - quá hấp dẫn - quá bổ dưỡng!!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt; Thế rồi chả hiểu hôm ấy ta xơi phải cái gì - ta lại ngó lên - nhìn một con bé cũng đang thực hiện "nghĩa vụ trọng đại" - tiếp tế cho cái dạ dày!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt; Ôi - mẹ ơi!! Sao lại có con bé nó ăn "ngon lành" đến thế!! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt; Môi nó bóng lên toàn những mỡ_ thay vì son môi! Mắt nó chăm chú, hay háy đầy cảm xúc: nuối tiếc +nhớ nhung + sung sướng khi bỏ một miếng vào mồm - và nhai, và nuốt! Mắt nó lại sáng lên! Mũi n ó phập phồng, tai nó dựng lên, má nó ửng hồng...!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt; Thiên thần!!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt; Sấm sét đã nổi nên - và nó oánh tan tác - một thằng nhóc - tưởng đã "phớt" được lũ con gái vào cái năm cuối cấp!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt; Thế là cái cảm giác khoái chí, cái cảm giác ngon miệng của ta tử ẹo! Nhìn nó ăn ta đã cảm thấy ngon rồi! Nhìn nó ăn - ta cũng cảm giác được vị ngon của cái bánh, vị thơm của gia vị, vị cay của ớt, vị ngậy của mỡ - và cái vị đậm đà - khó tả của nhân...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt; Nhìn đôi môi của nó - mới hấp dẫn làm sao, nhìn đôi mắt hút hồn, nhìn 2 má ửng đỏ - và tôi lại lắc đầu ngao ngán - con lại yêu nữa sao_ hở mẹ? cái câu nói bất hủ - mà thằng con trai "ngoan ngoãn" của mẹ - vẫn tự nhắc mình - mỗi khi - nó vi phạm vào một trong những "đạo luật hà khắc nhất" của mẹ nó!!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt; Và thế là hàng ngày, thêm một công việc cho cái tâm trí vốn đã tự do bay nhẩy của nó, là "rình rập", "nghe ngóng", "trông đợi", "chờ đón", "nuối tiếc" mỗi khi nhìn vào cái quán ấy, mỗi khi bước vào cái quán ấy! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt; Nó nuối tiếc - không phải vì nó không còn tiền ăn bánh, mà là vì - có một con bé - đã không đến, hic - một ngày có tới 24h vậy mà nó cứ ngóng trong khoảng 15' ăn "bữa phụ" nó sẽ lại gặp em__ &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;  Ai mà ngờ __nó gặp thật!! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt; Ai run rủi - ai sai khiến _mà cái lớp ôn thi đông như thế (đã ngừng đăng ký chô )_ lại ngoại lệ_ "mọc thêm" một em - xinh như mộng, hiền như đất (+ lạnh như kem) - "nói chung" là chẳng có chú nào "xáp lại gần" được -____- tiêu chuẩn "mẫu mực" - chọn người yêu của vô khối thằng con trai - trong đó có mình.. khà khà!! (cười nham hiểm thật!).&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt; ......&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt; Và thế là "đến hẹn lại lên" 1 tuần - "thằng bé" được gặp em 2 lần ở lò luyện thi + ở cái quán "kỷ niệm - bị sét đánh phát đầu tiên"!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt; Và nó có dịp quan sát kĩ "em nó"! Rồi nó chợt giật mình - khi phát hiện ra em ấy - giống y chang - một con bé khác từng làm nó phát điên suốt 2/3 quãng đời cấp 3 - dù nó không hiểu em kia nói đến nửa câu - và chưa từng giáp mặt em nó "một lần trong đời"!!! ... &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;....Con bé ấy là Avril (Avril lavigne)!!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;  Lần đầu tiên nhìn thấy em này - là trên tờ hoa học trò, nghe em hát, săn tìm đĩa của em, gom tất cả ảnh của em nó mà thằng nhóc có thể kiếm được - VÀ SI MÊ!! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;  Trên bàn học của nó, dưới gầm bàn của nó, chân bàn, trên tường, máy tính, cặp, vở - luôn có một em "xinh không thể tả" - luôn "nhìn nó không chớp mắt"....&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;  Và tương tư - nó chỉ nhìn lên tường - rồi để cả tâm trí lạc vào bức ảnh!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;..........&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;  Và hôm nay - trước mắt nó - là một phiên bản (Việt Hóa) của cái mà nó từng say đắm!!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;   Nó nhìn thấy trong em một vẻ dịu dàng - nhưng mạnh mẽ, một vẻ lạnh lùng - nhưng gần gũi, một người độc lập - nhưng gắn kết, một kẻ ngang bướng - nhưng tình cảm!!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;  Một khuôn mặt, một dáng đi, một mái tóc - y sì sì!! Cả cái điệu bộ ngang phè + bất cần của nó!... Cả cái bộ bò yếm,.. cả cái áo (chả biết gọi áo gì) bó eo - đơn giản, với quần (cũng chả nhớ quần gì), đeo thêm cái ba lô - to vật - dài dãi - đen xì... với số đo các vòng "ước lượng" cũng tương tự Avril (về tương quan với tổng thể - lấy hệ tọa độ của em nó làm chuẩn)....&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;   Hĩc - sorry bác nào đang đọc đến dòng này _ cái bụng của em vừa kêu đánh "ục" một cái - giờ mới nhớ từ tối chỉ mỗi cốc cafe với lại một em bánh ga tô bé như__ cái hộp sữa đặc ông thọ -__ ha ha!! ... Chả trách giờ em nó kêu đói!!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;  Thôi - ưu tiên em nó tí - hôm nào ta lại tiếp tục hồi tưởng về em Avril này sau vậy.... nhớ em nó quá!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;  Vạn lần xin lỗi các bác! Cảm xúc của em - bị xen vào bởi một cảm giác cũng mạnh không kém, làm "lời văn" - bị gián đoạn - hết sức mong các bác bỏ qua cho em!!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;  Và nhất là nhắn gửi đến bác nảo - chẳng may có đọc phải bài này - và trót "thắc mắc + ray rứt" về kết cục "một cuộc tình bi thảm nữa" - trong "nhật ký tình yêu" của em - thì các bác hãy cố chờ em một tí, em sẽ sớm quay lại viết nốt đoạn kết,.... cũng không đến nỗi bi kịch lắm - nói chung là "có hậu" he he.....!!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4305855917692216091-3553165050698082592?l=taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/feeds/3553165050698082592/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4305855917692216091&amp;postID=3553165050698082592&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/3553165050698082592'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/3553165050698082592'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/2008/01/m-mt-ri.html' title='Ốm mất rồi!(`^_^`)!'/><author><name>luungoclong</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4305855917692216091.post-3762598076931092187</id><published>2008-01-26T06:55:00.000-08:00</published><updated>2008-01-26T06:57:18.259-08:00</updated><title type='text'>Thánh địa cafe_khát vọng &amp; hiện thực!</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;Ông chủ trẻ với những giấc mơ toàn cầu &lt;a href="http://f-news.f-network.net/3120.print"&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;  Sau vài cuộc giao lưu với SV, có lần Đặng Lê Nguyên Vũ chạnh buồn than: Hầu hết các câu hỏi xoay quanh nội dung kiếm việc làm, phương tiện, nguồn vốn,... Sao các bạn ấy không trăn trở trước những vấn đề táo bạo, lớn lao hơn cho dân tộc hay đất nước?&lt;br /&gt;Không để “Giấc mơ con đè nát cuộc đời con”&lt;br /&gt;Từ thời thơ ấu, Vũ đã phải theo cha mẹ rời đồng bằng phiêu bạt lên huyện miền núi Ma Đrăk kiếm sống.&lt;br /&gt;Ai không ở Tây Nguyên, nhưng yêu nhạc Nguyễn Cường sẽ hình dung Ma Đrăk - huyện cửa ngõ phía đông tỉnh Đắk Lắk cách thành phố Buôn Ma Thuột 90km theo quốc lộ 26 - qua những ca từ lãng mạn đầy chất thơ “Nơi đây thảo nguyên từng đàn bò đua nắng tung tăng mặt trời. Du dương kèn Đing năm, xa xăm ngọn Chư Prông, xa xăm biển rộng...” .&lt;br /&gt;Nhưng còn một Ma Đrăk khác. Với hàng vạn thôn dân chật vật dưới gánh mưu sinh thì Ma Đrăk là miền đất cằn cỗi, một vùng tiểu khí hậu khắc nghiệt, điều kiện thổ nhưỡng không thích hợp để trồng các loài cây công nghiệp giá trị cao của Tây Nguyên như cà phê, hồ tiêu, cao su.&lt;br /&gt;Làm rẫy không đủ sống, cha mẹ Vũ xin làm công nhân xí nghiệp Gạch. Tuổi thơ Vũ đằng đẵng trôi qua trong thấm đẫm mồ hôi lao động cật lực như mọi đứa trẻ nghèo khác trên vùng kinh tế mới.&lt;br /&gt;Đặng Lê Nguyên Vũ sinh ngày 10/2/1971 tại Ninh Hòa - Khánh Hòa. Năm 25 tuổi (1996) thành lập cơ sở sản xuất cà phê bột mang tên Trung Nguyên. Và chỉ hơn 10 năm sau, anh đã trở thành một doanh nhân nổi tiếng, thần tượng của không ít bạn trẻ. Có lần tôi trò chuyện cùng mẹ Vũ, gợi chuyện quá khứ bà vẫn chưa thôi xót con: “Tội nghiệp nó cực quá , đi học phải lội bộ ròng rã mấy cây số, về đến nhà lại lăn xả vào cuốc đất, hái rau, đóng gạch mà không một tiếng than, lúc nào cũng pha trò tếu cho mẹ cha vui vẻ.&lt;br /&gt;Vũ đi bộ mãi cho tới năm lên cấp III cả nhà mới dành dụm sắm nổi cho cái xe đạp. Vậy mà lúc nào nó cũng sục sôi mơ mộng về việc “sánh vai cùng cường quốc năm châu”.&lt;br /&gt;Ấn tượng Trung Nguyên&lt;br /&gt;Đặng Lê Nguyên Vũ luôn luôn gây được ấn tượng với mọi người về ý chí vươn lên mãnh liệt và tầm nhìn xa rộng vượt biên giới theo kiểu “đi tắt đón đầu”.&lt;br /&gt;Cá tính của anh để lại dấu ấn rõ nét trong lịch sử hình thành và phát triển của Tổng Cty cà phê Trung Nguyên - một doanh nghiệp mà hiện nay chức năng và cơ chế hoạt động đã tương tự Tập đoàn.&lt;br /&gt;Năm 1996 cơ sở sản xuất cà phê bột mang tên Trung Nguyên ra đời với những đồng vốn nhỏ bé của 4 cậu sinh viên Y khoa học cùng lớp ở trường Đại Học Tây Nguyên. Logo Trung Nguyên xuất hiện và định hình tới nay: Hình mũi tên chĩa thẳng lên trời, cách điệu kiến trúc bậc thang nhà sàn với tông màu cà phê và đất bazan nâu đỏ.&lt;br /&gt;Năm 1998, Trung Nguyên xuất hiện ở Sài Gòn với cửa hàng mang dáng vẻ Tây Nguyên có nhiều loại cà phê tuyệt ngon, uống miễn phí suốt một tuần. Người ta xôn xao tìm hiểu về “bé Gióng đời mới”. Chỉ 3 năm sau, thương hiệu cà phê Trung Nguyên đã giành vị trí hàng đầu với mạng lưới hàng nghìn quán cà phê Trung Nguyên từ Bắc chí Nam.&lt;br /&gt;Trung Nguyên dám bỏ ra 3 triệu USD để thuê các chuyên gia tư vấn của New Zealand hoàn chỉnh hệ thống bảng tên, khẳng định giá trị thương hiệu.&lt;br /&gt;Trung Nguyên lần lượt thiết lập các chuỗi quán nhượng quyền đầu tiên tại Nhật Bản, Singapore, Thái Lan, Trung Quốc. Những quán cà phê Trung Nguyên rộng rãi khang trang với kiến trúc và phong cách đậm nét văn hoá Việt mọc lên giữa thủ đô những xứ sở nổi tiếng khó tính và đắt đỏ, khiến các chuyên gia kinh tế Âu Mỹ kinh ngạc, gọi đây là hiện tượng kinh tế Việt Nam đầu thế kỷ XXI.&lt;br /&gt;"Kinh doanh không phải năng khiếu của tôi"Dấn thân vào thương trường, vấn đề đầu tiên không phải là “tiền đâu” như nhiều bạn trẻ vẫn băn khoăn, mà là việc tự xác định lại mình, bạn muốn gì và ước muốn đó lớn đến mức nào ? Bạn chấp nhận trả giá như thế nào cho ước muốn này?&lt;br /&gt;Bạn đã có đủ nền tảng kiến thức chưa? Nếu bạn có năng khiếu kinh doanh thì năng khiếu đó cũng cần được rèn luyện thêm từ thực tiễn và sách vở, phải trau dồi thêm kỹ năng về đắc nhân tâm, quản trị, huy động vốn, lãnh đạo. Bạn cần tạo đựng được niềm tin với những người xung quanh, đặc biệt với những người có thể đầu tư cho bạn.&lt;br /&gt;Một nữ sinh viên Luật đã hỏi tôi: Với số vốn khoảng 70 triệu đồng em có thể thành lập doanh nghiệp được không ? Câu trả lời: Bạn quá giàu rồi còn gì ! Bạn có thể chọn ngành kinh doanh nhỏ nhưng có tiềm năng phát triển lớn và có tư tưởng lớn ngay trong hành động nhỏ đó. Ví dụ từ những tô phở, bạn có thể phát triển thành thương hiệu phở Việt Nam. Thậm chí từ cây tăm nhỏ xíu, bạn cũng có thể làm giàu được lắm chứ.&lt;br /&gt;Riêng tôi, kinh doanh không phải là năng khiếu nhưng ước muốn kinh doanh thực sự lớn là động lực giúp tôi hoàn thiện các kỹ năng để thực hiện những cuộc kinh doanh như ý.&lt;br /&gt;Khi tôi bắt đầu kinh doanh, nhãn hiệu cà phê bột trong nước mình đã có tới vài trăm. Tôi không muốn cạnh tranh với họ mà đặt mục tiêu xây dựng thương hiệu cho cà phê Việt Nam. Thử hỏi vì sao Thuỵ Sĩ không trồng được hạt cà phê nào mà lại có thương hiệu nổi tiếng Nescafe?&lt;br /&gt;Sau đó Trung Nguyên mua đứt nhà máy trà Tiến Đạt tại Bảo Lộc - Lâm Đồng và cho ra đời sản phẩm trà Tiên Trung Nguyên, khai trương điểm thưởng trà bề thế mà thơ mộng, Trà Tiên Phong Quán, gồm hàng chục ngôi nhà rường cổ đẹp mua gom về từ các tỉnh miền Trung.&lt;br /&gt;Cuối năm 2003 ngày hội Trung Nguyên được tổ chức tại Dinh Thống Nhất thu hút hơn 5 vạn người tham gia, ghi ấn tượng bằng việc lần đầu tiên một loại hàng nội địa sinh sau đẻ muộn - cà phê hoà tan G7 của Trung Nguyên - dám lớn tiếng thách thức chất lượng với một mặt hàng ngoại nhập truyền thống nổi tiếng - Nescafe, bằng cách để khách hàng công khai bình chọn trực tiếp. Kết quả 89% trong số 1,3 vạn người tham gia đã chọn G7 là loại cà phê hoà tan yêu thích nhất.&lt;br /&gt;Trung Nguyên khánh thành trong năm 2005 cả 2 nhà máy sản xuất cà phê bột ở Buôn Ma Thuột và cà phê hoà tan ở Bình Dương với số vốn đầu tư hàng chục triệu đôla. Sang năm 2006 lại bắt tay thiết lập hệ thống phân phối bán lẻ hiện đại G7 mart trị giá đầu tư huy động gần 400 triệu USD…&lt;br /&gt;Và giấc mơ toàn cầu&lt;br /&gt;Đặng Lê Nguyên Vũ nói: Trung Nguyên mới đi qua 2 trong 5 bậc thang chiến lược. Hai bậc đầu là gây dựng công ty, hoàn thiện hệ thống phân phối, đưa văn hoá và sự đồng nhất vào sản phẩm. Bậc cuối cùng là đi đến toàn cầu. Hai bậc giữa đang bước chân lên nên chưa tiết lộ.&lt;br /&gt;Vũ đã mở đường sang Singapore thiết lập Cổng giao dịch toàn cầu. Vũ tự tin đề xuất kế hoạch xây dựng “Thiên đường cà phê toàn cầu” khởi điểm từ Buôn Ma Thuột, với tham vọng đưa Buôn Ma Thuột thành điểm đến hấp dẫn của hàng tỉ tín đồ cà phê trên toàn thế giới.&lt;br /&gt;Hiện tại giao dịch toàn cầu của ngành cà phê đạt khoảng 80 tỉ USD, chỉ đứng sau dầu lửa về giá trị hàng hoá. Việt Nam là nước xuất khẩu hàng đầu thế giới về cà phê Robusta, nhưng xuất chủ yếu ở dạng thô, giá trị thấp, đời sống của người trồng cà phê chưa thôi chật vật.&lt;br /&gt;Cuối tháng 12/2006 Chủ tịch UBND tỉnh Đắk Lắk đã có công văn số 188 khẳng định “ý tưởng xây dựng Thánh địa cà phê Buôn Ma Thuột” (tên ban đầu của dự án- TG) là vấn đề rất lớn.&lt;br /&gt;UBND tỉnh Đắk Lắk hy vọng ý tưởng này sẽ thành hiện thực vì phù hợp với mong muốn của người sản xuất cà phê tỉnh Đắk Lắk, UBND tỉnh Đắk Lắk khẳng định ủng hộ mạnh mẽ và hậu thuẫn để thực hiện ý tưởng này... Thống nhất hình thành một đầu mối là Cty Cà phê Trung Nguyên để xúc tiến công việc trên... ”.&lt;br /&gt;Bản quy hoạch một không gian “Thiên đường cà phê” 3.000 hecta bao gồm Viện Nghiên cứu cà phê, Bảo tàng cà phê, khu Du lịch nghỉ dưỡng, những siêu thị, những phố cà phê đa dạng sản phẩm cao cấp, những buôn làng đậm nét văn hoá Tây Nguyên với mức thu nhập cao v.v... đang được các chuyên gia Singapore ráo riết thực hiện.&lt;br /&gt;Tháng 6 tới Trung Nguyên chính thức khởi động dự án bằng việc khởi công xây dựng khu Du lịch nghỉ dưỡng sinh thái văn hoá Suối Xanh rộng 100 ha. Số hộ ở những buôn làng đang được thụ hưởng nhiều nguồn lợi nhờ chương trình đầu tư sản xuất cà phê sạch đạt chứng chỉ EUREPGAP do Trung Nguyên đầu tư cũng đang tăng nhanh.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4305855917692216091-3762598076931092187?l=taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/feeds/3762598076931092187/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4305855917692216091&amp;postID=3762598076931092187&amp;isPopup=true' title='1 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/3762598076931092187'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/3762598076931092187'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/2008/01/thnh-cafekht-vng-hin-thc.html' title='Thánh địa cafe_khát vọng &amp; hiện thực!'/><author><name>luungoclong</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4305855917692216091.post-2921388508317676254</id><published>2008-01-24T12:10:00.001-08:00</published><updated>2008-01-24T12:10:44.220-08:00</updated><title type='text'>Cuộc chiến lần cuối</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;Cuộc chiến lần cuối&lt;br /&gt;Tác giả: Nguyễn Đạt Ân&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;“Hầu hết hoạt động của Liên Hiệp Quốc vẫn chú trọng đến nhiệm vụ ngăn chặn và chấm dứt các mâu thuẫn bất đồng, nhưng mối nguy hiểm đẩy toàn thể loài người và hành tinh của chúng ta vào chiến tranh và hận thù đang có chiều hướng đi kèm với cuộc khủng hoảng khí hậu và hiện tượng nhiệt độ toàn cầu nóng lên … Trong các thập niên sắp tới, những thay đổi về môi trường, biến động do các cơn đại hạn hán, và những vùng duyên hải bị chìm sâu dưới nước sẽ là nguyên nhân gây ra xung đột và chiến tranh” (Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki Moon, 1/3/2007). Trong quá khứ, 2/3 các cuộc chiến tranh đều bắt nguồn từ những mâu thuẫn xảy ra xung quanh việc tranh giành nguồn tài nguyên thiên nhiên và khủng hoảng khí hậu. Điều gì đã xảy ra, đang xảy ra và sẽ kết thúc nếu loài người không thể vượt qua cơn cám dỗ lần cuối này ?&lt;a id="more-108"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Qua nghiên cứu lịch sử về các giai đoạn thay đổi nhiệt độ của thời kỳ “Tiểu băng hà” (the Little Ice Age, từ năm 1400 – 1900 sau C.N.), các nhà khoa học Mỹ, Anh, Hong Kong và Trung Quốc đã đưa ra những mối tương quan đáng chú ý giữa thay đổi khí hậu và chiến tranh. Cuối tháng 12 vừa rồi, David Zhang – Giáo sư địa lý tại Đại học Hong Kong đã công bố trong một cuộc phỏng vấn: “Khi những thay đổi về sinh thái như thế diễn ra, con người có khuynh hướng di chuyển sang một nơi khác. Những cuộc di dân khổng lồ thường dẫn đến chiến tranh, tương tự như ở thế kỷ 13, khi người Mông Cổ bị hạn hán và họ đã tiến đánh Trung Hoa Đại Lục. Hoặc như trường hợp của người Mãn Châu đã di chuyển vào Trung Nguyên vào thế kỷ 17 vì vùng đông bắc Á trải qua những cơn lạnh bất thường”.&lt;br /&gt;Tháng 8 vừa qua, hầu hết các tờ báo lớn trên thế giới đều giật tít: Darfur – Cuộc chiến đầu tiên vì khủng hoảng khí hậu ? Thật vậy, nguồn gốc thực sự cho những xung đột ở Darfur chính là các cơn hạn bà chằng gây ra nạn đói triền miên vào giữa thập niên 1980, biến các nông dân và trại chủ chăn nuôi gia súc ở Sudan và vùng Mũi sừng Châu Phi (còn được gọi là Bán đảo Somali) thành những kẻ đấu tranh vì nguồn nước và đất đai cho đến tận bây giờ. Tất cả đều dự đoán: “Những kẻ chuẩn bị giết chóc, cưỡng hiếp và cướp phá trong tương lai sẽ nằm trong thành phần xã hội mà cuộc sống truyền thống của họ bị cơn khủng hoảng khí hậu đè nén. Có khả năng trong tương lai gần, hiện tượng biến đổi khí hậu sẽ gây ra những cuộc chiến như ở Darfur”. David Rothkopf – Học giả tại Quỹ Carnegie vì Hòa bình Quốc tế đã thẳng thừng nhận xét: “Chúng ta không còn trong giai đoạn hậu chiến tranh lạnh nữa. Chúng ta đang đứng trước một giai đoạn hoàn toàn mới. Tôi muốn nói rằng chúng ta đã bước vào đầu kỷ nguyên của chiến tranh khí hậu”.&lt;br /&gt;EROI và những giọt dầu cuối cùng&lt;br /&gt;Có bao giờ bạn ở trong Nỗi Cô Đơn Lớn Lao,khi vầng trăng sáng tỏ thật dễ sợ ?Và các núi băng vây bọc xung quanhbằng sự thinh lặng nghe rất rõ;với tiếng tru thét của con sói lông xám,và bạn dừng chân trong lạnh lẽo,cảm giác tê bại trong một thế giới khắc nghiệt,mất trí vì thứ tạp chất gọi là vàng.&lt;br /&gt;(Robert Service (1874 – 1958). Tác giả văn học nổi tiếng vì các chủ đề tả thực cuộc đổ xô đi tìm vàng ở vùng tây bắc Canada cuối thế kỷ 18 và đầu thế kỷ 19.)&lt;br /&gt;Khái niệm về năng lượng của cố thiên tài Richard Feynman (1918 – 1988) trong những thuật ngữ về EROI (Energy Return On Investment – tạm dịch là “Năng lượng tái đầu tư”) và NE (Net Energy – tạm dịch là năng lượng thặng dư) đã bao hàm toàn bộ nguồn gốc động năng của sự sống trên Trái Đất. EROI là tỷ lệ giữa tổng mức năng lượng thu về so với mức năng lượng được dùng để hoạt hóa bản thân quá trình thu về đó; trong khi đó, năng lượng thặng dư bằng hiệu số của hai tổng mức năng lượng ở trên. Lý thuyết này cũng tương tự như việc một người sử dụng năng lượng của chính mình để cầm đũa gắp thức ăn. Anh (cô) ta có đủ năng lượng để cầm chiếc đũa gắp được đồ ăn bỏ vào miệng, từ đó bổ sung thêm năng lượng cho cơ thể, hay không ? Điều đó rất quan trọng, bởi vì:Chức năng căn bản nhất của tất cả mọi chủng loài chính là sử dụng năng lượng để thu được nhiều năng lượng hơn từ môi trường. Khi năng lượng được dùng để hoạt hóa các hoạt động có lợi, năng lượng sẽ suy biến từ trạng thái có định tính cao sang trạng thái có định tính thấp. Điều này có nghĩa là mọi hệ thống đều phải liên tục thay thế nguồn năng lượng mà chúng sử dụng, và khi làm thế thì cần nhiều năng lượng hơn. Thực tế căn bản này cho thấy khái niệm về EROI và năng lượng thặng dư được dùng để giải thích cho khuynh hướng phát triển luôn mãi của mọi sinh vật, sự phân bố và tính phong phú, cũng như cơ cấu và chức năng của các hệ sinh thái.Ai cũng biết giai đoạn đỉnh điểm dầu mỏ (Peak Oil) của tất cả các mỏ dầu lớn trên thế giới đã trôi qua và trữ lượng khai thác dầu đang suy giảm, mâu thuẫn với nhu cầu tiêu thụ dầu ngày càng lớn của các nền kinh tế. Sự cố gắng vớt vát chút nhiên liệu hóa thạch còn lại càng làm rõ tình trạng khủng hoảng năng lượng của thế giới, khi mà các tập đoàn dầu khí Mỹ và Trung Quốc đang tưởng tượng những mỏ cát nhựa hắc ín (tar sand) ở vùng bắc Alberta và một phần Saskatchewan (Canada) là một El Dorado mới (El Dorado là một vùng đất mơ ước của những kẻ đào vàng, nơi mang truyền thuyết của thổ dân Bắc Mỹ có chứa rất nhiều vàng). “Những kẻ mất trí vì thứ tạp chất gọi là dầu” này dường như phớt lờ việc chỉ số EROI của cát nhựa hắc ín Canada, nếu đem so sánh với than đá (80,0), dầu mỏ (20,0), và khí đốt (15,0), là rất thấp: trong khoảng chỉ từ 4,0 đến 1,0. Các kỹ thuật và công nghệ dùng để chiết xuất và tinh chế dầu từ cát nhựa hắc ín rất tốn tiền và phải dùng nhiều năng lượng. Điều này chẳng khác gì bỏ con tôm, bắt con tép. Hơn nữa, trữ lượng dầu có trong những mỏ cát nhựa hắc ín này sẽ không quá 2 tỷ thùng, mặc dù giáo sư David Hughes của Viện nghiên cứu địa lý Canada (GSC) nói đùa: “Vẫn còn nhiều hy vọng để có thể tiếp tục kinh doanh như bình thường … trong một thế giới mà người ta khai thác dầu không theo kiểu chính quy như trước. Cứ cho cái đống vàng đen đó có trữ lượng lên đến 3 tỷ thùng đi nữa, thì với cách thức khai thác như thế, mọi chuyện cũng trở thành vô nghĩa”.Mới đây không lâu, những diễn biến tại Bắc cực và Nam cực mô tả cuộc đổ xô đi tìm dầu cũng cấp bách và tàn nhẫn như cơn đói vàng Gold Rush (1848 – 1855) ngày nào ở California (Mỹ). Ngày 2/8/2007, một tàu ngầm mini của Nga đã thừa cơ cắm cờ dưới đáy biển Bắc cực, tuyên bố chủ quyền trên một nửa thềm lục địa Bắc Băng Dương hiện đang lộ ra do băng tan. Ngay lập tức, Ngoại trưởng Canada Peter McKay phản đối: “Đây không phải là thế kỷ 15”. Sau đó, Canada công bố một lịch trình đi thăm Bắc cực ba ngày của thủ tướng chính phủ và hé lộ kế hoạch xây dựng hai căn cứ quân sự mới tại đây để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ. Không chỉ có Nga và Canada đang quan tâm đến những mỏ dầu chưa được thăm dò dưới đáy Bắc cực, Đan Mạch, Phần Lan, Na Uy, Iceland và Mỹ cũng chú ý không kém. Ngoài chuyện băng tan, tình hình các vùng cực nay càng nóng thêm vì sự tranh giành chủ quyền của những vùng đất mới.&lt;br /&gt;Cần nói thêm rằng, vào năm 1998, khi biết chuyện Trung Quốc chiếm đóng đá Vành Khăn (Mischief Reef) – một trong những đơn vị đảo đá của Phillipines nằm trong hệ thống quần đảo Trường Sa ngoài biển Đông, lúc ấy, Nguyên Tư lệnh lực lượng Mỹ vùng Thái Bình Dương, đô đốc Joseph Prueher, hứa hẹn: “Hoa Kỳ sẽ theo dõi sát sao những diễn tiến trên đá Vành Khăn”. Nỗi lo âu này còn được gạch chân thêm bằng câu nói của một viên sĩ quan hải quân Hoa Kỳ khác với tờ National Geographic: “Tôi chỉ mong sao họ không tìm ra dầu ở Trường Sa”. Cơn đói dầu làm nhiều chính phủ đang tính đến mức giới hạn tự nhiên của dầu hỏa trong chiến lược địa chính trị và an ninh quốc gia. Chúng ta đã có thể cảm thấy nỗi sợ hãi bên trong những trung tâm quyền lực nhất thế giới, khi mà họ đã đang cố tranh giành và sắp xếp tình hình chính trị để bảo đảm mức ổn định, tiến đến tiếp cận và kiểm soát những quốc gia sản xuất dầu mỏ để có được dòng vàng đen miễn phí chảy về đất nước họ. Thế nhưng, càng đốt thêm thứ vàng đen này bao nhiêu, tình trạng biến đổi khí hậu sẽ càng trở nên tồi tệ hơn.&lt;br /&gt;Những nỗi sợ rất khó tưởng tượng“Có những điều đã được biết. Có những thứ chúng ta biết rằng chúng ta biết. Và chúng ta cũng biết có những thứ chúng ta chưa hề biết”(Donald Rumsfeld - Cựu Bộ trưởng quốc phòng Mỹ)&lt;br /&gt;Không chỉ giới chính trị và lãnh đạo mà những bộ máy chiến tranh và quân sự tầm cỡ thế giới cũng đang lo sợ. Tháng 10/2003, một nghiên cứu mật mang tên “Bối cảnh khí hậu thay đổi nhanh chóng và chỉ báo của vấn đề này đối với nền an ninh Hoa Kỳ” của Lầu Năm Góc bị rò rỉ ra ngoài, trong đó cho thấy Bộ Quốc phòng Mỹ đã khuyên Nhà Trắng cẩn trọng như thế nào về cuộc khủng hoảng khí hậu sắp tới. Không như những nhà khoa học môi trường đang kêu gào cảnh báo, tác giả của những nghiên cứu này – Peter Schwartz (một cố vấn thuộc CIA) và Doug Randall (thuộc Mạng kinh doanh toàn cầu California) – là những chuyên viên phân tích quân sự thâm thúy. Họ lạnh lùng tuyên bố: “Mục đích của nghiên cứu này là để tưởng tượng những thứ không thể nghĩ ra được – to imagine the unthinkable”. Qua loạt phỏng vấn với những khoa học gia hàng đầu trong lĩnh vực biến đổi khí hậu, những điểm chính trong nghiên cứu này ít nhất cho thấy khí hậu thay đổi có thể làm cho nhiều thành phố lớn của Châu Âu sẽ chìm dưới mực nước biển, Anh quốc sẽ trở thành một Siberia vào năm 2020, Bangladesh không còn là chỗ để mà ở, và các cơn đại hạn hán đe dọa ổ bánh mỳ của Châu Mỹ.&lt;br /&gt;Năm 2007, Trung tâm Phân tích của hải quân Hoa Kỳ (Center for Naval Analysis – CNA) đã thiết lập một hội đồng cố vấn quân sự bao gồm 11 viên đô đốc và tướng bốn sao đã nghỉ hưu, nhằm nghiên cứu và công bố một bản báo cáo mang tên: “An ninh quốc gia trước sự đe dọa của biến đổi khí hậu”. Bản báo cáo này nêu rõ 4 khám phá của giới quân sự cấp cao Mỹ: (1) Biến đổi khí hậu, dù được dự kiến trước, sẽ đe dọa an ninh quốc gia Hoa Kỳ; (2) Biến đổi khí hậu làm tăng gấp bội tình trạng căng thẳng ở một số khu vực vốn đã bất ổn trên thế giới; (3) Biến đổi khí hậu sẽ gây ra căng thẳng cho thậm chí những vùng ổn định trên thế giới; (4) Biến đổi khí hậu, nền an ninh quốc gia, và sự phụ thuộc vào năng lượng chính là những vấn đề đang thách thức giới quân sự toàn cầu.&lt;br /&gt;Từ đó, bản báo cáo cũng đưa ra 5 gợi ý nhằm làm giảm mối đe dọa: (1) Mục tiêu bảo vệ nền an ninh quốc gia trước biến đổi khí hậu nên được tích hợp hoàn toàn vào các chiến lược an ninh và quốc phòng của Hoa Kỳ; (2) Hoa Kỳ nên đóng vai trò mạnh mẽ hơn trong phạm vi quốc gia và quốc tế nhằm giúp bình ổn cuộc khủng hoảng biến đổi khí hậu ở những tầm mức tránh gây ra xung đột đáng kể đe dọa đến nền an ninh và ổn định toàn cầu; (3) Hoa Kỳ nên cam kết với bạn bè quốc tế giúp đỡ các quốc gia khác xây dựng khả năng và phương tiện nhằm kiểm soát hiệu quả hơn những tác động của biến đổi khí hậu; (4) Bộ quốc phòng nên tăng cường khả năng hành động bằng cách đẩy nhanh áp dụng các thao tác và công nghệ giúp cải thiện sức mạnh quân sự của Mỹ thông qua việc sử dụng năng lượng hiệu quả; (5) Bộ quốc phòng nên tiến hành một cuộc kiểm tra đánh giá ảnh hưởng của thủy triều dâng, điều kiện khí hậu khắc nghiệt, và những tác động khác do biến đổi khí hậu gây ra, có ảnh hưởng đến toàn bộ các căn cứ và thiết bị quân sự của Hoa Kỳ trên toàn cầu trong vòng 30 hoặc 40 năm sắp tới.&lt;br /&gt;Hiển nhiên, tình trạng gần như cấp bách, khi mà Nguyên Tổng tham mưu trưởng quân đội Hoa Kỳ – Tướng Gordonr Sullivan đã tuyên bố: “Chúng ta chưa bao giờ có được 100% sự chắc chắn. Chúng ta sẽ không bao giờ có được điều đó. Nhưng nếu đợi cho đến khi có được con số 100%, điều tồi tệ nhất đã đang nằm ngoài bãi chiến trường rồi”. Viên tướng này còn cho biết: “Trong thời kỳ chiến tranh lạnh, mọi thứ có thể dàn xếp được giữa con người với nhau. Lúc ấy, dường như điều tồi tệ nhất cũng vẫn mang tính ổn định. Ngược lại, khí hậu biến đổi lại là chuyện khác. Thiên nhiên không biết đến thỏa hiệp. Đã đến lúc chúng ta nên tìm kiếm sự ổn định từ việc cắt giảm khí thải gây hiệu ứng nhà kính”.&lt;br /&gt;Theo quy luật, trò chơi của những kẻ mạnh là lợi dụng những bất ổn của tình hình để thu lợi. Trong bất cứ tình huống nào, kẻ mạnh luôn nắm đằng cán dao. Và đây là lời khuyên dành cho các nước đang phát triển: Hãy cẩn trọng. Đừng để các chỉ số tăng trưởng kinh tế làm mờ mắt. Mọi thứ sẽ sụp đổ khi cơn khủng hoảng năng lượng và khí hậu tấn công. Đây là lúc cần khôn ngoan và suy nghĩ xem nên đặt sự ưu tiên và chiến lược phát triển của mình ở đâu.&lt;br /&gt;Cuộc chiến lần cuối“Thông điệp của chúng tôi ở đây là muốn nói với các quốc gia này [các nước phát triển] rằng, họ đang làm chúng tôi bực mình vì đã gây ra hiện tượng nóng lên toàn cầu … Alaska có thể sẽ tốt cho việc trồng trọt, Siberia có thể có nền nông nghiệp phát triển, nhưng Châu Phi sẽ còn lại được những gì ?”Tổng thống Uganda Yoweri Museveni phát biểu tại cuộc họp thượng đỉnh đoàn kết Châu Phi (tháng 2/2007, Addis Ababa, Ethiopia)&lt;br /&gt;Riêng trong năm 1998, 300 triệu người (tức là 1/20 dân số thế giới) đã phải rời bỏ nơi trú ngụ của mình trong một tuần, một tháng, hay mãi mãi do hậu quả của thiên tai. Đây là con số kỷ lục từ trước đến nay. Nhưng trong tương lai, con số này sẽ bị vượt qua. Báo cáo của CNA tiết lộ: “Tình trạng căng thẳng sẽ xuất hiện một khi dòng di dân từ Châu Phi và Trung Đông – bị tác động bởi biến đổi khí hậu – sẽ gây sức ép thêm về kinh tế và xã hội cho các quốc gia ở Châu Âu. Một số đồng minh thân cận nhất của người Mỹ có thể bị bối rối vì cần phải bảo vệ biên giới của riêng họ. Những mối quan tâm nội bộ như thế có thể sẽ làm cho sự gắn kết quốc tế trở nên khó khăn, khiến giai đoạn chuẩn bị đối phó không còn ý nghĩa nữa … Châu Âu sẽ rất quan tâm đến đường biên giới của mình. Đây là một hiểm họa tiềm tàng làm gãy đổ mối quan hệ của chúng ta [người Mỹ] với các đồng minh Châu Âu”.&lt;br /&gt;Nguồn lương thực thực phẩm, nước sạch và những dòng di dân – hậu quả của biến đổi khí hậu - chắc chắn sẽ đe dọa đến nền an ninh toàn cầu, gây ra xung đột và những cuộc chiến. Kinh nghiệm trong quá khứ đã cho thấy rất rõ điều đó, khi mà những làn sóng người chạy tị nạn Myanmar ở Thái Lan, Nicaragua ở Honduras, Palestine ở Lebanon, hay Somali ở Cộng hòa Congo và Macedonia, luôn là nguyên nhân gây ra các cuộc nội chiến nhỏ. Ngày 6/11/2007, Cục Môi trường Anh gần như đã công bố chiến tranh thế giới thứ ba khi mà vị điều hành Lady Young của cục này cảnh báo những cố gắng nhằm đối phó với tình trạng biến đổi khí hậu của nước Anh cần phải được đặt trong tình trạng khẩn cấp của thời chiến.&lt;br /&gt;Trước đó, chính sách kinh tế của người Mỹ cũng có những chuyển biến quá rõ ràng: chủ động đi từ đồng đô la – vàng (gắn với vàng, lấy vàng làm tiêu chí) trở thành đồng đô la – dầu mỏ (gắn với dầu, lấy dầu mỏ làm tiêu chí) để thao túng giá dầu. Chắc chắn Hoa Kỳ đang có những chính sách và chiến lược nhằm kiểm soát tình hình và thu lợi, khi mà người Nga gần đây đang tăng cường lực lượng phòng không ngoài khơi xứ Scotland và Na Uy, Trung Quốc đẩy mạnh tầm ảnh hưởng lên lục địa Châu Phi và vùng nam Á, Nhật Bản đành phải ký một số thỏa ước khai thác dầu khí ở biển Nhật Bản, nhưng đang tranh thủ trang bị vũ khí cao cấp cho hệ thống quốc phòng. Mọi sự thật quá rõ ràng đến không thể hơn trong lời phát biểu của Ngoại trưởng Anh Margaret Beckett gần đây: “Những xung đột về tài nguyên là không mới. Nhưng trong bối cảnh biến đổi khí hậu, người ta có thêm nhiều động cơ để tranh thủ mối hiểm họa”. Còn nhà phê bình xã hội James Howard Kunstler thì tưởng tượng: “Một cuộc thi thố về quân sự có liên quan đến dầu mỏ có thể bùng lên bất cứ lúc nào từ khu vực Trung Đông đến vùng Đông Nam Á. Những khối đá căng thẳng đang ngày càng được dồn lên cao và có khả năng sụp đổ một cách bi thảm. Tôi có thể thấy trong ánh mắt lạ lùng của những vị lãnh đạo cấp cao sự suy tính cho một cuộc chiến”.&lt;br /&gt;Tình hình kinh doanh của thế giới cũng chuyển đổi theo những chiều hướng thích nghi với khí hậu chỉ để kiếm được nhiều tiền hơn. Những tập đoàn lớn mơ mộng: “Hỡi tất cả những khách hàng yêu dấu, làm thế nào chúng tôi có thể bán cho các vị nước sạch, không khí trong lành, và một chỗ khô ráo để mà ngồi ?”. Những dự báo kinh tế trong năm 2008 cho thấy những thương hiệu lớn đang đính kèm màu xanh lá cây vào sản phẩm của họ. Trong khi đó, một số quốc gia nghèo và đang phát triển vẫn ngây thơ khi tin vào chuyện kiếm tiền từ kế hoạch đánh thuế lên khí thải carbon của Ngân hàng Thế giới (WB).&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;a href="http://www.laxanhvn.com/blog/2008/01/24/108/"&gt;http://www.laxanhvn.com/blog/2008/01/24/108/&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4305855917692216091-2921388508317676254?l=taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/feeds/2921388508317676254/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4305855917692216091&amp;postID=2921388508317676254&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/2921388508317676254'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/2921388508317676254'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/2008/01/cuc-chin-ln-cui.html' title='Cuộc chiến lần cuối'/><author><name>luungoclong</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4305855917692216091.post-9000270051052674161</id><published>2008-01-24T11:54:00.000-08:00</published><updated>2008-01-24T11:55:42.173-08:00</updated><title type='text'>Hành tinh Titanic</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;Hành tinh Titanic&lt;br /&gt;Tác giả: Nguyễn Đạt Ân&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tàu Titanic đang chìm…&lt;br /&gt;Khi lịch trình cắt giảm khí thải nhà kính trong Hội nghị biến đổi khí hậu toàn cầu của Liên Hiệp Quốc tại Bali (Indonesia) kết thúc bằng cách đình hoãn mọi quyết định khó khăn sang hai năm sau (tại thỏa thuận Copenhagen, 2009), người ta đang so sánh diễn biến kịch tính của số phận loài người trên hành tinh này nhìn từ boong tàu RMS Titanic (bị đắm năm 1912 do đụng phải băng trôi trên Đại Tây Dương).&lt;a id="more-113"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;“Câm miệng lại”&lt;br /&gt;Đó là nguyên văn bức điện tín do thuyền trưởng tàu RMS Titanic John Smith trả lời một chiếc tàu gần đó mang tên SS California khi chiếc này chín lần cảnh báo có băng trôi vào ngày 8-4-1912. Sau đó ba ngày, RMS Titanic đã nằm dưới đáy đại dương. Sự tự tin quá mức này còn được “quảng cáo” thêm là Titanic “không thể chìm được về mặt kỹ thuật” (trên tuần báo nổi tiếng Shipbuilder của giới hàng hải Anh lúc bấy giờ).&lt;br /&gt;Cũng thế, sau gần một thế kỷ, các “thần đồng” googler (cách gọi chuyên viên lập trình thuộc Google) đã hét vào mặt nhà báo phê bình xã hội James Howard Kunstler - tác giả cuốn sách bán chạy nhất Tình trạng khẩn cấp kéo dài (The Long emergency - 2005): “Đồ ngu, thật đúng như thế. Chúng ta còn có công nghệ và kỹ thuật mà!”, khi ông này được mời đến tổng hành dinh Google tại Mountain View để trình bày quan điểm cá nhân về tình trạng kiệt quệ nguồn tài nguyên năng lượng và cuộc khủng hoảng khí hậu.&lt;br /&gt;Đúng là các chuyên gia tin học này không quan tâm đến sự khác biệt giữa năng lượng và công nghệ, bởi lẽ họ được đào tạo cho những dự án lập trình quảng cáo dựa trên ngôn ngữ website. Công nghệ là cứu cánh - điều này hiển nhiên đúng đối với những chuyên viên thiển cận suốt ngày vọc máy tính và bập bẹ thứ ngôn ngữ lập trình ảo trong những “nhà trẻ công nghệ phần mềm”.&lt;br /&gt;Thật vậy, rất nhiều dịch vụ mà thiên nhiên đang phục vụ chúng ta - ví dụ như khả năng tái tạo khí oxy trên diện rộng nhờ phản ứng quang hợp đơn giản - khoa học và công nghệ không thể thay thế. Thế giới không đơn giản như thế, và cuộc khủng hoảng khí hậu diễn ra theo chiều hướng không ổn định và có những biến đổi bất ngờ. Các tác nhân khủng hoảng khí hậu có mối quan hệ liên lập, có diễn biến phi tuyến tính và gây ra hậu quả bất ngờ.&lt;br /&gt;Cũng giống như tảng băng ở phía trước, những giới hạn lạnh lùng luôn luôn tồn tại đối với những kẻ không biết điều. Giá trị sống còn của trí thông minh chính là nó cho phép chúng ta hủy diệt một ý tưởng tồi tệ, trước khi ý tưởng đó hủy diệt chính chúng ta (theo Karl Popper). Trong lịch sử, đã nhiều lần con người sai lầm vì quá chủ quan, kiêu ngạo và đã trả giá khá đắt.&lt;br /&gt;Khi tàu Titanic đụng phải tảng băng trôi, người ta còn bình thản sắp xếp ghế ngồi ngắm cảnh trên boong tàu, bận trò chuyện và uống rượu nơi các bar trong khoang hạng nhất. Sự thờ ơ với một thảm họa sẽ làm cho hậu quả của thảm họa đó càng trở nên khủng khiếp hơn.&lt;br /&gt;Nhật báo New Statesmen của Anh gần đây ghi nhận: “Nước Anh giờ đây gia nhập vào hàng ngũ các quốc gia phải đối mặt với khí hậu khắc nghiệt”. Đồng thời, tờ báo tự hỏi liệu người Anh đã thấu hiểu thông điệp mà sự thay đổi khí hậu đã gửi cho họ ngay lúc này không, và câu trả lời đáng ghi nhận chính là: “Thống kê cho thấy công chúng vẫn có thái độ thờ ơ”.&lt;br /&gt;Thời tiết hơi nóng một tí thì đã sao? Nước biển cao thêm vài centimet thì chẳng quan hệ gì. Đã thế, các dự án lấn biển và xây dựng các khu resort tại nhiều vùng duyên hải Thái Bình Dương vẫn tiếp tục được khởi công như không có chuyện gì xảy ra, trong khi Tổ chức Architecture 2030 (Mỹ) đã cảnh báo mực thủy triều dâng bằng một loạt bản đồ của 37 thành phố lớn trên toàn nước Mỹ (&lt;a onclick="javascript:urchinTracker ('/outbound/www.architecture');" href="http://www.architecture/"&gt;www.architecture&lt;/a&gt; 2030.org).&lt;br /&gt;Thuyền cứu hộ&lt;br /&gt;Trên chuyến tàu Titanic định mệnh, người ta chỉ trang bị 20 thuyền cứu hộ cho 2.201 hành khách. 1.490 người bị bỏ lại khi thảm họa xảy ra. Lý do để không mang theo thuyền cứu hộ chỉ đơn giản là chúng gây mất mỹ quan, chiếm diện tích và gây cảm giác lo lắng cho hành khách. Khi Công ty bảo hiểm Harland &amp;amp; Wolff cố gắng thuyết phục Hãng White Star Line - đơn vị chủ quản chiếc tàu - trang bị thêm nhiều phương tiện cứu hộ, họ chỉ nhận được câu trả lời bác bỏ bởi: “Ý kiến khách hàng luôn luôn đúng”.&lt;br /&gt;Khẩu hiệu “Khách hàng là thượng đế” ngày nay cũng có một ý nghĩa tương tự, khi mà các thương hiệu và tập đoàn kinh tế lớn lãng phí nguồn tài nguyên tự nhiên để bằng mọi cách thỏa mãn thị hiếu tiêu dùng. Sự lãng phí dường như là một phong cách thời trang của các hãng lớn, khi mà vài ngày lại có một hãng điện thoại tuyên bố ra đời mẫu sản phẩm mới, vài tháng lại có một hãng xe tung ra đời xe hào nhoáng hơn.&lt;br /&gt;Tạo ra cuộc đua tranh tiêu tiền và biến thói quen này trở thành vô ý thức chính là quán tính của một nền kinh tế, khiến nó không thể điều chỉnh hướng đi ngay lập tức để tránh tảng băng sắc lạnh đang chắn ngang đường. Mọi người trên tàu Titanic đã thấy tảng băng, nhưng không tránh kịp.&lt;br /&gt;Khi thảm họa xảy ra, điều gì sẽ đến? Như sự kiện Titanic bị chìm, cuộc khủng hoảng khí hậu toàn cầu sẽ diễn ra không theo qui luật của dân chủ. Phần lớn hành khách trong các khoang hạ cấp đều bị bỏ lại, kể cả phụ nữ và trẻ em. Bối cảnh Mỹ và Liên minh châu Âu “mặc cả” tại Bali với các quốc gia đang phát triển về mức cắt giảm khí thải nhà kính cũng giống như việc viên thuyền trưởng bước lên chiếc tàu cứu hộ tiện nghi của riêng ông ta, các thuyền viên phụ trách máy tàu có chiếc canô bơm hơi chật hẹp, còn châu Phi và các nước nghèo thì bị bỏ lại, không có lấy một mảnh áo phao.&lt;br /&gt;“Sự bất công của toàn bộ tình huống thật sự rất lớn, nếu ta xem xét bên nào chịu trách nhiệm và bên nào phải gánh lấy hậu quả” - Rajendra K. Pachauri (chủ tịch IPCC) - nói. Kể từ năm 1990, lượng khí thải của châu Phi chỉ chiếm không quá 3% tổng lượng khí thải nhà kính toàn cầu, trong khi 840 triệu người sống ở đây sẽ gặp hiểm họa trực tiếp của hạn hán và thiếu nước trầm trọng. Nhiệt độ chắc chắn tăng thêm 2°C vào năm 2030, và sa mạc sẽ xâm lăng 600.000km2 đất trồng. Mực nước biển dâng cao sẽ đe dọa cơ sở hạ tầng vùng duyên hải Ai Cập, Senegal và vịnh Guinea, đẩy 2 triệu người vào cảnh nghèo khó.&lt;br /&gt;Giờ đây, bản chất của cuộc khủng hoảng khí hậu không còn là vấn đề chính trị, kinh tế, khoa học hay an ninh. Đó là vấn đề đạo đức.   &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;a href="http://www.laxanhvn.com/blog/2008/01/24/113/"&gt;http://www.laxanhvn.com/blog/2008/01/24/113/&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4305855917692216091-9000270051052674161?l=taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/feeds/9000270051052674161/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4305855917692216091&amp;postID=9000270051052674161&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/9000270051052674161'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/9000270051052674161'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/2008/01/hnh-tinh-titanic.html' title='Hành tinh Titanic'/><author><name>luungoclong</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4305855917692216091.post-9000550081190112537</id><published>2008-01-24T11:35:00.000-08:00</published><updated>2008-01-24T11:36:52.548-08:00</updated><title type='text'>Vì một số phận chung!</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;Vì một số phận chung&lt;br /&gt;Tác giả: Nguyễn Đạt Ân &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;“Chúng ta đang ở giữa một thời khắc quan trọng trong lịch sử Trái đất, khi mà loài người phải lựa chọn một tương lai cho chính mình. Khi thế giới ngày càng trở nên mỏng manh và phụ thuộc lẫn nhau, tương lai phía trước có cả những triển vọng và hiểm họa to lớn.&lt;br /&gt;Để phát triển, cần thừa nhận rằng mặc dù có sự đa dạng văn hóa và nếp sống, chúng ta là một gia đình chung, một cộng đồng Trái đất cùng chia sẻ một số phận” (Trích Hiến chương Trái đất - Lời mở đầu). &lt;a id="more-116"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Trong một thế giới phát triển quá mức (overdeveloped - thuật ngữ này được sử dụng đầu tiên bởi Raja Sohail Bashir, một doanh nhân Mỹ, dùng để chỉ những quốc gia có nền kinh tế phát triển chuyên phục vụ thói quen tiêu dùng lãng phí), con người cần phải biết dừng lại trước khi chạm phải những giới hạn lạnh lùng mà tự nhiên đã ấn định.&lt;br /&gt;Không giống như những lời kêu gọi bảo vệ thiên nhiên và môi trường sống bình thường, Hiến chương Trái đất nhìn nhận vấn đề khủng hoảng khí hậu một cách toàn diện, nơi cách sống, thói quen tiêu dùng, thể chế chính trị, văn hóa xã hội, nền kinh tế và những giá trị tinh thần. Khí hậu biến đổi, nguồn tài nguyên bị cạn kiệt hay thiên nhiên gây thảm họa - tất cả chỉ là biểu hiện rõ nhất cho cái gọi là “trách nhiệm cộng đồng”.&lt;br /&gt;Thật vậy, cuộc sống của con người không chỉ bị đe dọa bởi những thảm họa bên ngoài mà còn bị xuống cấp nghiêm trọng do sự tham lam, ích kỷ, thích hưởng thụ, và thái độ làm ngơ trước những tội ác đang diễn ra xung quanh. Loài người nên đặt lại hai câu hỏi mà họ đã tìm kiếm kể từ khi hiện diện trên hành tinh này trước khi quá muộn màng: “Hạnh phúc là gì?” và “Thế nào là tự do?”.&lt;br /&gt;Hạnh phúc là gì?&lt;br /&gt;“Khi những nhu cầu căn bản được đáp ứng, con người nên phát triển để mang “tính người” hơn, chứ không phải để sở hữu nhiều hơn”&lt;br /&gt;Từ lâu, theo đuổi hạnh phúc đã là động lực chính yếu của các chỉ số tăng trưởng kinh tế (mặc dù đó là thứ hạnh phúc không bền vững). Và khái niệm căn bản của hạnh phúc chính là: người ta càng tiêu dùng nhiều bao nhiêu, họ càng cảm thấy hạnh phúc bấy nhiêu.&lt;br /&gt;Công thức MORE = BETTER (nghĩa là “có nhiều hơn = sống hạnh phúc hơn”) gói gọn thứ triết lý kinh doanh của các tập đoàn kinh tế lớn trên thế giới. Thế mà cũng chính công thức đó được giới khoa học và chuyên gia kinh tế chứng minh là sai lầm.&lt;br /&gt;Richard A. Easterlin - giáo sư Đại học Nam California - và nhà kinh tế học người Anh Richard Layard đã đề xuất tăng trưởng kinh tế không nhất thiết làm tăng mức độ hạnh phúc (hay sống tốt hơn). Thay vì thế, mối tương quan tỉ lệ thuận giữa mức thu nhập cao và cảm giác hạnh phúc chỉ dừng lại ở một giới hạn nhất định. Easterlin khẳng định: “Nghiên cứu của chúng tôi chỉ ra mối tương quan giữa tăng trưởng kinh tế và mức độ hạnh phúc chỉ có ý nghĩa khi thu nhập bình quân đầu người của một quốc gia nằm trong khoảng 10.000 USD/năm. Mức thu nhập trên 20.000 USD/năm chẳng làm tăng thêm hạnh phúc chút xíu nào”.&lt;br /&gt;Hai nguyên nhân chính là: (1) tiền bạc thường gây hụt hẫng và (2) chúng ta thường cố theo đuổi những mức thu nhập cao hơn. Kết quả là người ta cứ tiếp tục ham muốn (có nhu cầu) nhiều hơn chỉ để duy trì mức độ hạnh phúc của họ. Đến độ việc làm giàu như một dạng “ô nhiễm”, cứ thế lan nhanh vì thói quen “chẳng vui gì khi biết người khác có thu nhập cao hơn mình”. Khi giàu có, khuynh hướng tiêu dùng quá nhiều và có quá nhiều lựa chọn để tiêu dùng khiến người ta bị “nghiện” mà cứ lầm tưởng mình rất hạnh phúc. Và khi một quốc gia bị nghiện thì đó là một thảm họa thật sự. Trong bài diễn văn liên bang vào ngày 31-1-2006, ông Bush lo sợ khi phải thú nhận: “Nước Mỹ nghiện dầu hỏa”. Trước đó, người Mỹ đã tấn công Iraq phần lớn vì cơn nghiện này.&lt;br /&gt;Hạnh phúc không phải là sở hữu quá nhiều hay làm bất cứ điều gì ta muốn. Vì thế, cuộc hành trình tìm kiếm hạnh phúc dẫn đến việc cần phải định vị cho đúng khái niệm của tự do.&lt;br /&gt;Vậy thế nào là tự do?&lt;br /&gt;Tự do không có nghĩa muốn làm gì thì làm. Đó là sự ích kỷ. Và ích kỷ thường dẫn đến diệt vong, đơn giản vì đó là hành động chống lại thứ trật tự đã được tự nhiên yêu cầu cần phải tôn trọng.&lt;br /&gt;Tự do chính là quá trình mưu cầu hạnh phúc trong trật tự - một trật tự có liên quan đến cộng đồng, xã hội, môi trường xung quanh - và đặc biệt, trật tự với chính bản thân cá nhân đó. Phá hủy trật tự này, con người phải trả giá khá đắt: kinh doanh quá mức - nhiệt độ tăng và băng tan; phá rừng - thảm họa lũ lụt, hạn hán; khai thác cạn kiệt tài nguyên - cuộc chiến tranh giành những mỏ dầu mới; thỏa mãn tình dục quá độ - phá thai, băng hoại giá trị gia đình và cộng đồng, các căn bệnh xã hội; quá giàu có - tự cao, xung đột giá trị, tự tử vì mất phương hướng sống.&lt;br /&gt;Thói ích kỷ không tuân theo bất cứ khuôn mẫu chung nào của toàn thể cộng đồng sống xung quanh, cũng giống như một tế bào ung thư, phát triển cho riêng nó mà thôi, lây nhiễm và di căn, hủy hoại toàn bộ cơ thể của chính nó, và bị tiêu diệt.&lt;br /&gt;Khi một nền văn minh chỉ phục vụ cho hạnh phúc cá nhân, đó là một nền văn minh của sự chết, theo cách gọi của cố giáo hoàng Jean Paul II. Vì thế, đã đến lúc cần phải đặt nhu cầu của tập thể lên trên nhu cầu của cá nhân, và đặt lợi ích của cá nhân xuống dưới lợi ích của tập thể, bởi vì con người chỉ có một Trái đất - là tổ ấm trú thân, và một cuộc đời - để tôn trọng sự sống trong tổ ấm đó.&lt;br /&gt;Hơn thế nữa, cần đặt những lợi ích và nhu cầu này không chỉ trong thời khắc hiện tại, mà còn liên quan đến trách nhiệm với các thế hệ sau, như lời khẩn cầu của Peter Ainsworth - bộ trưởng về bảo vệ môi trường trước Quốc hội Anh khi thông qua đạo luật biến đổi khí hậu: “Chúng ta đang nói về chi phí đánh thuế lên khí thải carbon dựa trên cái giá mà chúng ta đang phải trả ngày hôm nay… Cái giá đó không hề tương xứng với cái giá mà con cháu chúng ta phải trả ngày mai”.  &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;a href="http://www.laxanhvn.com/blog/2008/01/24/116/"&gt;http://www.laxanhvn.com/blog/2008/01/24/116/&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4305855917692216091-9000550081190112537?l=taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='related' href='http://www.laxanhvn.com/blog/2008/01/24/116/' title='Vì một số phận chung!'/><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/feeds/9000550081190112537/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4305855917692216091&amp;postID=9000550081190112537&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/9000550081190112537'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/9000550081190112537'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/2008/01/v-mt-s-phn-chung.html' title='Vì một số phận chung!'/><author><name>luungoclong</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4305855917692216091.post-5522397356654189471</id><published>2008-01-24T11:14:00.000-08:00</published><updated>2008-01-24T11:25:02.368-08:00</updated><title type='text'>Môi trường và phát triển bền vững_cái giá phải trả là cần thiết!</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;Một bài báo khá hay, đại ý là các nước nên cân nhắc, xem xét lại chính sách phát triển dựa vào tài nguyên thiên nhiên!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="color:#000000;"&gt;Đỉnh điểm dầu mỏ&lt;br /&gt;Có lẽ một ngày nào đó, các nhà sử học sẽ nhìn nhận lại cách thức mà các nền chính trị, kinh tế, truyền thông và thương mại hiện đại tạo ra một thể chế công nghiệp gây lãng phí môi trường tự nhiên và xã hội, để rồi gọi đó là sự tăng trưởng”&lt;br /&gt;Đỉnh điểm dầu mỏ (hay cao điểm trữ lượng dầu thô - oil peak) là mức sản lượng khai thác dầu ở trạng thái bình ổn trước khi bắt đầu sút giảm do thiếu lượng giếng khoan mới để bù vào nhu cầu sử dụng năng lượng của thế giới. Sự suy giảm này đơn thuần là một qui luật tự nhiên, vì không còn nhiều dầu để mà khai thác nữa.&lt;br /&gt;Tốc độ khám phá các giếng dầu mới trên thế giới đã bão hòa vào năm 1965 và sản lượng dầu đã vượt qua tốc độ này hằng năm kể từ giữa thập niên 1980. Các mỏ dầu có trữ lượng lớn cũng đã đạt mức đỉnh về sản lượng vào giữa thập niên 1960.&lt;br /&gt;Vào ngày 19-10-2007 vừa qua, giá dầu đã có lúc đạt 90 USD/thùng, và việc giá dầu đạt 100 USD/thùng là điều có thể xảy ra trong tương lai gần.&lt;br /&gt;GDP dựa trên nguồn năng lượng giá rẻ&lt;br /&gt;Các chuyên gia kinh tế nói rằng không bao giờ có một bữa ăn miễn phí. Đó là sự thật. Vậy mà qua nhiều thập kỷ, loài người đã dùng bữa trên chiếc bàn Trái đất mà không phải tính tiền. Chúng ta nên sớm dự tính khi nào thì tờ hóa đơn sẽ được chìa ra.&lt;br /&gt;Một trong những sai lầm của nền văn minh hiện đại chính là sự định giá quá thấp nguồn năng lượng do thiên nhiên mang lại, và đã đánh đổi những nguồn tài nguyên không thể tái tạo này để lấy mức tăng trưởng giả tạo và lệ thuộc.&lt;br /&gt;Giá trị của nước máy có thể được nâng lên gấp 10.000 lần nhờ những nỗ lực “kinh doanh” của các tập đoàn đa quốc gia như Coca Cola và Pepsi, bằng cách đóng chai plastic và chuyên chở qua 9.000 dặm từ đảo Fiji về Mỹ để phục vụ những ai có tiền! Chắc chắn số nhiên liệu hóa thạch sử dụng lãng phí cho việc chuyên chở này không nhỏ chút nào.&lt;br /&gt;Giờ đây, xu hướng trong tương lai đã quá rõ ràng. Các tiêu chuẩn sống, như sức khỏe, an ninh, nghề nghiệp, thực phẩm… đều phụ thuộc giá dầu, khiến con người sẽ có một tương lai hoàn toàn khác với những gì mà Friedman và nhiều người tưởng tượng trong “version” toàn cầu hóa 3.0! Cần phải cân nhắc xem liệu các nước phát triển sẽ thích nghi thế nào với một thế giới mà nguồn cung giá rẻ (nông sản, thực phẩm) từ các nước nghèo luôn bị gián đoạn do các quốc gia này đang phải vất vả chống đỡ cuộc khủng hoảng khí hậu. Cũng thế, với các nước đang phát triển, những cơ sở hạ tầng cho công nghệ sản xuất mà họ đang hăng hái và cần cù xây dựng sẽ không còn giá trị, vì xác suất đánh mất thị trường mục tiêu thuộc các quốc gia Bắc Bán cầu khá cao, một khi việc vận chuyển hàng hóa là “nhiệm vụ bất khả thi” do giá dầu tăng!&lt;br /&gt;Sai lầm lớn nhất chính là hệ thống kinh tế hiện đại của chúng ta trong một thế giới phát triển quá mức đã được xây dựng như thể nguồn tài nguyên năng lượng không bao giờ cạn. Thế giới 3.0 đang bắt đầu bằng những cuộc chiến tranh giành thứ vàng đen quí hiếm, như trường hợp vừa qua của Iraq chẳng hạn, và sự phân hóa cục bộ xã hội loài người như những pháo đài thời Trung cổ với nguồn lương thực thực phẩm và năng lượng tự cung tự cấp. Sự tham lam của con người sẽ được trả giá bằng chính hành động chia rẽ của họ.&lt;br /&gt;Hiện tại, giá thương mại của một thùng dầu thô khoảng hơn 85 USD. Nhưng đó có phải là giá trị chính xác của dầu thô? Marty Sereno, giáo sư Đại học California, đã tính toán như sau:&lt;br /&gt;“Một thùng dầu thô chứa 42 gallon (gần 160 lít) dầu, có thể chiết xuất ra 20 gallon (75 lít) xăng. Mỗi gallon xăng hàm chứa 36 kilowatt giờ năng lượng hóa học. Trong khi đó, một sức ngựa tương đương với 3/4 kilowatt, và sức hoạt động liên tục của con người chỉ bằng từ 1/10 đến 1/5 kilowatt. Vì thế, 20 gallon xăng từ một thùng dầu thô sẽ hàm chứa 180 kilowatt giờ. Nếu chia mức năng lượng trên cho 1/8 kilowatt - dựa trên hiệu năng làm việc liên tục của một người - thì chúng ta sẽ có được 1.440 giờ làm việc nghiêm túc. Giả sử con người đó phải làm việc 6 giờ/ngày, thì chúng ta cần 240 ngày để đạt được hiệu năng của 180 kilowatt giờ, tương đương với chế độ làm việc năm ngày một tuần trong suốt một năm. Tóm lại, một thùng dầu thô = một năm lao động thật nghiêm túc của một cá nhân. Theo luật ở Mỹ, một năm lao động như thế phải được trả ít nhất 10.000 USD”.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; Lược trích từ:&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;a href="http://www.laxanhvn.com/blog/2008/01/24/115/#comment-136"&gt;http://www.laxanhvn.com/blog/2008/01/24/115/#comment-136&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Còn đây là ý kiến của ta:&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Đỡ phải sửa "bê nguyên xi" về vậy:&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Mình rất ấn tượng với nội dung mà bạn đề cập!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;MÌnh cũng là một người nghiên cứu về toàn cầu hóa - để tìm kiếm cơ hội từ nó!Nhưng có lẽ - rất ít khi - mình đề cao việc “phát triển bền vững” (riêng về vấn đề môi trường) trong các dự án mình xây dựng!Có lẽ, mình sẽ phải cân nhắc nhiều hơn về vấn đề này trong tương lai!!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Bạn quan tâm đến môi trường, và dễ dàng - bạn có thể chỉ ra rất nhiều những hậu quả mà việc chạy theo các chỉ số phát triển dựa vào tài nguyên thiên nhiên - là không bền vững, là sẽ để lại hệ quả đau đớn cho tương lai!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Điều đó đúng - nhưng chỉ là một phần của sự thật!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Chắc chẩng ai trong số chúng ta - muốn “cắt đi” những phần của cải to lớn, mà phải mất hàng triệu năm mới hình thành được ở bất kì nơi nào trên thế giới! Nhưng vì nhiều lý do - chúng ta đã - đang và sẽ tiếp tục làm điều đó!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Cái chúng ta lên bàn luận - là cách làm như thế nào, và một kế hoạch, kế hoạch thay thế khi những nguồn năng lượng tự nhiên cạn kiệt!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Phân tích mặt trái - có thể bạn đã quá rõ - vậy thì mình sẽ góp một tiếng nói - bào chữa cho những gì đang diễn ra!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Chúng ta không cần phân tích xa xôi - xem việc tăng giá nguyên liệu thô, sẽ ảnh hưởng thế nào đến nền kinh tế TG! Mà chúng ta hãy nhìn vào VN, vào một mặt hàng nguyên liệu xuất khẩu chủ lực của chúng ta “Than đá”!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Có thể nhiều người không quan tâm - nhưng giá than bán trong nước hiện này chỉ = 80-85% giá xuất khẩu - đó là một quy định hành chính, để hỗ trợ việc sản xuất trong nước, vì dù sao đó cũng là “của nhà làm ra”!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Không ai để ý - cho đến gần đây - các bác ở tập đoàn than &amp;amp; khoáng sản VN đề xuất tăng giá tại thị trường VN = giá thế giới! Và ngay lập tức - người ta đã đo lường được tác động của nó!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Các ngành chịu tác động mạnh nhất(không kể đến người dân), đó là: Nhiệt điện, Hóa Chất, và Phân bón!Ở đây mình không có con số - nhưng VN ta thiếu điện - và việc đầu tư cho thủy điện là rất tốn kém và cần thời gian, vì thế, nhiệt điện đang góp phần không nhỏ vào “an ninh năng lượng” của VN. &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Ngành hóa chất, ảnh hưởng cũng không dễ đo lường, nhưng riêng ngành phân bón, các quan chức ngành này - hết sức bi quan… Bi quan vì tình hình hiện tại - phân bón liên tục tăng, nông dân đã “kêu thấu trời xanh”.. vậy mà các bác ý bảo là nếu tăng giá than như thế - phân bón bình quân tăng 30-50%! &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Chào thua!!Có lẽ lúc ấy - người VN sẽ xài đồ nông nghiệp của thái lan - hay TQ! Và ảnh hưởng của nó sẽ là trực tiếp tới khoảng 2/3 dân số nước ta! &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Vậy thì không có gì là khó hiểu - khi người ta đễ xuất một việc ngược lại, thay vì tăng - có lẽ ta lên “giảm giá”!!!Và đó là trong bối cảnh trữ lượng than đang sụt giảm thê thảm!!&lt;br /&gt;Đó có thể là một phần lý do các nước vẫn “phải” dựa vào nguyên liệu thô - nhất là các nước đang phát triển!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Nhưng thuyết sách đó - đúng hay sai còn tùy thuộc vào cách hành động của mỗi quốc gia!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Người nhật - từ xuất khẩu kim loại quý (chủ yếu là vàng, rồi đến kỹ nghệ, sau đó là cả con người, đã “ngoi lên” vị trí thứ nhì trong nền kt TG.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Nước Hàn Quốc, tài nguyên thô đầu tiên họ xuất khẩu lại chính là công nhân, kỹ sư, bác sỹ - trong thời kì đầu sau chiến tranh đầy gian khổ! &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Thứ họ thế chấp để vay tiền từ Mỹ - chính là tiền lương của những con người HQ đang ngày đêm làm việc trong những ngôi mỏ cũ nát, những công trường nguy hiểm tại nước ngoài(rất nhiều ở Đức)@!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Nước Mỹ, thứ họ xuất khẩu, đặc biệt nhất, lại là sự bảo vệ, sự ổn định, tiềm lực và tài lực hay thậm chỉ cả chính sách - để có thể phát triển!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Người mỹ đã “đóng gói xuất khẩu” nhiều thứ - trong đó có cả quan điểm, có cả triết lý của mình!Như vậy cái thứ gọi là “nguyên liệu thô” ở đây - phải tính cả con người (chả trách có nước chuyên lập đội lính đánh thuê)!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Vậy thì so với những nguyên liệu thô kia - liệu con người có giá trị “gấp bao nhiêu lần”??&lt;br /&gt;Ta không thể so sánh!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Và xin được xin lỗi - các vị giáo sư khả kính! Quan điểm ngô nghê của các bác - cháu xin tiếp thu - nhưng mà các bác nên hiểu - các bác mà đánh giá kiểu ấy - hóa gia một con ngựa - đáng giá (về mặt lao động) bằng vài chục con người à?&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Các bác quên đi (hay cố tình quên đi) cái gọi là “hàm lượng chất sám” trong mỗi sản phẩm mà con người làm ra? Nó - đáng giá bằng hàng tỷ lần mấy cái nguyên liệu thô của các bác!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Không có nguyên liệu thô của ta - chắc không đến nỗi quá khó để chuyển sang điện hạt nhân - siêu rẻ(nhưng hơi “bẩn”). Còn nếu không xuất khẩu nguyên liệu thô - thì rất nhiều nước - sẽ đi vào ngõ cụt trong con đường phát triển!!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Và thứ mà tôi tâm đắc trong “toàn cầu hóa”! Đó là “một cơ hội” - một cơ hội để từ vị thế một kẻ bán đi tài nguyên đất nước chỉ để “tồn tại”, chúng ta có cơ hội để phát triển, để bình đẳng, đó không chỉ là một quan điểm về “thế giới phẳng” mà đó còn là một “giấc mơ”, một giấc mơ của hàng tỷ những con người nghèo khó, những đất nước nghèo khó!!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Ngày mai, có thể tôi vẫn sẽ bán nguyên liệu với giá cứ coi là rẻ mạt đi! Nhưng nếu nguồn nguyên liệu đó, để - không chỉ nuôi sống cái dạ dày của đất nước tôi, mà còn để nuôi sống các phòng thí nghiệm,nuôi sống các trường đại học, nuôi sống sinh viên, nuôi sống kỹ sư, nuôi sống các nhà khoa học của tôi - vì một ngày kia - tôi sẽ không phải tiếp tục làm điều mà hôm nay và ngày mai tôi vẫn “phải làm”!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Và vì thế, tôi vẫn “khuyến khích” nếu người dân của tôi dấn thân vào chỗ nguy hiểm, chỗ độc hại - chỉ để kiếm một thứ - mà biết bao kẻ coi là tầm thường - tiền bạc! Nhưng tôi - hơn ai hết, sẽ Sử dụng những đồng tiền “mồ hôi - máu thịt” của đồng bào ấy một cách khôn ngoan nhất, để ngày mai - con cháu họ không phải bước tiếp những bước đi khó nhọc của cha ông - mà có một con đường, một cơ hội - trải thảm đỏ - để họ có thể khẳng định mình với thế giới!!!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Bản thân tôi - cũng từng có thể coi là một người hoạt động vì môi trường - suốt một thời gian! Nhưng sau đó - tôi hiểu ra rằng - gốc rễ của vấn để là ở - thứ khác!Và tôi đi giải quyết nó! &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4305855917692216091-5522397356654189471?l=taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='related' href='http://www.laxanhvn.com/blog/2008/01/24/115/#comment-136' title='Môi trường và phát triển bền vững_cái giá phải trả là cần thiết!'/><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/feeds/5522397356654189471/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4305855917692216091&amp;postID=5522397356654189471&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/5522397356654189471'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/5522397356654189471'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/2008/01/mi-trng-v-pht-trin-bn-vngci-gi-phi-tr-l.html' title='Môi trường và phát triển bền vững_cái giá phải trả là cần thiết!'/><author><name>luungoclong</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4305855917692216091.post-4738982194822560331</id><published>2008-01-21T11:33:00.000-08:00</published><updated>2008-11-22T19:53:43.971-08:00</updated><title type='text'>Bức thư - chưa bao giờ gửi!</title><content type='html'>&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;Một chàng trai, hàng đêm viết cho cô gái - một bức thư, với những thông điệp yêu thương, với những lời lẽ mà cô đã dậy anh - suốt bao năm!&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;Nhưng cô gái đã phù phép tờ giấy ấy, để mọi nét chữ đều biến mất - khi bình minh nên! Chàng trai sợ hãi, sợ hãi cả cách cô gái hiểu thấu lòng mình, sợ hãi bởi tình yêu để lại những vết thương khó xóa, sợ hãi bởi cô đã lấy đi của anh niềm hy vọng cuối cùng, để anh phải trắng đêm - thao thức.&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;Chàng ước cô gái lại ở bên mình, khi những chiếc lá mùa thu rơi thật nhẹ nhàng;;; đơn độc... một mình anh!!!&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;Nêu em vấp ngã, anh sẽ đỡ &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;em&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;, &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;Nếu &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;em&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt; yêu anh, anh cũng sẽ yêu &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;em&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;, &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;Và cứ như vậy, &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;em&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt; không phải e sợ điều gì, &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;em&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt; sẽ không bao giờ phải đau khổ - "anh hứa như vậy - &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;"Chỉ khi" - &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;em&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt; yêu anh "một lần nữa"!!&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;7 lời nói dối viết trong một đêm tăm tối mùa đông!&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;Anh đọc bài thơ duy nhất trong cuốn sách!&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;Ký tên mình bằng dòng máu nóng!&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;Đốt đi tờ giấy ấy - mỗi dòng chữ là một dòng nước mắt!&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;Nêu &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;em&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt; vấp ngã, anh sẽ đỡ &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;em&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;,&lt;br /&gt;Nếu &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;em&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt; yêu anh, anh cũng sẽ yêu &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;em&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;,&lt;br /&gt;Và cứ như vậy, &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;em &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;không phải e sợ điều gì,&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;em&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt; sẽ không bao giờ phải đau khổ - "anh hứa như vậy -&lt;br /&gt;"Chỉ khi" - &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;em&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt; yêu anh "một lần nữa"!!&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;Anh là nhà viết kịch - còn &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;em&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt; là vương miện của anh&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;em&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt; làm anh bật khóc - vì tình yêu anh dành cho &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;em&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt; - như &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;em&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt; đã từng làm - biết bao lần!&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;Anh chẳng thể viết những câu chuyện này - nếu không có &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;em&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;!&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;Nhưng những nỗi đau lại cho anh sức mạnh,&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;Hai người bên nhau - chẳng thể thiếu chúng sao??&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;"Những lời anh viết - có thể làm em đau đớn"&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;Anh xin lỗi - và cám ơn &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;em&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;...&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;em&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt; là người mang cho anh mọi nỗi đau - nhưng &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;em&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt; là duy nhất!&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;Anh bỏ lại &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;em&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt; - cùng bức thư còn dang dở trên nền nhà lạnh giá&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;Bước một bước về phía khung cửa sổ - quay đi!&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;Anh tự hỏi mình: " Bức thư chưa bao giờ viết giờ ở nơi đâu"?&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;Chúc ngủ ngon - em yêu!&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;Nêu &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;em&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt; vấp ngã, anh sẽ đỡ &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;em&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;,&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;Nếu &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;em&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt; yêu anh, anh cũng sẽ yêu &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;em&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;,&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;Và cứ như vậy, &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;em&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt; không phải e sợ điều gì,&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;em&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt; sẽ không bao giờ phải đau khổ - "anh hứa như vậy -&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;"Chỉ khi" - &lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;em&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt; yêu anh "một lần nữa"!!&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Đó là lời bài hát "The misery" mà em yêu thích!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Đó chỉ là bài hát em thích - hay đó là tâm sự của em?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Cách em "yêu" một người, cách em "chờ đợi" một chàng trai 7 năm - làm anh ngưỡng mộ - nhưng cũng làm anh "sợ hãi"!!&lt;/span&gt; &lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chàng trai kiêu ngạo trong bài hát - quả đáng thương - và cũng thật đáng trách! &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nhưng anh sợ đó là niềm hy vọng của em! Hy vọng rằng chàng trai trong tim em vẫn đêm đêm vẫn viết cho em một lá thứ - nhưng vì kiêu ngạo, vì sợ hãi, vì giận dữ - đã không bao giờ gửi!...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/R5UCa4gqTmI/AAAAAAAAAGw/kgnmAoUz5eU/s1600-h/hong+vang.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5158031609092001378" style="margin: 0px 0px 10px 10px; float: right;" alt="" src="http://1.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/R5UCa4gqTmI/AAAAAAAAAGw/kgnmAoUz5eU/s400/hong+vang.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Em yêu hoa hồng vàng!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Anh cũng đã từng như thế!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nhưng anh đã từ bỏ nó, bởi màu vàng - chưa bao giờ là màu sắc của sự bền lâu!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Hồng vàng - đẹp rực rỡ, nở hết mình - nhưng cũng chóng tàn lụi!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Màu vàng - đẹp nổi trội, đẹp kiêu sa - nhưng dễ bị tổn thương, dễ bị ảnh hưởng!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Và anh nghi ngại rằng - liệu nó có "hợp" với em?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Anh không biết nhiều về hoa - càng hiểu ít về màu sắc - nhưng anh "cảm nhận" - cảm nhận bằng trái tim mình - về em - và về loài hoa em yêu thích!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Đó là sự thích thú giản đơn, hay đó là sự đồng cảm một loài hoa - đã từng bị phản bội, từng bị bỏ rơi? &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Anh thích cái cách nó bừng lên, anh thích cái cách nó lớn lên, nó tồn tại, nó nở hoa! Nhưng anh buồn - vì nó sớm tàn phai - và phải chăng - quá đau khổ!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Anh không thích một cái gì đó đẹp đẽ, hào nhoáng, lóe lên, rồi vụt tắt!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Anh không muốn một cái gì đó đến - rồi đi - để lại trong ta những kỷ niệm tuyệt vời + một nỗi đau dai dẳng!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Anh không muốn hồng vàng - chỉ nở vì uất ức - chỉ nở vì kiêu hãnh!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Anh không muốn những chiếc gai kia - chỉ vì tự bảo vệ - mà cũng là bức tường ngăn cách em đến tình yêu!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Anh mong - sẽ sớm có ai đó - làm những chiếc gai kia trở lên thừa thãi, người có thể bảo vệ em!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Anh mong - sẽ sớm có ai đó - để em có thể nở vì tình yêu, vì hạnh phúc, chứ không phải vì kiêu hãnh, vì giận dữ!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Anh mong - sẽ sớm có ai đó - để em:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Vẫn có thể đẹp kiêu sa - nhưng bền vững, &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Vẫn có thể cứng cỏi, độc lập, nhưng cũng có đủ yếu đuối, để anh trở che - bảo vệ!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Và không hiểu sao - anh muốn em trở thành loài Phong Lan! Loài hoa của sự giản đơn, loài hoa của sự bền bỉ!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Loài hoa - mà không chỉ đẹp khi hé nở, mà mỗi ngày - cái dáng vẻ ấy - lại làm cho ai đó muốn nâng niu, muốn bảo vệ!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Loài hoa - có thể sống tại những nơi chênh vênh nhất, đầy sức sống, đầy nhiệt huyết! Nhưng nó lại cần - sự ẩm ướt - của tình yêu thương!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nó sẽ tàn lụi ngay khi - thiếu vắng sự yêu thương!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Và anh mong - sẽ sớm có ai đó - mang lại cho em đủ sự "ẩm ướt" của yêu thương - &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Để Những chiếc gai kia không còn ý nghĩa!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Để em trở thành loài phong lan.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Để em lớn lên - độc lập - cứng cỏi - &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nhưng vẫn cần sự bảo vệ - sự yêu thương!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Những lời nói dối trong một đêm "lạnh - buốt - ẩm ướt" - của cái gọi là "mưa phùn"!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Đó là lời nói dối về anh mong ai đó sẽ sớm làm em thay đổi....&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Vì điều đó - làm anh sợ hãi - làm anh hụt hẫng!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Anh chưa hiểu nhiều về em - nên anh cần thời gian!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Có thể anh ích kỷ - nhưng hãy cứ là loài hoa hồng vàng - kiêu ngạo, lạnh lùng - và xa cách!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Hãy chờ anh tới!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Anh xin lỗi, nếu em cho rằng anh ích kỷ!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nhưng anh không muốn như một ngôi sao băng lóe sáng trong khoảng khắc rồi vụt tắt - như em vẫn muốn!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nó có thể cho em sự thích thú, cho em một điều ước, một giấc mơ..!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nhưng anh thì không!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Anh muốn anh là vì sao Bắc Đẩu - vì sao sáng nhất - vì sao đưa lối, để có thể ngắm nhìn em - mỗi ngày!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Để có thể chia sẽ cùng em - khi em khóc!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Để có thể hạnh phúc cùng em - khi em vui!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Để có thể lo lắng - khi một ngày nào đó - em nhìn lên bầu trời và nói về "một tình yêu mới"!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Để có thể ganh tỵ, để có thể sợ hãi, để có thể tức tối - với "những kẻ" xung quanh em!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Anh xin lỗi, nếu em cho rằng anh ích kỷ!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Và anh cũng thấy rằng anh ích kỷ thật!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Thêm một lời nói dối, trong cái lạnh và "nước mũi chảy tòng tòng"!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Anh không muốn làm vì sao -&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Vì chỉ có thể ngắm nhìn, mà không thể bảo vệ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chỉ có thể yêu thương - mà không nói lên lời.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chỉ có thể tức tối - ganh tỵ - mà không thể "sà xuống" - oánh cho nó một trận!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Anh không đốt đi lá thư này - nhưng anh cũng không gửi tới em - con người "xa lạ"!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Xa lạ về khoảng cách thôi!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Anh chưa có đủ "dũng khí" - chưa có đủ "thông tin" - để tiến tới làm quen với em!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Anh mong - ngày đó sẽ mau đến!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nhưng nếu em đọc được những dòng này - &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Và nếu em muốn trở thành loài hoa lan - cần sự bảo vệ - cần sự yêu thương!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Và nếu em - không chỉ muốn một vì sao - xa cách luôn dõi theo - luôn sẻ chia - nhưng không thể tới bên em!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Thì hãy đừng ngần ngại - hãy đến bên anh - em nhé!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chúng ta sẽ không giống như chàng trai kiêu ngạo:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;"Nếu em ngã xuống,anh sẽ đỡ em&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;Nếu em yêu anh,anh sẽ yêu em&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;và cứ như vậy,em yêu đừng sợ hãi gì&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;Em sẽ không bao giờ phải đau đớn&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;anh hứa như vậy,&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;em&gt;chỉ cần em sẽ lại yêu anh"&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Ta không đặt điều kiện cho tình yêu - em nhé!!!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Còn bây giờ - "Vì sao" phải đi ngủ đây - mai còn đi thi!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Ngủ ngon em nhé!&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4305855917692216091-4738982194822560331?l=taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/feeds/4738982194822560331/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4305855917692216091&amp;postID=4738982194822560331&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/4738982194822560331'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/4738982194822560331'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/2008/01/bc-th-cha-bao-gi-gi.html' title='Bức thư - chưa bao giờ gửi!'/><author><name>luungoclong</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/_roViIrsfUDk/R5UCa4gqTmI/AAAAAAAAAGw/kgnmAoUz5eU/s72-c/hong+vang.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4305855917692216091.post-2885784455996334024</id><published>2008-01-20T19:28:00.000-08:00</published><updated>2008-01-20T20:00:40.315-08:00</updated><title type='text'>Lạnh!</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt; Hic! Ta đã sai lầm khi "bò" lên thư viện sáng nay!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; "Lao đi" cả chục cây, ướt, lạnh, rồi chẳng thể nhồi nổi một chữ vào đầu!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; Và giờ ta lại ngồi đây - toi mấ một buổi sáng ôn thi quý báu!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; Kiểu thời tiết mà ta ghét nhất, ẩm ướt! &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; Kẻ nào bảo mưa xuân là lãng mạng? ta thì chỉ thấy buồn - giá nó là mưa rào thì tốt, mưa rào cho ta cảm giác thư thái, dễ chịu - như trút được mọi bực dọc! Còn cái thứ mưa - nhẹ nhàng, rả rích, lất phất này làm cho to bất ổn - buồn không thể tả!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; Ghừ! Mưa đã tạnh, chỉ còn ẩm + rét - ta lao ra khỏi thư viện, và ta nghĩ - phải làm việc gì đó - để buổi sáng khỏi "phí phạm" - Tội cho mấy đứa bạn ta - tại sao cả kỳ đi chơi - để rồi cuối kỳ lao vào học - đến nỗi bạn rủ đi "dốc bầu tâm sự" - cũng không dám đi??&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; Lạnh thế này - lượn vào mấy quán vỉa hè - kiếm cái gì "nong nóng" là nhất! &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; Thời tiết quá tệ - để đi học &amp;amp; quá tuyệt - để khám phá, để tận hưởng "ẩm thực HN"!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; Cái lạnh này - làm ta nhớ lại mỗi lần ta ướt sũng khi đi học về, những lần ta "tê cóng" - khi đứng đợi kẻ nào đó, những lần là "lượn" ngoài đường - chỉ để tận hưởng cái lạnh, tận hưởng cái cảm giác thích thú - khi mà vừa run cầm cập - vừa ăn một món nóng hổi - với những kẻ ta yêu - với những người ta thích!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; Và còn đâu cái sở thích - ngồi vỉa hè - ăn chè - nhai đá cồm cộp - lạnh + run + thích thú - nhìn nó cũng run như ta vậy!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; Còn đâu niềm vui thích - khi ta góp nhặt từng đồng "ăn sáng" - để mua truyện. Vào thời ấy - cái sở thích sưu tầm truyện của ta - thà thứ xa xỉ - và để "thỏa mãn nhu cầu" - ta xài "truyện cũ"!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; Có những câu truyện cũ rích, có những cuốn sách long bìa - nhưng chúng lại làm ta đam mê, ta thích thú!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; Ta nhớ đống truyện đôremon - đống truyện đắt giá nhất của ta! Ta nhớ đống truyện Conan - mà càng ngày nội dung của nó càng làm ta thất vọng. Còn Kaiba, 7 viên ngọc rồng, đường dẫn tới khung thành... Ôi! Tao yêu chúng mày quá!!!!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; Ngồi trong chăn - "gặm" cái gì đó vào mùa đông, nhâm nhi - một cốc nước lạnh thấu - vào mùa hè và "ngốn" chúng mày, "ngốn" đi ngốn lại ta vẫn thấy thích thú, ta vẫn thấy đam mê!!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; Thế rồi - tao cũng bỏ rơi chúng mày để học!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; Thế rồi - tao cũng bán chúng mày cho những đứa thích sưu tập giống tao - để có tiền "cưa cẩm"!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; Thế rồi - kho báu của tao - tài sản của tao - chỉ còn lại một tủ! Và tao sẽ bảo vệ chúng mày, nâng niu chúng mày! Bởi chúng mày - là những người bạn thân nhất của tao - cho đến lúc tao 18 tuổi ...ha ..ha!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; Và rồi lại đến đống sách của tao - khi tao vào đại học!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; Tao đã tìm thấy - "tình yêu mới"! Không phải là thứ "triết lý dành cho con trẻ" - mà là những cách nhìn mới, về cuộc sống thực! Nó dậy tao sự khôn ngoan, nó cho tao niềm tin, nghị lực, khát vọng và hoài bão! Nó cho ta sức sống, cho ta ý chí, và cho ta tương lai!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; Thế nhưng - ta càng tham vọng, ta càng nghị lực - ta càng khô khan! Không phải khô khan trong tâm trí - mà là khô khan trong hành động, trong cách làm, và trong vẻ bề ngoài!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;  Nếu ngày xưa ta có thể thoải mái làm những thứ ta thích, yêu những người ta yêu, ghét những kẻ ta ghét. Thì giờ đây - ta chọn kẻ nên yêu, và chọn người nên ghét~ Ta khôn ngoan, ta cân nhắc, ta lý trí - nhưng ta vẫn muốn ta tình cảm, ta bốc đồng, ta vẫn muốn ta mù quáng để theo đuổi những thứ ta đam mê!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; Và hôm nay, một "con mọt sách" như ta - "chán" thư viện, thì có lẽ ta đã bắt đầu quan tâm đến một cái gì đó mới hơn!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; Thứ mà có thể thay đổi thói quen của ta, kỷ luật của ta, có thể là gì - ngoài "một đứa con gái"??&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; Dù ta thậm trí còn chưa nói truyện "tử tế" với nó một lần nào?&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4305855917692216091-2885784455996334024?l=taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/feeds/2885784455996334024/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4305855917692216091&amp;postID=2885784455996334024&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/2885784455996334024'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/2885784455996334024'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/2008/01/lnh.html' title='Lạnh!'/><author><name>luungoclong</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4305855917692216091.post-5518389612796256472</id><published>2008-01-20T09:06:00.000-08:00</published><updated>2008-01-20T09:30:14.797-08:00</updated><title type='text'>Những người trẻ với Hoàng Sa_Trường Sa!</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Người trẻ tuổi đầu tiên:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;1. Vũ khí khí tài cùng những chiến binh TQ không thể nào làm người VN chúng ta sợ. Cái đáng sợ là cả tỷ người TQ trên dưới một lòng đòi đánh VN.2. Tụi nó ỷ đông ỷ nhiều tiền kéo cả đám qua lấn đất nhà mình. Mình không thể xách dao ra ăn thua đủ với tụi nó được. Một mạng dân mình quý còn hơn cả trăm mạng tụi nó nên không thể manh động được. Nhưng điều đó không có nghĩa là ngồi yên lặng bịt miệng nhau nhìn chúng nó coi thường người Việt Nam. Hãy nhanh chóng báo cho bà con làng xóm biết, rồi ra báo công an. Công lý đang là của mình mà, sợ gì ?3. Cần phải có một cuộc biểu tình rầm rộ (Phải biểu lộ cảm xúc thật sự nhưng cũng cần phải có văn hóa và đừng để chính quyền dính vô vụ này) trên cả nước và khắp nơi trên toàn thế giới (ngay cả ở trong lòng TQ) vì:- Chúng không thể lấy cớ đó để đánh chúng ta. Đây là hành động tự phát của dân.- Để chúng phải suy nghĩ kỹ mỗi khi quyết định lấn tới- Đây là cơ hội rất quý để nung nấu lại dòng máu Lạc Hồng; để những đứa con Việt còn đang lắc, đang phê, đang vùi đầu trong game thoát cơn mê muội; để thắt chặt tình đoàn kết của người dân Việt trong và ngoài nước; và cũng để hàn gắn những vết nội thương.- Có thể đánh động tâm thức của những người TQ chân chính, và bạn bè thế giới.- Để cả thế giới thấy được sức mạnh thật sự của người Việt không nằm ở những chiến hạm, những khẩu pháo…4. Cần phải có một cái tầm nhìn lớn hơn chúng nó:Dân TQ ngày đêm cực khổ khai thác dầu, đánh bắt cá về làm ra ga, ra điện, ra đồ hộp để cung phụng cho dân VN được no lòng, ấm áo cùng với những giấc mộng thật đẹp trong những đêm đông. Sao mà tội cho người TQ anh em quá !5. Vì Tổ Quốc chúng ta có thể làm ngọn lửa để đốt xác giặc, nhưng đừng làm ngọn lửa để châm ngòi cho những khẩu đại pháo của đối phương.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Dù không biết anh là ai - nhưng với những dòng này - xin ngả mũ kính phục anh! Đó mới chính là sự khôn ngoan mà tôi tìm kiếm, sự khôn ngoan mà tôi sẽ học hỏi! Cám ơn bạn nhiều!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Tâm sự thứ 2, có lẽ là của một bậc đàn anh hơn mình nhiều tuổi, mạnh mẽ, sống động, đau đớn, giằng xé, bức súc, bất mãn, cay đắng, hờn tủi! Xin chia sẻ cùng anh!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;  Xin lỗi, vì một vài lời trong bài viết của anh, có "động chạm" tới các bác lãnh đạo. Vị trí của các bác, cũng là vị trí mà "cháu" luôn hướng tới - với tất cả sự nghiêm túc - muốn đóng góp trí tuệ - hoài bão - nghị lực cho tổ quốc. Suy nghĩ của các bác - có nhiều thứ mà tất nhiên, thế hệ bọn cháu chưa hiểu hết được. Nhưng với vốn hiểu biết "nông cạn" - những người đã dám nói lên suy nghĩ của mình, thì xin các bác hãy hiểu - và hãy "bỏ qua" nếu đó là những lời thiếu khiếm nhã một chút! Bức xúc, thì khó mà có thể cân nhắc trong lời nói!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; "Cháu" xin được đưa nguyên văn:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;"Khi người anh em Việt Nam đang hân hoan mừng rỡ vì được vào làm dự bị cho Hội Đồng Bảo An Liên Hợp Quốc, thì ông anh Trung Cộng dội một gáo nước lạnh làm bẽ mặt chính phủ Việt Nam với đồng bào Việt Nam nói riêng và thế giới nói chung. Việc làm của chính phủ Trung Hoa khiến cho việc vừa được chân trong HĐBA của Việt Nam thành trò cười lố bịch. Liệu ông Việt Nam bảo vệ được cho ai khi chính bản thân ông bị người ta ngang nhiên cứop đất, ngang nhiên thành lập đất của Việt Nam thành của Trung CộngThưa các ông trong Bộ Chính Trị Việt NamHơn lúc nào hết, chúng ta đang bị tổn thương về mặt tinh thần, con giun đã bị xéo mãi lắm rồi thưa các quý ông trong bộ Chính Trị Việt Nam. Ngày hôm qua các ông có buổi làm việc với thành uỷ Hà Nội để có kế hoạch chào đón 1000 năm Thăng Long. Người ta nói rằng giỗ để người sống ăn còn người chết có ăn được đâu. Các quý ông có làm kỷ niệm to đến đâu chăng nữa cũng làm sao xoá được vết nhục nhã từng tấc đất cha ông để lại bị xẻo ngoài biển Đông kia. Đành rằng chúng ta yếu hơn Trung Quốc về mọi mặt, kinh tế chúng ta lệ thuộc rất nhiều vào họ. Từ công nghệ, nguyên liệu , hàng hoá. Chúng ta không thể một sớm một chiều cắt đứt quan hệ ngoại giao. Nếu chúng ta phản ứng mạnh mẽ, quyết liệt có thể kinh tế chúng ta một lần nữa lâm vào suy thoái trầm trọng, mỗi bước đi đều cần phải cân nhắc kỹ. Tôi hiểu cái khó của các quý ông trong Bộ Chính Trị Việt Nam trước trò ma mãnh của Trung Hoa anh em. Nhưng chẳng lẽ chúng ta không làm gì ngoài những lời nói suông của ông Lê Dũng. Ông ấy chỉ là ngưòi phát ngôn chung chung. Sao quý ông Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết, Nông Đức Mạnh không đứng thẳng ra nói trên cương vị lãnh dạo của mình , lên án, phản đối hành vi của Cộng hoà nhân dân Trung Hoa như các thủ tướng Nhật đã nói với Nga về quần đảo Cua Vua. Việc đẩy sang cho cái máy nói là ông Lê Dũng hiển nhiên tự các ông đã né tránh trách nhiệm này trước đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước, vô tình các ông đã nêu cao thói bạc nhược trong bộ máy chính phủ. Các ông làm vậy thì bảo sao nhân dân Việt Nam chỉ quan tâm đến trận túc cầu chiều nay mà thôi, không trách họ được.Một bộ phận thanh niên chúng tôi, ít nhiều là người biết chữ như ngày xưa các cụ nói về kẻ sĩ. Chúng tôi còn có chữ Sĩ trong người. Chúng tôi có vợ đẹp, con ngoan, có cuộc sống đầy đủ. Chúng tôi ham thích thể thao, nghệ thuật, thích hưởng thụ, thích sống xa hoa. Nhưng đừng nghĩ những thứ đó xoa dịu nỗi uất hận trước trò xâm lấn của ngoại bang. Dẫu Hoàng sa, Trường Sa cách chúng tôi xa lắm, xa cả về địa lý lẫn quyền lợi. Mất Trường Sa, Hoàng Sa thì chúng tôi chả ảnh hưởng gì cả, sáng tôi vẫn có tiền đi ăn bát phở tái nạm, uống li cà phê Capuchino, hút điếu thuốc lá Camel bình luận về cách dùng người của ông Rít Đờ hay âm nhạc của Lê Minh Sơn, tuy nhiên ở góc nào đó trong trái tim nhiều ngăn vẫn trỗi dậy tiếng nói cảnh báo về mảnh đất nào xa xôi lắm của quê hương tôi đang bị người ta chiếm mất. Tiếng nói nhỏ mà day dứt lắm, như lời cha anh trách cứ chúng tôi sao nỡ bàng quan trước mảnh đất cha ông đã để lai, mảnh đất thẫm mồ hôi và máu của bao lớp người đi trước...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Liệu có thể các ông tổ chức một lễ truy điệu trọng thể ghi nhớ công lao của 74 chiến sĩ Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam cũng như các chiến sĩ trong quân lực Việt Nam Cộng Hoà đã hy sinh để bảo vệ hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa ruột thịt của Việt Nam chăng. Một lễ truy điệu trọng thể trong thời điểm này sẽ đánh thức tinh thần tự trọng của người Việt chúng ta, đồng thời cũng là lời cảnh cáo nghiêm khắc nhất tới nhà cầm quyền Trung Quốc. Báo hiệu tiếng gầm lớn của con giun đang bị xéo quằn quại như hình chữ S này.Nếu như nhà cầm quyền Trung Quốc vẫn tiếp tục duy trì ham vọng thôn tính dứt điểm hai quần đảo này của chúng ta, một mặt vẫn duy trì quan hệ ngoại giao , kinh tế, văn hoá, chính trị. Thì tại sao chúng ta không đưa quân ra ngoài đó, chấp nhận một cuộc đụng độ không chính thức, chúng ta trên bề mặt nổi vẫn cứ quan hệ với Trung Quốc như họ muốn. Cho dù tổn thất chúng ta có lớn lao, nhưng đâu có sao, hàng nghìn năm nay trong công cuộc bảo vệ lãnh thổ chúng ta vẫn chấp nhận. Ngay cả cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước chúng ta vẫn hô hào dù có biến Hà Nội thành thời kỳ đồ đá, dù có cháy cả dải Trường Sơn chúng ta cũng cam lòng chấp nhận đó sao, nhân dân Việt Nam đã bao giờ chần chừ , thoái thác trước các khẩu hiệu của các ông lần nào đâu, kể từ khi các ông lãnh đạo hết cuộc chiến chống thực dân đến đế quốc, đến bành trưóng bá quyền đến nghĩa vụ quốc tế Căm Pốt. Xương máu đổ hàng triệu người chưa lần nào nhân dân Việt Nam không đi theo lời kêu gọi cả.Hãy để cuộc chiến nổ ra như người Trung Cộng muốn, nếu nó leo thang thì càng tốt. Nó trở thành vấn đề nóng mà thế giới buộc phải quan tâm, can thiệp. Con có khóc mẹ mới cho bú. Một cuộc chiến bảo vệ Hoàng Sa, Trường Sa mà có nguy cơ gây ảnh hưởng đến hoà bình quốc tế. Thì bên bị ảnh hưởng nhiều hơn lại là Trung Cộng chứ không phải chúng ta, thế giới sẽ tập trung mổ xẻ hành động của Trung Cộng một cách quan tâm sâu sắcvì chúng là nước lớn đang phát triển chứ không hời hợt coi là chuyện khu vực của hai nước nữa Chính Trung Cộng cần quan hệ phát triển với thế giới hơn chúng ta rất nhiều. Một cuộc chiến đẩy Trung Cộng vào thế đối mặt với quốc tế, làm hạn chế mọi quan hệ kinh tế, biết đâu sẽ khiến chính nền kinh tế non trẻ đang nên của Trung Cộng vào thế khó. Nếu như vậy thì chính nhân dân Trung Hoa sẽ phản đối chính phủ mình đã sa đà vào cuộc chiến phi nghĩa khiến cuộc sống của họ bị ảnh hưởng.Tôi biết trên cương vị các ông, nhiều nguyên nhân từ các phía cần phải cân nhắc, không thể tuỳ tiện để có thể làm ảnh hưởng , xáo trộn, có nguy cơ đổ vỡ hay mất mát. Nhưng các ông nên nhớ một điều khi đọc lại lịch sử của dân tộc mà các ông lãnh đạo. Không có cái mất mát gì lớn hớn chuyện đất đai tổ quốc bị xâm phạm, không có nỗi nhục nào lớn hơn chuyện cắt đất cầu hoà. Nếu ngày hôm nay chúng ta không làm gì rõ rệt trước hành động xâm lấn của Trung Cộng. Các ông hay nghe tôi, đốt những sách viết về Lý Thường Kiệt, Nguyễn Huệ ... đi, rồi chúng ta làm đơn xin sát nhập với Trung Quốc thành một tỉnh. Chấp dứt mọi ưu phiền , trăn trở. Tha hồ yên ổn làm ăn"&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4305855917692216091-5518389612796256472?l=taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/feeds/5518389612796256472/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4305855917692216091&amp;postID=5518389612796256472&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/5518389612796256472'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/5518389612796256472'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/2008/01/nhng-ngi-tr-vi-hong-satrng-sa.html' title='Những người trẻ với Hoàng Sa_Trường Sa!'/><author><name>luungoclong</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4305855917692216091.post-1474814709511490310</id><published>2008-01-20T08:36:00.000-08:00</published><updated>2008-01-20T09:01:28.055-08:00</updated><title type='text'>Hoàng Sa - Trường Sa!</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Ngồi nghĩ linh tinh - tự nhiên lại lạc vào một blog bàn về Hoàng Sa - Trường Sa.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Mặc dù mình "ngại" đề cập đến chuyện chính trị hiện tại - nhưng xem ra - khó kìm nén được suy nghĩ!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chỉ xin lược trích - một tác phẩm - mà "chúng ta" - mỗi thanh niên của thế hệ này chắc đã hơn một lần "bừng tỉnh" - mỗi khi đọc nó!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Tháng 12 năm Giáp Thân 1284, hiệu Thiệu Bảo năm thứ 6, đời Trần Nhân-Tông, đại binh Thoát Hoan tiến đánh Chi Lăng, Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn thất thế đưa quân chạy về Vạn Kiếp. Vua Nhân-Tông thấy thế giặc mạnh, cho mời Hưng Đạo Vương về Hải Dương mà phán rằng "Thế giặc to như vậy, mà chống với chúng thì dân chúng bị tàn sát, nhà cửa bị phá hại, hay là trẫm sẽ chịu hàng để cứu muôn dân ?" Vương tâu: "Bệ hạ nói câu ấy là lời nhân đức, nhưng Tôn-Miếu Xã-Tắc thì sao ? Nếu Bệ hạ muốn hàng, xin trước hết hãy chém đầu thần đi đã, rồi sau hãy hàng !!" Vua nghe thế yên lòng. Hưng Đạo Vương trở về Vạn Kiếp hiệu triệu 20 vạn quân Nam, và thảo bài Dụ chư tỳ tướng hịch văn (Trung văn: 諭諸裨將檄文, thường gọi là Hịch tướng sĩ) để khuyên răn tướng sĩ, đại ý khuyên binh sĩ học tập và rèn luyện võ nghệ, khuyên các tướng học tập trận pháp theo sách Binh thư yếu lược, chuẩn bị cho cuộc kháng chiến chống quân Nguyên lần thứ 2.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Ta thường nghe: Kỷ Tín đem mình chết thay, cứu thoát cho Cao Đế; Do Vu chìa lưng chịu giáo, che chở cho Chiêu Vương; Dự Nhượng nuốt than, báo thù cho chủ; Thân Khoái chặt tay để cứu nạn cho nước. Kính Đức một chàng tuổi trẻ, thân phò Thái Tông thoát khỏi vòng vây Thái Sung; Cảo Khanh một bầy tôi xa, miệng mắng Lộc Sơn, không theo mưu kế nghịch tặc. Từ xưa các bậc trung thần nghĩa sĩ, bỏ mình vì nước, đời nào chẳng có ? Ví thử mấy người đó cứ khư khư theo thói nhi nữ thường tình thì cũng đến chết hoài ở xó cửa, sao có thể lưu danh sử sách cùng trời đất muôn đời bất hủ được ? Các ngươi vốn dòng võ tướng, không hiểu văn nghĩa, nghe những chuyện ấy nửa tin nửa ngờ. Thôi việc đời trước hẵng tạm không bàn. Nay ta lấy chuyện Tống, Nguyên mà nói: Vương Công Kiên là người thế nào ? Nguyễn Văn Lập, tỳ tướng của ông lại là người thế nào ? Vậy mà đem thành Điếu Ngư nhỏ tày cái đấu đương đầu với quân Mông Kha đường đường trăm vạn, khiến cho sinh linh nhà Tống đến nay còn đội ơn sâu ! Cốt Đãi Ngột Lang là người thế nào ? Xích Tu Tư tỳ tướng của ông lại là người thế nào ? Vậy mà xông vào chốn lam chướng xa xôi muôn dặm đánh quỵ quân Nam Chiếu trong khoảng vài tuần, khiến cho quân trưởng người Thát đến nay còn lưu tiếng tốt ! Huống chi, ta cùng các ngươi sinh ra phải thời loạn lạc, lớn lên gặp buổi gian nan. Lén nhìn sứ ngụy đi lại nghênh ngang ngoài đường, uốn tấc lưỡi cú diều mà lăng nhục triều đình; đem tấm thân dê chó mà khinh rẻ tổ phụ. Ỷ mệnh Hốt Tất Liệt mà đòi ngọc lụa để phụng sự lòng tham khôn cùng; khoác hiệu Vân Nam Vương mà hạch bạc vàng, để vét kiệt của kho có hạn. Thật khác nào đem thịt ném cho hổ đói, tránh sao khỏi tai họa về sau. Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa; chỉ giận chưa thể xả thịt, lột da, ăn gan, uống máu quân thù; dẫu cho trăm thân ta phơi ngoài nội cỏ, nghìn thây ta bọc trong da ngựa, cũng nguyện xin làm. Các ngươi ở lâu dưới trướng, nắm giữ binh quyền, không có mặc thì ta cho áo; không có ăn thì ta cho cơm. Quan thấp thì ta thăng tước; lộc ít thì ta cấp lương. Đi thủy thì ta cho thuyền; đi bộ thì ta cho ngựa. Lâm trận mạc thì cùng nhau sống chết; được nhàn hạ thì cùng nhau vui cười. So với Công Kiên đãi kẻ tỳ tướng, Ngột Lang đãi người phụ tá, nào có kém gì? Nay các ngươi ngồi nhìn chủ nhục mà không biết lo; thân chịu quốc sỉ mà không biết thẹn. Làm tướng triều đình đứng hầu quân man mà không biết tức; nghe nhạc thái thường đãi yến sứ ngụy mà không biết căm. Có kẻ lấy việc chọi gà làm vui; có kẻ lấy việc cờ bạc làm thích. Có kẻ chăm lo vườn ruộng để cung phụng gia đình; có kẻ quyến luyến vợ con để thỏa lòng vị kỷ. Có kẻ tính đường sản nghiệp mà quên việc nước; có kẻ ham trò săn bắn mà trễ việc quân. Có kẻ thích rượu ngon; có kẻ mê giọng nhảm. Nếu bất chợt có giặc Mông Thát tràn sang thì cựa gà trống không đủ đâm thủng áo giáp của giặc; mẹo cờ bạc không đủ thi hành mưu lược nhà binh. Vườn ruộng nhiều không chuộc nổi tấm thân ngàn vàng; vợ con bận không ích gì cho việc quân quốc. Tiền của dẫu lắm không mua được đầu giặc; chó săn tuy hay không đuổi được quân thù. Chén rượu ngọt ngon không làm giặc say chết; giọng hát réo rắt không làm giặc điếc tai. Lúc bấy giờ chúa tôi nhà ta đều bị bắt, đau xót biết chừng nào ! Chẳng những thái ấp của ta không còn mà bổng lộc các ngươi cũng thuộc về tay kẻ khác; chẳng những gia quyến của ta bị đuổi mà vợ con các ngươi cũng bị kẻ khác bắt đi; chẳng những xã tắc tổ tông ta bị kẻ khác giày xéo mà phần mộ cha ông các ngươi cũng bị kẻ khác bới đào; chẳng những thân ta kiếp này chịu nhục đến trăm năm sau tiếng nhơ khôn rửa, tên xấu còn lưu, mà gia thanh các ngươi cũng không khỏi mang danh là tướng bại trận. Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi muốn vui chơi thỏa thích, phỏng có được chăng ? Nay ta bảo thật các ngươi: nên lấy việc "đặt mồi lửa dưới đống củi nỏ" làm nguy; nên lấy điều "kiềng canh nóng mà thổi rau nguội" làm sợ. Phải huấn luyện quân sĩ, tập dượt cung tên, khiến cho ai nấy đều giỏi như Bàng Mông, mọi người đều tài như Hậu Nghệ, có thể bêu đầu Hốt Tất Liệt dưới cửa khuyết, làm rữa thịt Vân Nam Vương ở Cảo Nhaị Như thế chẳng những thái ấp của ta mãi mãi vững bền mà bổng lộc các ngươi cũng suốt đời tận hưởng; chẳng những gia thuộc ta được ấm êm giường nệm, mà vợ con các ngươi cũng trăm tuổi sum vầy; chẳng những tông miếu ta được hương khói nghìn thu mà tổ tiên các ngươi cũng được bốn mùa thờ cúng; chẳng những thân ta kiếp này thỏa chí, mà đến các ngươi, trăm đời sau còn để tiếng thơm; chẳng những thụy hiệu ta không hề mai một, mà tên họ các ngươi cũng sử sách lưu truyền. Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi không muốn vui chơi, phỏng có được không ? Nay ta chọn lọc binh pháp các nhà hợp thành một tuyển, gọi là Binh Thư Yếu Lược. Nếu các ngươi biết chuyên tập sách này, theo lời ta dạy bảo, thì trọn đời là thần tử; nhược bằng khinh bỏ sách này, trái lời ta dạy bảo thì trọn đời là nghịch thù. Vì sao vậy ? Giặc Mông Thát với ta là kẻ thù không đội trời chung, mà các ngươi cứ điềm nhiên không muốn rửa nhục, không lo trừ hung, lại không dạy quân sĩ, chẳng khác nào quay mũi giáo mà xin đầu hàng, giơ tay không mà chịu thua giặc. Nếu vậy, rồi đây, sau khi dẹp yên nghịch tặc, để thẹn muôn đời, há còn mặt mũi nào đứng trong cõi trời che đất chở này nữa ? Cho nên ta viết bài hịch này để các ngươi hiểu rõ bụng ta. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;  Và thêm một đoạn trích của một nhà báo:&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Di chúc vua Trần Nhân Tôn &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Trích đọan đó thế này:&lt;br /&gt;Vua Nhân Tôn nói với giọng ngùi ngùi: - Các người chớ quên, chính nước lớn mới làm những điều bậy bạ, trái đạo. Vì rằng họ cho mình cái quyền nói một đường làm một nẻo. Cho nên cái họa lâu đời của ta là họa Trung Hoa. Chớ coi thường chuyện vụn vặt xảy ra trên biên ải. Các việc trên, khiến ta nghĩ tới chuyện khác lớn hơn. Tức là họ không tôn trọng biên giới qui ước. Cứ luôn luôn đặt ra những cái cớ để tranh chấp. Không thôn tính được ta, thì gậm nhấm ta. Họ gậm nhấm đất đai của ta, lâu dần họ sẽ biến giang san của ta từ cái tổ đại bàng thành cái tổ chim chích.&lt;br /&gt;Vậy nên các người phải nhớ lời ta dặn: "Một tấc đất của tiền nhân để lại, cũng không được để lọt vào tay kẻ khác". Ta cũng để lời nhắn nhủ đó như một lời di chúc cho muôn đời con cháu.&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Có lẽ - nếu không được phản ứng công khai - mọi người có thể truyền tay nhau bài hịch này - như một lời nhắc nhở của cha ông! Chúng ta không chỉ tự hào - vì đánh đuổi quân xâm lược - mà chúng ta cần phải làm sao - để không kẻ nào dám xâm lược chúng ta!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Chúng ta yêu hòa bình! Như đó không phải là lý do - để chúng ta lảng tránh - để chúng ta hèn nhát - để chúng ta do dự - để chúng ta sai lầm - để chúng ta phải cảm thấy có lỗi với những người - đã từng ngã xuống để bảo vệ từng tấc đất - từng ngọn cây!&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;Hãy tỉnh lại, hãy nhìn vào sự thật, hay bớt hưởng thụ, hãy ngừng ăn chơi, hãy điều chỉnh lại những thứ chúng ta quan tâm, những điều chúng ta tôn trọng, hãy bầy tỏ quan điểm, hãy sống thật với mình, hãy đốt cháy mình bằng ngọn lửa - không phải chỉ bởi khát vọng, hoài bão làm giầu cho xã hội, cho bản thân, mà còn bởi lòng tự tôn dân tộc, bằng ý chí cha ông, bằng cả hy vọng và trách nhiệm về một dân tộc "anh hùng"!&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4305855917692216091-1474814709511490310?l=taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/feeds/1474814709511490310/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4305855917692216091&amp;postID=1474814709511490310&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/1474814709511490310'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/1474814709511490310'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/2008/01/hong-sa-trng-sa.html' title='Hoàng Sa - Trường Sa!'/><author><name>luungoclong</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4305855917692216091.post-8211413095599418598</id><published>2008-01-19T06:20:00.000-08:00</published><updated>2008-01-19T07:01:54.621-08:00</updated><title type='text'>Buồn!</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Một thằng bạn ta làm hộ bài tập lớn để nó “đi chơi”!&lt;br /&gt;Một thằng bạn, anh em nhờ vả tí tẹo cũng khó khăn!&lt;br /&gt;Một thằng bạn – tiết kiệm thành ra “keo kiệt”!&lt;br /&gt;Một thằng bạn – mà hàng ngày giáp mặt nhau – nhưng chẳng thể hiểu hết nó nghĩ gì!&lt;br /&gt;Những thằng bạn gọi là thân – nhưng lại có khoảng cách!&lt;br /&gt;Cái khoảng cách mà không đứa nào nói ra – nhưng thằng nào cũng cảm nhận được!&lt;br /&gt;Cái khoảng cách xuất phát từ tính cách, về quan điểm và về mục đích – khác nhau nhiều quá!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ta nhiều bạn – ta hết lòng! Nhưng sao ta vẫn trống vắng, ta vẫn cô độc!&lt;br /&gt;Ta không đòi hỏi bạn ta hoàn hảo – nhưng ta vẫn có cảm giác “không bằng lòng”.&lt;br /&gt;Ngày xưa – ta phản ứng – nay ta học cách chấp nhận! Chấp nhận mọi thứ, như nó vốn có, và ta dần trở lên vô tâm – ngay cả với bạn mình!&lt;br /&gt;Ta khoái tranh luận, ta khoái chỉ trích, nhưng khi ta ngừng tranh luận, ngừng chỉ trích – thì đó có lẽ - là cách – một mối quan hệ đang xa dần ta ra! Đồng nghĩa với – ta không còn quan tâm đến họ!&lt;br /&gt;Một tờ giấy trắng, và một chấm đen. Ta dễ dàng – và hình như chỉ tập trung vào chấm đen – mà quên đi cả tờ giấy trắng! Ta đòi hỏi ở người khác quá nhiều chăng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái cảm giác này – đã hơn một lần khiến ta từ bỏ những người mà có lúc ta tưởng ta “thích” họ!&lt;br /&gt;Cái cảm giác vô vị, nhàm chán, hụt hẫng và tầm thường, mỗi khi ta chợt nhìn sâu vào tâm hồn – những đứa con gái mà ta coi là “yêu quý”!&lt;br /&gt;Và ta ra đi! Nhẹ nhàng! Không chia tay, không nước mắt, không giải thích, ta chỉ “đi xa dần” –&lt;br /&gt;Có kẻ bảo ta nhẫn tâm – nhưng ta chân thật! Ta thích họ - với cả tấm lòng mình – nhưng khi ta chán họ - thì mọi thứ cũng tương tự!&lt;br /&gt;Khi người đi bên ta không làm cho ta hết trống trải, khi kẻ ở bên mình – làm mình thấy “vướng tay vướng chân” – thậm trí bị làm phiền – thì đó là lúc – mọi thứ nên kết thúc!&lt;br /&gt;Trống trải – đó là cảm giác khiến ta khiếp sợ!&lt;br /&gt;Thất vọng – là cảm giác khiến ta từ bỏ!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ta đã sai ở đâu chăng?&lt;br /&gt;Ta khát khao tình cảm – với một vẻ mặt lạnh lùng!&lt;br /&gt;Ta quan tâm – với một vẻ “trơ – phớt”!&lt;br /&gt;Ta thích ngắm nhìn những kẻ ta thích  - hơn là tiến lại làm quen!&lt;br /&gt;Vì ta sợ - họ làm ta thất vọng!&lt;br /&gt;Ta dễ yêu, dễ ghét, dễ thích và dễ chán!&lt;br /&gt;Thật tội cho những đứa con gái “thích ta” !&lt;br /&gt;Có những đứa con gái – ta trân trọng, ta ngưỡng mộ, và ta thường lẫn nó với tình yêu!&lt;br /&gt;Những kẻ ta thích – có thể bởi sự ngưỡng mộ, về lý trí, về nghị lực về vốn sống, và về cả tình yêu!&lt;br /&gt;Ta yêu những kẻ có khát vọng – nhưng ta sợ những kẻ khát vọng mạnh đến nỗi lấn át cả  yêu thương, lý trí mạnh đến nỗi quên đi tình cảm!&lt;br /&gt;Nhưng ta còn ghét hơn – những đứa mà ta phải sử dụng 2 từ “vô dụng”!&lt;br /&gt;Đây là 2 từ tồi tệ nhất mà ta có thể nhận xét!&lt;br /&gt;Và vì thế - ta ngại yêu – không chỉ vì sợ ta thất vọng – mà còn bởi – ta sợ làm tổn thương – những người ta yêu quý!&lt;br /&gt;Ta cứ thích họ - sẽ thú vị hơn nhiều!&lt;br /&gt;Ngày hôm trước – ta có thể thích chết đi được một con bé –&lt;br /&gt;Nhưng khi bình tĩnh lại – mọi thứ lại thay đổi!&lt;br /&gt;Thật đáng lo!&lt;br /&gt;Ta sẽ chờ - một con bé – phá tan cảm giác trống trải của ta!&lt;br /&gt;Không – ta sẽ đi tìm chứ!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ta thích những đứa lạnh lùng – vì ta đồng cảm!&lt;br /&gt;Và ta biết – một đứa như vậy! Một đứa giống ta!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng ta sợ!&lt;br /&gt;Sợ vì những đứa con gái xung quanh ta – chưa đứa nào trở thành bạn thân của ta được! Mà ta – ta không thích vội vã, ta không thích vồ vập, ta không thích ảo tưởng!&lt;br /&gt;Ta thích một đứa đồng điệu làm bạn – hơn là tìm một đứa để yêu!&lt;br /&gt;Bởi cách ta yêu – vội vã , chóng vánh, bốc đồng! Và tự tay ta sẽ đánh mất một đứa bạn tri ân!&lt;br /&gt;Ta yêu bọn con gái – bởi sự ngọt ngào – sâu sắc! Sự tế nhị - dịu dàng!&lt;br /&gt;Nhưng cũng chính vì thế - quá dễ hiểu nếu ta “nhòm ngó” con bạn thân! Kẻ bên ta suốt ngày! Và đó là lúc – con bạn thân biến mất!&lt;br /&gt;Nó sẽ trở lên điệu đà, khách sáo, quan tâm quá mức, khắt khe quá mức, chu đáo quá mức, cẩn thận quá mức – và nó làm ta sợ!&lt;br /&gt;Nó không còn là nó nữa!&lt;br /&gt;Nhưng với con bé này thì khác!&lt;br /&gt;Ta cảm thấy có một cái gì đó rất gần với con người thật của ta!&lt;br /&gt;Và ta chờ xem – điều gì sẽ xảy ra!&lt;br /&gt;Lần này – ta sẽ không vội vã!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4305855917692216091-8211413095599418598?l=taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/feeds/8211413095599418598/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4305855917692216091&amp;postID=8211413095599418598&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/8211413095599418598'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/8211413095599418598'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/2008/01/bun.html' title='Buồn!'/><author><name>luungoclong</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4305855917692216091.post-2399788958418963223</id><published>2008-01-18T11:19:00.000-08:00</published><updated>2008-01-18T11:20:16.023-08:00</updated><title type='text'>Chiến tranh VN và tình hình thế giới!</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Nguyên nhân và diễn biến TG khi  Mỹ gây chiến tại Việt Nam&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Richdad’vn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỹ tham gia chiến tranh VN, nguyên nhân không đâu khác, vẫn suất phát từ chính sách bá quyền mà Mỹ theo đuổi.  Tuy nhiên, sự liên quan của nó dường như không dễ có thể nhận ra nếu không có một sự hiẻu biết nhất định về chính sách đối ngoại và tình hình nứoc Mỹ cũng như TG vào thời điểm đó.&lt;br /&gt;Bởi một lẽ  dường như “sự phồn vinh” của Mỹ, chịu ảnh hưởng rất ít từ VN. Vậy tại sao Mỹ lại “mạo hiểm” và “đeo đuổi” một cuộc chiến vô cùng tốn kém như vậy ? Thực ra câu trả lời cho câu hỏi này cũng không quá khó, nhưng dường như ít người VN để cập đến nó, hoặc có những suy nghĩ “ngây ngô” rằng Mỹ chỉ muốn hất cẳng Pháp, thế chân tại Đông Dương vì nguồn nhiên liệu thô nơi đây, hay vì một vài lợi ích chính trị ở một quốc gia xa xôi. Tuy nhiên mục đích và nguyên nhân cuộc chiến tại VN “sâu xa” hơn nhiều:&lt;br /&gt;Để hiểu rõ điều này chúng ta cùng quay lại với tình hình thế giới vào sau thời điểm kết thúc chiến tranh TG thứ II.&lt;br /&gt;Nền kinh tế Châu Âu và Nhật Bản đang khôi phục rất nhanh nhờ nguồn viện trợ của Mỹ.2 đế chế vô cùng quan trọng này của  Mỹ, ngoài việc là con nợ, nó là khách hàng “công nghệ” của Mỹ, là một phần của sự bá quyền.&lt;br /&gt;Mỹ sử dụng sức ép cho vay để các nước này buộc phải nhập khẩu và ưu đãi cho hàng hóa Mỹ tại khu vực. Nói cách khác, sự phồn vinh của Châu Âu Và Nhật Bản là điều cần thiết cho sự phồn vinh của nước Mỹ.Còn các nước thứ 3 sẽ trở thành những nguồn cung cấp tài nguyên với giá rẻ và một thị trường rộng lớn cho Tây Âu và Nhật Bản xuất khẩu.&lt;br /&gt;Đó chính là “hệ thống” là “tự do” mà nước Mỹ xây dựng để áp đặt nền “bá chủ”. Bạn sẽ hiểu rõ hơn, nếu bạn đã từng nghe nói và tìm hiểu về cái gọi là “mô hình đàn sếu bay”.&lt;br /&gt;Đó chính là cái mà nước Mỹ theo đuổi. Một thế giới,mà đi đầu là Mỹ, với công nghệ hiện đại, kế tiếp là lần lượt các nước trung tâm, nhập khẩu các công nghệ “đã lỗi thời ở Mỹ hoặc không đem lại lợi nhuận cao nhất, tiép theo, công nghệ lạc hậu hơn sẽ đến các nước tiếp giáp khu vực ngoại vi rồi ngoại vi tiếp nhận. Điều này phù hợp với nhu cầu và tình hình phát triển của mỗi một khu vực. Mỗi một bộ phận phát triển đồng nghĩa với việc đem lại lợi ích cho nước Mỹ. Và nước Mỹ gần như đã đạt được điều đó.&lt;br /&gt;Kế hoạch này hẳn sẽ rất thành công nếu không mắc phải 2 vấn đề:&lt;br /&gt;Theo đúng kế hoạch thì các nước thứ 3 có vai trò “cực kỳ quan trọng” và “không thể thiếu” trong hệ thống thế giới của Mỹ, mà cụ thể là ảnh hưởng to lớn tới sự phát triển của Châu Âu và Nhật Bản.&lt;br /&gt;Tuy nhiên, kết thúc chiến tranh II, cục diện chính trị tại các nước này trở lên hỗn loạn, chủ nghĩa dân tộc phát triển, các nước đòi độc lập, xây dựng chính quyền riêng của mình, không chịu sự chi phối, áp đặt của Phương Tây. Điều này thực ra không quá quan trọng đối với MỸ nếu các nước tiếp tục xuất khẩu sang Châu âu và Nhật Bản hoặc không theo đuổi chính sách tự cung tự cấp, đống cửa biên giới hoặc cản trở hàng hóa nước ngoài, theo đuổi chính sách  từng bước thay thế hàng nhập khẩu.&lt;br /&gt;Tuy nhiên có nhiều lý do để các nước, đặc biệt là Châu Á không hành động theo ý muốn của Mỹ.&lt;br /&gt;nguyên nhân thứ 1 phải kể đến lịch sử. Trước đây không lâu, các nước thuộc TG thứ 3 đều là thuộc địa của phương Tây &amp;amp; Nhật Bản, hiện nay, các chính phủ mới vừa giành được chính quyền, nếu muốn tham gia vào hệ thống của Mỹ, thì buộc phải hòa giải, đồng thời cam kết cung cấp nguyên liệu, đảm bảo cho “sự phồn vinh” của các nước trung tâm, mới không lâu là kẻ thù của dân tộc mình.&lt;br /&gt;Các chính phủ này không mong muốn điều đó, đặc biệt họ không chịu nổi sức ép từ công chúng với những điều kiện Mỹ đặt ra(  Nam Triều Tiên là trường hợp hi hữu trong giai đoạn này, nước này đã tạo được một mối lien hệ “cần thiết” và vô cùng quan trọng để có được sự phát triển vượt bậc so với các nước tại Châu Á, tuy nhiên để thiết lập được quan hệ với NB chính phủ nước này đã phải chịu rất nhiều sóng gió tưởng chừng không thể vượt qua(do trước đó, nước này chịu sự đô hộ của Nhật Bản, những người tham gia đàm phán đã bị nguời dân coi là “phản quốc”, các cuộc biểu tình lan rộng không có điểm dừng, tang lớp tham gia nhiều nhất lại chính là SV). Rất may sau đó, với sự “độc tài” của chính phủ quân đội, an ninh mới được lập lại, nhưng đã có thời điểm người lãnh đạo quân đội với tham vọng cực kì lớn tưởng chừng đã thất bại trước đảng đối lập vì những chính sách “không được lòng dân” của mình&lt;br /&gt;Điều thú vị là  sau này lịch sử đã nhìn nhận vấn đề hoàn toàn khác với người dân lúc đó. Những con người từng bị coi là “phản quốc” lại trở thành những anh hung dân tộc. Thật là đáng suy ngẫm.&lt;br /&gt;Nếu lúc đó Hàn Quốc theo đuổi chính sách hạn chế quan hệ với phương tây thì có lẽ còn rất lâu mới có một nước HQ như hiện tại.&lt;br /&gt;Tuy nhiên đa số các nước còn lại thì lại không làm được điều này. Đặc biệt là tại Châu Á, nơi có mối quan hệ “lịch sử” không tốt với Nhật Bản. Sự đòi hỏi quá đáng của nước Mỹ về các mối quan hệ với Nhật Bản đã được các nước trong khu vực không chấp nhận, thù ghét nhật bản đã nhanh chóng chuyển thành thù ghét sự hiện diện của Phương tây. Tiên  phong cho những hành động chống đối là tại vùng Vành Đai Thái Bình Dương, với tiêu điểm là Đông Nam Á. Đây có thể sẽ trở thành tấm gương cho cả Châu Á trong việc chống lại sự can thiệp của nước ngoài, xây dựng chính phủ dộc lập, đây là thành công hay sai lầm của Châu Á trong việc theo kịp và hội nhập với  thế giới để cùng phát triển kinh tế thì vẫn còn là vấn đề gây tranh cãi trong lịch sử.&lt;br /&gt;nguyên nhân thứ 2 bởi một lẽ đơn giản, với nền kinh tế gân như không có gì sau khi độc lập, các nước này không thể xuất khẩu, vì ngoại tệ thu được không đủ để họ chi tiêu, và cách duy nhất là phải củng cố nền công nghiệp lạc hậu trong nước, thay thé hành nhập khẩu với một tham vọng “lớn và dài hơi”&gt; . Nhưng cách làm “duy nhất” mà họ nghĩ ra là tìm cách chống lại sự ảnh hưởng của Phương Tây. Đây cũng là một vấn đề thú vị của lịch sử, liệu các nước Đông Nam Á thực sự chỉ muốn “chống đối” phương tây, hay do những nguyên nhân nào đó mà phương tây “không chịu chấp nhận” “sự hòa hảo” của họ? Đây cũng chính là một sai lầm chiến lược của Mỹ tại ĐNÁ khi quyết định bỏ qua những cơ hội hòa bình tại VN, quyết tâm gây chiến.&lt;br /&gt;Sự khủng hoàng “thiếu đôla” tại các nước đồng minh quan trọng của Mỹ. Vì là con nợ, một lượng ngoại tệ rất lớn lại phải dùng để trả lãi cho số vay cũ, trong khi xuất khấu sang các nước thứ 3 đình trệ, nguyên liệu cũng khó khắn, các nước gặp vô vàn khó khăn, đặc biệt là Nhật.&lt;br /&gt;Chính sách của Châu Âu, tuy tập trung sản xuất hàng xuất khẩu, nhưng còn có một thị trường vô cùng rộng lớn đó chính là lien minh các nước. Khi xuất sang các nước thứ 3 bị kìm hãm, việc soay sang thị truờng “nội địa” khổng lồ là cả Tây Âu và Mỹ, không phải là vẫn đề quá khó. Việc thiếu đôla sẽ cản trở tốc độ hồi phục kinh tế chứ chưa đến nỗi quá nguy hại.&lt;br /&gt;Còn Nhật Bản thì lại khác, nước Nhật ngay từ lúc mới xây dựng chiến lựoc khôi phục kinh tế, mô hình chúng là hướng toàn bộ cho xuất khẩu. Người dân NB không được coi là những “khách hàng tiềm năng”. Kéo theo đó là chính sách “thắt lưng buộc bụng” của người Nhật để tạo lợi thế về giá khi xuất khẩu. Họ trả lương công nhân tới mức tối thiểu có thể, chỉ đủ để cho họ tồn tại. Điều này đã làm “tiêu giảm” thị trường nội địa, ¾  tiền lương dùng để mua lương thực, người dân không có nhu cầu và không thể mua sắm. Và khi thị trường suất khẩu không còn, nước Nhật càng ngày càng lún sâu vào khủng hoảng tài chính. Nước nhật hung mạnh có nguy cơ sụp đổ. Và điều đó sẽ ép buộc Nhật phải chơi con bài Nga hoặc TQ.&lt;br /&gt;Đứng trước khó khăn này, là một người “anh cả” và là tổng công trình sư “thiét kế, và xây dựng” hệ thống thế giới hiện tại, với sự ủng hộ “nhiệt tình” của Nhật Bản”,Mỹ không thể đứng nhìn cả hệ thống dồng nghĩa với sụ thống trị của mình tan vỡ. Mỹ phải làm gì đó.&lt;br /&gt;Công việc của Mỹ lúc đó là phải lôi kéo càng nhiều càng tốt các nước tham gia vào hệ thống của Mỹ, thoát khỏi sự ảnh hưởng của Cộng Sản.Và để làm được điều này Ý định của Mỹ là sẽ xây dựng một vài nước như là  “tủ kính” đẻ “trưng bày” quyền lợi và sự giầu có khi tham gia thế giới của Mỹ. thuyết phục các nước khác nối lại quan hệ với phương tây, ủng hộ hệ thống của mỹ.&lt;br /&gt;Đầu tiên là Chiến tranh Triều Tiên. Cuộc chiến này đã cứu sống nền kinh tế của các nước thuộc hệ thống của Mỹ vì nhu cầu trang thiết bị cho chiến tranh tăng vọt. Có thể nói Mỹ đã thắng trong chiến tranh Triều Tiên bì đã đạt đựợc mục đích của mình, đó là chiến thắng về kinh tế chứ không phải là quân sự.&lt;br /&gt;Tuy nhiên, ngay sau đó, vấn đề của ĐNÁ lại trở lên nóng bỏng. Dù viện trợ cho Pháp, pháp vẫn thất bại tại VN. Mất VN đồng nghĩa với Việc Mất ĐNÁ, Châu Á có nguy cơ tuột khỏi quỹ đạo, mà kéo theo nó hậu quả tất yếu là việc Nhật chơi con bài TQ và Nga, hay mất Nhật khỏi hệ thống thế giới của Mỹ.Trước nhưng nugy cơ đó Mỹ tham chién tại VN.&lt;br /&gt;Lúc đầu, mỹ xd chính quyền Ngô Đình Diệm, viện trợ, củng cố quân đội, leo thang đánh phá miền bắc mục đích là thống nhất VN với sự ảnh hưởng của MỸ. Tuy nhiên, chính quyền Diệm đã tỏ ra bất lực trong việc đối phó với Cộng Sản. Mỹ đảo chính Diệm, Kỳ lên thay, và vào thời điểm này, Mỹ cho quân đổ bộ tham vọng kết thúc nhanh chiến tranh. Nhưng vì hoạt động độc lập, kết hợp với nhiều lý do khác đã khiến quân đội Mỹ thảm bại tại VN, kéo theo một loạt các tình huống “dở khóc dở cười” với mỹ. đây nước Mỹ vào một cuộc đại suy thoải và tạo điều kiện cho nhièu nước đồng minh không chỉ phục  phục hồi kinh tế mà còn trở lên lớn mạnh đe doạ sự bá quyền của Mỹ. Trật tự thế giới đa cực hình thành.&lt;br /&gt;Một phần lí do Nixon không muốn kết thúc nhanh chiến tranh tại VN vì nước Mỹ không muốn kết thúc chiến tranh đồng nghĩa với bại trận, đây không chỉ đơn thuần vì danh dự nước Mỹ mà còn vì nếu mỹ kêt thúc quá dễ dàng, sẽ đúng như Trung Quốc từng nhận xét, Mỹ là một con hổ giấy, và có khả năng, Mỹ sẽ không còn điều khiển các nước đồng minh một cách dễ dàng nữa, sự yếu kém của quân đội có thể tạo ra sự hoài nghi về vài trò cảnh sát toàn cầu cầu của MỸ.&lt;br /&gt;Mỹ cũng phải kết thúc chiến tranh, một phần do áp lực trong nước, khi mà sv, cống chức, và nhièu tâng lớp biểu tình phản đối. Vụ việc với cuba, khùng hoảng tên lửa, vịnh con lợn.. đã làm hình ảnh nước Mỹ suy yếu.&lt;br /&gt;Chi tiêu quá nhièu cho chiến tranh và một chương trình phúc lợi lớn chưa từng thấy trong nước đã đẩy nước Mỹ vào tình cảnh khó khăn, bắt buộc phải đàm phán với các nước về việc định giá lại đồng đôla, tiến tới phá giá nó., kéo theo là sự phá giá của đồng tiền ở Châu Âu, Nhật , Đức để cạnh tranh với hàng hóa mỸ. Và mọi việc đã thực sự có lợi cho Mỹ khi khủng hoảng dầu lửa diễn ra.&lt;br /&gt;Và đây là lúc Mỹ “chuồn” khỏi Việt Nam.&lt;br /&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4305855917692216091-2399788958418963223?l=taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/feeds/2399788958418963223/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4305855917692216091&amp;postID=2399788958418963223&amp;isPopup=true' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/2399788958418963223'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/4305855917692216091/posts/default/2399788958418963223'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://taichinhcanhan-luungoclong.blogspot.com/2008/01/chin-tranh-vn-v-tnh-hnh-th-gii.html' title='Chiến tranh VN và tình hình thế giới!'/><author><name>luungoclong</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4305855917692216091.post-3549256971342798669</id><published>2008-01-18T11:15:00.000-08:00</published><updated>2008-01-18T11:18:25.958-08:00</updated><title type='text'>Chiến tranh!</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Khà khà!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Lâu lâu mở lại đống tài liệu cũ mới thấy, có thời điểm ta đã "ngâm cứu" về chiến tranh! Những thứ ta thu lượm được - thật thú vị! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Còn dang dở, nhưng ta cứ post lên - biết đâu có kẻ cần những thứ này!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;SƠ LƯỢC TÌNH HÌNH THẾ GIỚI TỪ CHIẾN TRANH THẾ GIỚI LẦN THỨ NHẤT ĐẾN NAY&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Richdad’vn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;CHIẾN TRANH THẾ GIỚI THỨ I&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình hình trước chiến tranh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở châu âu, Napoleon thất bại trong mưu đồ thống trị Châu Âu. Nước Pháp suy yếu. Nước Đức trẻ tuổi thể hiện rõ ưu thế về công nghiệp đối với Châu Âu. Là đầu tàu phát triển công nghiệp của châu lục này. Thế nhưng, bài toán cố hữu của một chủ nghĩa tư bản phát triển cao, sản phẩm. Các nhà tư bản Đức tìm mọi cách phát triển công nghiệp một cách nhanh chóng nhất, bằng cách tập trung đầu tư cho công nghệ. Giảm số công nhân cả về số lượng lẫn tiền lương dành cho họ. Tất cả với mục tiêu “tăng tốc nền công nghiệp”. Công nghiệp nặng của Đức phát triển như vũ bão. Nhưng ngay lập tức nước Đức vấp phải những khó khăn “kinh niên” của những nước “thiếu thuộc địa”. Nhu cầu của Châu Âu có hạn, hơn nữa, chủ nghĩa dân tộc về kinh tế phát triển mạnh, vố số rào cản đã cản trở việc suất khẩu của Đức. Trong khi các nước tư bản khác, có thể bám rễ vào thuộc địa, vừa thu lợi nhuận từ suất khẩu nông sản ở đây, vừa có một thị trường “độc quyển” rộng lớn, đảm bảo “tiêu thụ toàn bộ” tất cả sản phẩm họ lảm ra. Nước Nga rộng lớn, là một thị trường tiềm năng, tuy nhiên Nga hoàng lại có chính sách “cô lập” nước Nga khỏi phần còn lại của thế giới, nguyên nhân căn bản do nước Nga có một nền công nghiệp lạc hậu, khó có thể cạnh tranh với cá nước trong khu vực. Nga hoàng dường như đã không chấp nhận thực tế này, dẫn tới một chủ nghĩa dân tộc về kinh tế đến cực đoan, xây dựng nền kinh tế “tự cung tự cấp” tách biệt khỏi những nước phát triển khác ở châu âu, nói chung nước Nga không có nỗi lo ngại về việc “sản phẩm mình làm ra” không có chỗ tiêu thụ vì thực chất kể cả không tính đến nền công nghiệp lạc hậu của nga thì với một lãnh thổ rộng lớn thì dường như đây không phải là nỗi lo của các nhà tư bản dân tộc Nga.Nhưng đức thì khác. Đức đứng trước nguy cơ một cuộc khủng hỏang thừa khó có thể tránh khỏi, kéo theo nó là sự bất ổn về chính trị, kinh tế, hàng hóa sản xuất không bán được sẽ làm nền kinh tế “bế tắc” và suy yếu nhanh chóng.&lt;br /&gt;Ở châu Á, một quốc gia “non trẻ” khác cũng đang trên đà phát triển như vũ bão : Nhật Bản.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;CHIẾN TRANH THẾ GIỚI II:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước chiến tranh:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kinh tế Châu Âu hồi phục nhanh chóng, đặc biệt là sự hồi phục của nước Đức. Và chỉ sau vài năm, nước Đức đã đạt được sản lượng trước chiến tranh. Tuy nhiên một gánh nặng kinh tế quá lớn đó là việc Pháp đề suất và đã được các nước tham chiến trong chiến tranh I phê chuẩn băt Đức phải bồi thường chiến tranh 33 tỷ $, điều này vượt ngoài khả năng của đức. Chỉ sau khi trả 1 tỷ $ đầu tiên nền kinh tế Đức đã “lung lay”.&lt;br /&gt;Để đáp ứng nhu cầu khôi phục kinh tế, cần có một lượng vốn lớn, đồng thời phải tập trung ngoại tệ do suát khẩu kiém đựợc dể mua máy móc, công nghệ. Trong khi đó lại vướng phải khoản nợ khổng lồ. Đức không có cách nào soay sở, đứng trươc nguy cơ tụt hậu xa so với khu vực. Các nước khác cũng gặp vấn đề về vốn, tuy nhiên ít trầm trọng hơn, vì tuy họ cũng vay nợ mỹ nhưng còn có nguồn thu từ thuộc địa, giảm bớt gánh nặng về tài chính.&lt;br /&gt;Có thể nói việc bồi thường “chiến phí” là nằm ngoài khả năng của Đức, ngay cả khi Mỹ đã can thiệp giảm  số tiền phải bồi thường xuống còn 9 tỳ $.&lt;br /&gt;Chính điều này đã tạo điều kiện trực tiếp cho việc chính quyền hitle lên nắm quyền, xây dựng chế độ phát xít tại đây. Chính phương tây đã đẩy Đức đến hành động này, thậm trí có ngừoi đã nói rằng, đó là hướng đi duy nhất mà nước Đức có thể lựa chọn… Công nghiệp chiến tranh nhanh chóng được phát triển. Sản xuất vũ khí nhanh chóng trở thành “ưu tiên” phát triển công nghiệp tại Đức.&lt;br /&gt;Về phía Mỹ, kinh tế thế giới suy thoái và đang trên đà phục hồi. Nước Mỹ có cơ hội và thực chất đã nắm lấy cơ hội thực hiện giấc mộng “bá chủ” của mình. Đường lối mà Mỹ muốn sử dụng đó là “toàn cầu hóa”. Mỹ muốn xóa bỏ chủ nghĩa dân tộc về kinh tế, muốn các nước mở cửa thị trường cho hàng hóa Mỹ. Là chủ nợ của châu âu, với tiềm năng tài chính và công nghiệp mỹ tạo sức ép để suất khẩu sang Châu Âu. Và việc châu lục này khôi phục kinh tế sau chiến tranh đồng nghĩa với việc nhu cầu về hàng hóa, khoa học kỹ thuật tăng cao, là điều kiện cho my có thể kiếm được những khoản lợi “kếch xù” và “lâu dài” từ châu lục này. Chưa kể khoản “lợi tức” được chính phủ các nước này trả cho mỹ cho khoản vay. Với nhận định khách quan Mỹ nhận thấy Đức chính là đầu tàu cho việc khôi phục kinh tế của châu âu. Mỹ ra tăng vốn cho Đức, kể cả giúp đức hiện đại hóa quân đội để có thể kiềm chế Nga, và cả châu âu, những kẻ có khả năng đe dọa vị trí thống soái của Mỹ. Đươc sự hậu thuẫn của Mỹ, Đức càng hống hách và mài sắc nền công nghiệp chiến tranh của mình.&lt;br /&gt;Tại châu Á, và không ngạc nhiên nếu Mỹ muốn gây ảnh hưởng tại khu vực này,(vành đai thái bình dương và lục địa trung quốc rộng lớn.) biến nó thành một phần trong bá quyền Mỹ. và chính vì lý do đó, Mỹ cũng cần một ‘cảnh sát khu vực’ tại đây, Nhật Bản là lựa chọn hàng đầu. Tuy nhiên, vân đề là phải làm sao, không để nước nhật phát triển qúa mức, sẽ dẫn đến mưu đồ thống trị hoặc gây ảnh hưởng lớn tại châu á. Vì nếu để điều đó sảy ra, chắc chắn nhật sẽ “đóng cửa châu á” với Mỹ. đẩy mạnh chủ nghĩa dân tộc để hàng hóa của Nhật thống trị tại châu lục này. Nhật chưa bao giờ thôi nhòm ngó trung quốc lục địa và đài loan. Chính vì muốn kìm tỏa quân sự nhật. Mỹ, Anh đã ký hiệp ước với nhật về hạn chế phát triển hải quân, tuy nhiên, với tham vọng vốn có, nhật đã lén lút phát triển hải quân vượt ngoài hiệp định, đặc biẹt là các loại tầu nhỏ không nằm trong hiệp ước trên. Một chế độ phát xít khác đang nổi lên ở nhật.&lt;br /&gt;Mỹ hoàn toàn biết những điều trên ở cả 2 nước Nhật và đức, nhưng vì quá ham muốn theo đuổi “toàn cầu hóa” và hy vọng sẽ được sự ủng hộ của 2 nước này cộng với vài trò 2 nước sẽ giúp mỹ, với nhiệm vụ “cảnh sát khu vực” và kiềm tỏa những thế lực có thể gay hại cho Mỹ. Và chính những chính sách đó của phương tây đã đẩy không chỉ Đức và Nhật mà còn lả tất cả những nước thất bại sau chiến tranh I) vào vị trí khó khăn, nền kinh tế của họ chỉ có một lựa chọn duy nhất:  “suất khẩu hay là chết”. Với những đặc đỉểm đó, khi phải đối mặt với các khoản bồi thường quá lớn, không có thị trừong, cũng không có nguồn thu từ thuộc địa, Các nước này đã không còn nhiều chọn lựa ngoài việc củng cố quân sự, mưu đồ chiếm lại thị trường nếu không muốn bị tụt hậu so với phần còn lại của thế gíới. Còn nước Mỹ chỉ thực sự thức tình sau “Trân Châu Cảng”. Cũng rất may sau đó, một nhà chính trị Anh đã thuyết phục được quốc hội MỸ về sự đe dọa của thế lực Nhật- Đức với sự ổn định của TG. Yêu cầu nứoc MỸ,tập trung toàn bộ tiềm lực  kinh tế, ưu tiên sản xuất vũ khí để có thể chống lại thế lực phát xít đang ngày càng lớn mạnh, chứ không phải giống như một số nhà bình luận rằng, nguồn gốc sự giầu có của nước Mỹ là do bán vũ khí. TG đã rất may mắn, vì nhờ có nguồn vũ khí của Mỹ, mà các nước Đồng Minh mới có đủ khả năng chống chọi lại với các thế lực phát xít hung mạnh. “người khổng lồ lúc này mới thực sự tình giấc”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiến tranh nổ ra:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đức nhanh chóng chiếm một vùng rộng lớn của châu âu. Các nước tư bản còn lại chia 2 phe đức, nhật Italia… và anh-mỹ-nga.&lt;br /&gt;Nước Anh cũng suy yếu rất nhiều so với trước, nhưng có sân sau là Mỹ, được Mỹ cung cấp vũ khí, đây là một lực lượng chủ chốt của lien quân.&lt;br /&gt;Nươc Nga, nhanh chóng phải gánh chịu những đòn tấn công vũ bão của quân đội Đức.&lt;br /&gt;Nhừng cũng trong thời điểm này “sự khôn khéo” của người Mỹ mới được bộc lộ một cách rõ nét. Thực ra đây cũng là những chính sách Anh từng áp dụng trong chiến tranh I và nay được Mỹ sử dụng lại hết sức thành công. Mỹ đã từng biết hậu quả ghê gớm của chiến tranh sau cuộc nội chiến vì vậy mỹ tìm mọi cách trì hoãn việc tham chiến. nếu tham chiến, dù ủng hộ phe nào, Mỹ chắc chắn cũng phải gánh chịu những hậu quả nặng nề. Và để cho người dân tiếp tục ủng hộ chính sách của chính phủ thì Mỹ không hề muốn điều đó. Thay vì tham chiến, họ sản xuất vũ khí, vừa bán kiếm lời vừa muốn các “đối thủ của mInh tự tiêu diệt lẫn nhau. Nếu Đức yếu thế, Mỹ sẽ giúp đức, còn nếu Nga yếu thế, mỹ sẽ giúp nga vũ khí đê sao cho “tổn hại chién tranh” là lớn nhất cho cả 2 phía. Vì thế mặc cho Nga thúc dục mở mặt trận thứ 2, mỹ trì hoãn đồng thới ngấm ngầm có những thỏa thuận với phe phát xit. Trong thời gian này, cùng anh mau chóng triển khai quân đến châu phi, trung dông đanh đưôi đức chiếm thuộc đia.&lt;br /&gt;Tuy nhiên chính sách này vẫn tỏ ra khôn khéo cho đến khi Hồng quân lien xô phản công quân đức toàn diện trên khắp các mặt trận. Quân đức suy yếu và dần lâm vào cảnh mất hoàn toàn cơ hội có thể chiến thắng. Lúc này, Mỹ mới vội vàng tâp hợp các nhà hoạch định chính sách, mau chóng tìm ra phương cách ứng phó với tình hình mới. Theo nhận đinh của các chuyên gia này,nươc đưc đã “hết hy vọng”. Mỹ phải tham chiến ngay. Tuy nhiên vấn đề ở chỗ quân Mỹ vừa phải tham chiến ở thái bình dương chống quân nhật (tuy hạm đội của nhật thiệt hại lớn nhưng phía mỹ cũng chịu tổn thất không nhỏ) lại vừa phải triển khai ở các thuộc địa mới. Nếu có quay trở lại châu âu cũng không thể kịp so với bước tiến của hông quân. Cuối cùng mỹ đưa ra chính sách cổ vũ, ủng hộ cho các nước bị đưc chiếm đống ở châu âu tự đứng lên, đồng thời vội vàng mở mặt trện thư 2. Mỹ đã chấp nhận đến Beclin chậm hơn Nga, nhứng với nhưng lỗ lực ngoại giao khôn khéo, mỹ vẫn nhận được thỏa thuận nhận được rất nhiều quyền lợi tại đức, ngay từ trươc khi quân đức hoàn toàn bị tiêu diệt. Mãi về sau Nga mới tháy mình bị “hớ”.&lt;br /&gt;Mỹ không muốn chiến tranh keo dài sẽ gây thiệt hại lớn cho mình, tuy nhiên cũng không muốn chiến tranh kết thúc “quá sớm”, trước khi “vũ khí chiến lược” của mình đựoc hoàn thành và đưa vào sử dụng. Việc mỹ ném 2 quả bom nguyên tử xuống 2 thành phố của nhạt có thể giải thích bởi các nguyên nhân&lt;br /&gt;+ Mỹ muốn kết thúc chiến tranh chỉ trong “vài ngày”, giảm thiểu tối đa thương vong cho quân Mỹ. Giành công với Nga trong việc kết thúc chiến tranh TG II.&lt;br /&gt;+ Tuy nhiên  nếu chỉ lý do đó thì sẽ không giải thích được việc Mỹ “vội vàng, hấp tấp” thả tiếp quả thứ 2 mà không cho chính quyền nhật có cơ hội “hiểu chuyện gì đang sảy ra”. Điều này chỉ có thể giải thích việc Mỹ muốn “đe dọa” cả thế giới, đe doạ bởi sức mạnh quân sự áp dảo của Mỹ với bất kì nước nào. Bám vào lý luận: “họ bị bắt buộc phải dung để cả thế giới không bao giờ phải dung lần nữa”.&lt;br /&gt; Chiêu bài hạt nhân là con ách chủ bài, là cái ô cho cả châu âu và tham vọng bá quyền của mỹ sau này&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau chiến tranh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nước Đức bị chia đôi, Đông Đức và Tây Đức. Đông Đức được Nga tiếp quản. Tây Đức chịu sự chi phối của Mỹ. 2 cường quốc hàng đầu chi phôi 2 miền của nứoc Đức, điều đó đã đẩy nước Đức lên vũ đài chính trị TG, là tâm điểm của các cuộc thào luận, tranh giành. Nước Đức cũng chính là nguyên nhân chủ yếu và trực tiếp dẫn đến cuộc chiến tranh lạnh. Cuộc chiến tranh đã dẫn tới sự suy yếu của không chỉ 2 cường quốc lớn, mà còn là đêm trước của cuộc đại suy thoái kinh tế tệ hại nhất trong lịch sử. Chính sách của 2 cường quốc trong thời điểm này dành cho Đức chính là mấu chốt của tất cả những mâu thuẫn nẩy sinh. Trong khi Nga có ý “kiềm chế” không cho đức phát triển hoặc chí ít cũng “triệt tiêu” ngành công nghiệp nặng, bắt Đức chuyển hướng sang công nghiệp nhẹ, sản xuát hàng tiêu dùng. Những động thái của Nga trên đất đức càng bộc lộ rõ điều này. Nga cho vận chuyển tất cả máy móc trong vùng chiếm đóng về Nga coi như “bồi thường chiến phí”. Còn Mỹ thì ngược lại. Mỹ muón ủng hộ để Đức nhanh chóng hồi phục công nghiệp nặng, làm đầu tầu tăng trưởng của châu âu. Thậm trí về sau, Mỹ còn vũ trang cho đức với ý muốn Đức “kiềm chế” Nga và các nước tây âu.Đồng thời muốn chia sẻ một phần “gánh nặng” làm cảnh sát thé giới của mình cho Đức.&lt;br /&gt;Một chính sách tương tự cũng được áp dụng tại Nhật Bản, đặc biệt là trong thời kì chiến tranh lạnh.&lt;br /&gt;Nước Nga chủ chương cô lập Đức, mối đe dọa thường trực của mình bằng cách chuyển hướng phát triển công nghiệp tại Đông Đức, đưa toàn bộ máy móc, trang thiết bị về Nga. Song song với việc tiếp tục củng cố ảnh hưởng của mình tại Đông Âu, tạo thành một vành đai bảo vệ Nga trong trường hợp triến tranh nổ ra. Nước Nga không mấy thiện cảm với TQ, mặc dù những người lãnh đạo nước này là Cộng Sản. Việc một đất nước rộng lớn, ổn định ở Châu Á sẽ đe dọa ảnh hưởng của Nga tại Châu Á. Đồng thời Nga tiếp tục chạy đua vũ trang với Mỹ và tập trung xây dựng công nghệ nguyên tử cho chính mình. Lúc đầu Nga hòa hảo với Mỹ với hy vọng sẽ được chia sẻ công nghệ hạt nhân. Nhưng sau đó, nhận thấy sự cứng rắn của Mỹ đối với vấn đề tại Đức và một số nước Trung Đông, Nga đã nhanh chóng nhận rah y vọng của mình là hão huyền và không thể tiếp tục tin tưởng vào những lời hứa của nước Mỹ.&lt;br /&gt;Châu Âu, kinh tế suy giảm nghiêm trọng. Quyền lực tài chính của nước Anh tuy vẫn còn nhưng suy yếu rõ rệt. Kinh tế Châu Âu khôi phục tương đối nhanh với đầu tàu là Tây Đức. Nhưng có  một vấn đề nan giải đã phát sinh, mất thuộc địa, mất đi một nguồn ngoại tệ đáng kể, cộng với một thị trường độc quyền béo bở, Châu Âu gặp rất nhiều khó khăn trong việc tìm kiếm các nguồn thu ngoại tệ từ bên ngoài. Kèm theo đó là nhiệm vụ khôi phục kt và giữ vững tốc độ tăng trưởng, tất yếu đòi hỏi Châu Âu cần tiền để mua công nghệ của mỹ. Viẹc thiếu Đồng đôla đã trở thành một vấn đề nan giải.&lt;br /&gt;Thời kì này, được các nhà kinh tế  nhắc đến với tên gọi “thời kỳ khan hiếm đồng đôla”. Hậu quả là Nền kinh tế nhanh chóng đi xuống, các quốc gia không còn “mặn mà” với “toàn cầu hóa” của nứoc Mỹ nữa, và tất yếu rằng, có nguy cơ châu lục này lại quay trở về với “tư tưởng dân tộc về kinh tế”, sản xuất theo kiểu “tự cung tự cấp”, đóng cửa thị trừong với nước ngoài. Điều này hoàn toàn không có lợi cho Mỹ.&lt;br /&gt;Ngay cả nước Anh cũng phải rút khỏi những thuộc địa chiến lược, đồng thời rời bỏ Ấn Độ với Cái mà người ta gọi là “khủng hoảng Hy Lạp và Thổ Nhĩ Kỳ” chính là việc Anh không chi trả nổi chi phí đàn áp các cuộc nổi dậy của người dân nơi đây. Buộc phải từ bỏ và mời Mỹ thay thế vị trí của mình.&lt;br /&gt;Nước Mỹ, về vấn đề của Đông Âu, nhượng bộ để Nga chi phối khu vực này, chấp nhận những chính quyền do Nga lập nên. Nhưng cứng rắn với vấn đề của Đức, vì đây là con át chủ bài tại châu âu, không chỉ kích thích kinh tế châu âu tăng trưởng mà còn kiềm chế, theo dõi các thế lực không đồng thuận Mỹ. Đồng thời ra sức sử dụng chiêu bài hạt nhân trong ngoại giao gây sức ép với Nga. Thậm chí có lần Mỹ đã từng nói “đã đến lúc tôi lôi hạt nhân ra khỏi túi và cho các ngài xem nó”. Những những lời đe dọa này không ảnh hưởng qúa nhiều đến chính sách ngoại giao cứng rắn của  Liên Xô.&lt;br /&gt;Mỹ nhận thấy cơ hội lớn nước Anh dành cho mình, tuy nhiên họ cũng rất khó khăn khi đối mặt với hiện tượng khan hiếm đồng đôla ở châu Âu, vì vậy, nếu lúc này tập trung tièn của vào các thuộc địa của Anh có thể làm Mỹ “bỏ bê” việc viện trợ giúp Tây Âu khôi phục kinh tế, nếu không khéo sẽ không khác nào “tham bát bỏ mâm”. Trước tình hình đó, nứoc Mỹ càn những đối sách thích hợp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4.Chính sách của Mỹ sau chiến tranh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thời điểm trước khi Nga sản xuất thành công bom nguyên tử, và ĐCS trung quốc giành thắng lợi:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Với Châu Âu: Đứng trước cuộc khủng hoảng khan hiếm đô la tại Châu Âu và việc Nga không tán thành chính sách của Mỹ với Đức (Nga lo ngại việc Đức phục hồi công nghiệp sẽ kéo theo hệ quả tất yếu phục hồi quân sự, trở thành mối đe dọa của mình). .. Trước tình hình này, Mỹ đã quyết định viện trợ lớn cho Châu Âu (17 tỷ USD). Một ủy ban phục hồi kinh tế cho Châu Âu được thành lập. Ủy ban này bao gồm thành viên của các tập đoàn lớn,và một số lượng nhỏ quan chức. Sở dĩ có điều này, vì chính quyền Mỹ muốn được sự ủng hộ từ các tập đoàn lớn cho chính sách đối ngoại của mình. Họ muốn chứng minh rằng, việc phục hồi kinh tế châu âu không có nghĩa là xóa bỏ những đặc quyền của người Mỹ tại đây. Mà trái lại, thúc đẩy quan hệ làm ăn với Mỹ, tạo nên sự ổn định cho châu âu và sự giầu có cho nước Mỹ. Tham vọng của nước Mỹ khi viện trợ cho Châu Âu là “xây dựng một khối thị trường chung châu âu”, trong đó mỗi nước sẽ chỉ sản xuất loại hàng hóa mình có lợi thế, từ bỏ hoàn toàn sự biệt lập, chủ nghĩa dân tộc kinh tế, kích thích cho sự phục hồi mau chóng và hiện đại hóa nền công nghiệp. Việc này đồng nghĩa với việc rất nhiều lao động châu âu sẽ đứng trước nguy cơ bị sa thải do các nước bị buộc phải từ bỏ các ngành công nghiệp không cạnh tranh. Tất cả các chính sách nhằm “an sinh xã hội” đều bị bác bỏ, thay vào đó là các dự án tập trung tiền sản xuất và trả nợ nước ngoài. Chính sách này cũng giúp cho Đức có thể hòa nhập vào Châu Âu, không còn bất kì lý do gì để sảy ra bất ổn cho Tây âu do quyền lợi các bên đều gắn chặt nhau vào khối thị trường chùng. Đay “là một quốc gia lớn” và khó có thể sảy ra nội chiến ngay cả khi nước Đức được tái quân sự. Tuy nhiên, một vấn đề lại được đặt gia đó là việc đảm bảo an ninh cho Châu Âu trước nguy cớ từ nước Nga, đặc biệt là trong thời kì chiến tranh lạnh và khi nga sản xuất thành công bom nguyên tử. Chính sách thân Mỹ và thừa nhận sự bá chủ của mỹ lại chính là nguy cơ cho Châu Lục này bị nga xâm chiếm. Và Mỹ còn lo ngại điều này hơn. Mỹ và Tây Âu cũng sẽ không thể chống lại liền một lúc cả Đức và Nga, điều đó càng làm Mỹ khẳng định quyết tâm “thống nhất nước Đức”, đẩy nước naỳ ra khỏi sự tác động chính trị của Nga. Mỹ đã thành công, dù nga đã điều động quân đội bao vây beclin, nhưng tất cả đã là quá muộn. Nato được hình thành (Tổ chức hiệp ước Bắc Đại Tây Dương). Nato có trách nhiệm bảo vệ an toàn cho Châu Âu với chiếc ô hạt nhân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*Với Nhật Bản: việc viện trợ và chính sách Mỹ giành cho Nhật bản khác rất nhiều ở Châu Âu. Khi mà Quôc Dân Đảng tại TQ có nguy cơ bị đánh bại, đồng nghĩa với việc TQ có thể sẽ bị tách khỏi hệ thống các nước tư bản, các nước “bên ngoài thế giới” có thể sẽ trở thành một hệ thong vững trắc và rộng lớn. Vì vậy Mỹ muốn nhật có thể “tự lập đứng vững” càng sớm càng tốt, vì đây sẽ trở thành một tấm gướng cho các nươc Châu Á nhận thấy những lợi nhuận khi tham gia vào cuộc chơi của các nước tư bản. Biến thành hành động, mỹ chủ trương kích thích Nhật bản phát triển công nghiệp “hướng ngoại” tức là chỉ để xuất khẩu, các nhà phân tích đã không cho rằng người công nhân và người dân Nhật Bản là những khách hàng tiềm năng cho những sản phẩm này. Và một cơ chế “thắt lưng buộc bụng” đã được thực hiện, và đó là đêm trước của sự tụt dốc tát yếu của Nhật Bản. Để thực hiện việc Công nghiệp hóa “tự lực”, Nhật phải áp dụng các chính sách giảm thiểu lao động, tối giản hóa bộ máy quản lý, kể  cả bộ máy chính quyền, giảm lương công nhân đến mức tối thiểu để tăng lợi nhuận và tạo ưu thế cạnh tranh khi xuất khẩu. Có thê nói điều khác biệt cơ bản với tây âu lúc bấy giờ đó là không tập trung phát triển thị trường nội địa, trong khi Châu Âu lại không phải lo lắng nhiều về thị trựong do họ đang cố gắng xây dựng một thị trường chung rộng lớn.&lt;br /&gt;=Và kết quả của những tham vọng chính sách của Mỹ đã không được thuận lợi như dự kiến. Cuộc khủng hoảng đô la chưa được khắc phục, kinh tế Nhật bản suy thoái. Nguyên nhân điều này là do lúc lập kế hoạch, Mỹ đã không tính đến hoặc không ngờ tình hỉnh của các nước “vành đai” lại trở lên phức tạp. Theo kế hoạch, các nước này vừa là nơi cung cấp nguyên liệu với giá rẻ, vừa là thị trường không khó tính cho hàng hóa tư bản. Thế nhưng việc một loạt các nước lâm vào nội chiến, các cuộc cách mạng nổ ra, kéo theo nó là nguồn cung cấp và tiêu thụ bị gián đoạn, kinh tế thế giới trì trệ, với Tây Âu thì không quá đáng ngại, nhưng với nhật bản thì đó là một vấn đề cực kỳ trầm trọng. Vì ngay từ đầu Nhật Bản đã có ý định sản xuất chỉ để xuất khẩu. KHi thị trường gián đoạn, Nhật quay trở lại củng cố thị trường nội địa, những dường như đã quá muộn, chính sách “thắt lưng buộc bụng” đã làm cho nhu cầu trong nước giảm đến tối thiểu. (3/4 lương ngưởi công nhân dùng để mua lương thực). Nước Nhật đứng trước nguy cơ suy thoái nghiêm trọng.&lt;br /&gt;Các nước thuộc thế giới thứ 3 sở dĩ không tập trung vào suất khẩu như mong muốn của mỹ bởi ngoại tệ thu được từ xuất khẩu các mặt hàng “truyền thống” không đủ để trang chải cho việc nhập khẩu nhu yếu phẩm tiêu dùng, chính điều đó đã đẩy các nước này vào cảnh buộc phải đóng cửa thị trường, tăng cường sản xuất thay thế hàng nhập khẩu, giảm thiểu chi tiêu, càng làm trầm trọng hơn cuộc khủng hoảng đôla.&lt;br /&gt;trong khi đó hệ thống các nước XHCN lớn mạnh không ngừng trở thành mối đe dọa đối với hệ thống tg mới được thiết lập, và điều đó càng trở lên nguy hại khi nga chế tạo thành cong bom nguyen tử và cm trung quốc thắng lợi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời điểm sau khi Nga sản xuất được bom nguyên tử và TQ bị đánh bật khỏi hệ thống các nước tư bản:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nội bộ nước Mỹ thì người cho rằng Nga sẽ trở thành mối nguy hại với hòa bình thế giới, người thì lạc quan cho rằng Nga sẽ rất thận trọng và không có những động thái kích động chiến tranh. Thế nhưng người Mỹ lo ngại rằng Tây Âu và Nhật bản sẽ không “lạc quan” như mình/ Mỹ lo lắng họ sẽ “chơi con bài Nga”. Nguyên nhân của điều này cũng dễ hiểu, 2 khu vực này rất gần Nga, và từ trước tới nay biểu lộ thái độ than phương tây, chống nga rất rõ rang. Và việc họ có nên tin vào những lời hứa của mỹ về việc bảo đảm an ninh khi sảy ra chiến tranh hay không. Liệu người Mỹ có giám sử dụng vũ khí hạt nhân ngay trên lãnh thổ của mình để chống lại những cuộc tấn công của lien xô, bảo vệ phe đồng minh hay không. Tức là liệu Mỹ có dám công khai chống Nga hay lại như 2 cuộc chiến trước. Nếu Tây Âu và Nhật chơi con bài Nga, đây sẽ là thảm kịch cho tất cả những cố gắng của Mỹ, tất cả những gì mỹ có sau cuộc chiến sẽ đổ song đổ biển. Đặc biệt là Nhật. Đang đứng trước nguy cơ suy sụp, Nhật sẽ nhòm ngó thì trựờng rộng lớn của Nga và Đông Âu, trong khi Tây Âu có một hàng rào bảo hộ “tương đối cao”, và một cách khác, TQ luôn là một thị trường “truyền thống và quan trọng” của Nhật đặc biệt trong thời điểm quan trọng này. Một nước TQ mới thống nhất, chắc chắn sẽ chú ý đến việc phục hồi kinh tế, và ủng hộ những quan hệ mới với các nước suất khẩu công nghệ như Nhật,&lt;br /&gt;Trước những nguy cơ này nước Mỹ thực sự gặp khó khăn lớn. Nếu nhượng bộ nga vấn đề cô lập Đức, thì không khéo đức sẽ bị đẩy lại quỹ đạo của Nga, mở đường cho việc Tây Âu chơi con bài Nga. Việc công nhận Nước Trung Hoa( trước đây mỹ ủng hộ chính quyền tưởng giới thạch) thiết lập quan hệ khác nào việc “hợp pháp hóa” cho việc Nhật chơi con bài TQ. MỸ lâm vào tình trạng tướng thoái lưỡng nan. Trước tình thế khó khăn này, rất nhiều biện pháp đã được đưa ra, tuy nhiên, tất cả đều gây tranh cãi, đặc biệt gây chú ý là việc quân sự hóa, tăng chi tiêu cho vũ trang, chạy đua và chính thức đối phó với mối quan ngại của Nhật và Châu Âu về Nga, tăng quân đội đống tại Châu Âu, xây dựng lại hệ thống tại khu vực Vành Đai Thái Bình Dương bằng vũ lực, mục đích là để củng cố long tin vào lời hứa an ninh của Mỹ, thúc đẩy quá trình vũ trang lại cho Đức (thuyết phục Pháp với điều kiện Đức sẽ không có các chương trình phát triển tên lửa, không được xây dựng chương trình hạt nhân), đồng thời kiếm lại thị trường và quan hệ tại Châu Á, “cứu Nhật Bản khỏi nguy cơ khủng khoảng”, xây dựng lại hệ thống tại vành đai thái bình dương, nơi mà các nước Đông Nam Á, Đông Bắc Á sẽ có tầm ảnh hưởng quan trong đối với chính sách đối ngoại của Mỹ tại Châu Á, là bàn đạp về chính trị và quân sự của Mỹ, đưa châu lục này về đúng quỹ đạo mong muốn.&lt;br /&gt;Chính sách này ban đầu còn gây quan ngại do chi phí quá lớn (trang bị vũ trang cho không chỉ Mỹ mà còn cả các nước Đồng Minh), đồng thời có khả năng khai mào cho cuộc chạy đua vũ trang trên TG, đưa thế giới đứng trước nguy cơ chiến tranh. Tuy nhiên, một lợi ích kinh tế rất “tinh tế” ẩn đằng sau kế hoạch chỉ mang tính quân sự và tưởng chừng gây “tốn kém” này. Đó là việc kích cầu  tại các nước tư bản(do chạy đua sản xuất vũ khi) sẽ gián tiếp tăng cường sự giao thương, luân chuyển tiền tệ, kích thích các nước cả trung tâm lẫn vành đai xuất khẩu, chủ nghĩa dân tộc bị đẩy lùi một cách mạnh mẽ và tất yếu, khoa học kỹ thuật được trang bị hiện đại, cứu sống một số ngành của mỹ đang lâm vào khủng hoảng : điện tử và hàng không dân dụng, đưa chúng trở lại quỹ đạo ổn định, tiếp tục có thể viện trợ cho đồng minh với khối lượng lớn mà không bị dư luận chỉ trích( với tiêu chí là “chống Cộng”), và thực tế đã chứng minh điều này. Chưa có một thời kỳ nào chủ nghĩa tư bản phát triển ổn định và hưng thịnh như giai đoạn sau khi Mỹ thực thi chính sách này. Kinh tế thế giới đã nóng nên rất nhanh thay vì trở lên ảm đạm, các nước không thể tập trung sản xuất hàng hóa tiêu thụ trong nước giảm nhập khẩu mà ngược lại tăng cường xuất khẩu kiếm ngoại tệ, khủng hoảng đôla chấm dứt, sự phát triển thần kì của một số nước (trong đó có Nhật Bản).&lt;br /&gt;Chưa bao giờ quan hệ kinh tế giữa các nước gắn bó với nhau chặt trẽ đến vậy, người xuất, người nhập, cả 2 bên đều ra sức làm đến “tốt nhất” nhiệm vụ của mình để kiếm lợi.&lt;br /&gt;Tuy nhiên, có lẽ chính sách trên của Mỹ đã không sẩy ra nếu không có cuộc khủng hoảng Tiệp Khắc. Tiệp từ lâu đã là một tiêu biểu cho xu hướng quan hệ của các nước với 2 thế giới. Tiệp đã khôn khéo đứng giữa, xây dựng quan hệ với cả 2 bên, cả CNTB phương Tây và CNXH. Thể chế chính trị nghiêng về phía CNXH, tuy nhiên vẫn duy trì và phát triển quan hệ kinh tế với phương Tây. Điều này đã chấm dứt sau “khủng hoảng tiệp khắc”, phe CNXH lên nắm chính quyền và thiết lập quan hệ chặt trẽ với Nga. Đây là một điển hình mà Tổng thống Mỹ viện dẫn về tình hình “đen tối” hiện tại là các nước có thể từ bỏ Mỹ, chuyển sang theo Nga. “tự do” của người Mỹ đã thực sự bị đe dọa. Với sự “dọa dẫm” này quốc hội Mỹ đã bật đèn xanh cho việc chạy đua vũ trang của đồng minh với số chi ngân sách khổng lồ. Và không lâu sau đó, cuộc chiến tranh giành Vành Đai Thái Bình Dương nổ ra, trước tiên là chiến tranh Triều Tiên. Nga tăng cường viện trợ vũ khí cho Bắc Triều Tiên, hậu thuẫn cho nước này xóa bỏ danh giới, tiến lên thống nhất Triều Tiên. Mặc dù Nga định để Bắc Triều Tiên phát động chiến tranh vào tháng 8 cùng thời điềm với TQ phat động cuộc tiến công vào Đài Loan, tuy nhiên chính quyền tại B Triều Tiên đã vội vã phát động cuộc nội chiến vào tháng 6, mở đường đánh sâu vào Nam Triều Tiên. Với sự vắng mặt của Nga tại hội đồng bảo an, Mỹ nhanh chóng thuyết phục được lien hợp quốc, thống qua việc “hợp thức hóa” vị trí của Mỹ trong việc bảo vệ hòa bình cho Nam Triều Tiên. Liên quân của lien hợp quốc và của mỹ nhanh chóng đổ bộ vào Nam Triều Tiên, quân đội Bắc Triều Tiên thất bại nhanh chóng, bị đẩy lùi. Mỹ vẫn không dừng lại, kéo quân qua chỉ giới, dự định thống nhất Triều Tiên dưới sự ảnh hưởng của Mỹ. Mỹ nhanh chóng tiến đến sát biên giới TQ. Nhưng chính vì sự “đe dọa” “quá lớn” với TQ này đã khiến TQ buộc phải tham chiến. TQ gửi quân giúp Bắc Triều Tiên đánh Mỹ. Quân đội liên quân bị đánh bật khỏi Bắc Triều Tiên chỉ trong một tháng. Lúc này đúng gia chiến tranh có thể kết thúc theo gợi ý của Nga. Tuy nhiên, kết thúc chiến tranh lúc này sẽ bất lợi cho đảng cầm quyền mỹ, chịu sự chỉ trích cả về chính trị lẫn dư luận, về chi phí, về thiệt hại tại Bắc Triều Tiên. Đồng thời còn bị gọi là “Cộng Sản Đỏ” trong chính quyền Mỹ. chính vì thế mỸ chưa vội kết thúc chiến tranh tại đây. Tổ chức họp bàn với các bên có lien quan, cố kéo dài thời gian để cho chính sách “quân sự hóa” đựợc thực thi ở mức độ mà dù chính quyền hiện tại có thất bại trong bầu cử cũng không thể ảnh hưởng đến chính sách này, đưa nó trở thành chính sách đối ngoại “không thể khác” của Mỹ. Có thể nói chính chiến tranh triều tiên đã cứu sống chính sách đối ngoại của Mỹ “quân sự hóa”&gt;&lt;br /&gt;Xung quanh chiến tranh VN. Đây là cuộc chiến kéo dài nhất mà nước Mỹ tham chiến và kết quả của nó, không phải giống như chiến tranh Triều Tiên, nước Mỹ đã phải gánh chịu những tổn thất nặng nề chưa từng có trong lịch sử.&lt;br /&gt;Thực chất Mỹ đã dính líu đến VN từ trước chiến tranh Triều Tiên, bằng việc viện trợ cho Pháp tiếp tục chiến tranh tại đây. Hay nói một cách hình tượng hơn, người PHáp bóp cò khẩu sung chiến tranh, nhưng người Mỹ mới chính là người nạp đạn cho khẩu sung đó. Tuy nhiên, chúng ta nên đề cập tới vấn đề tại sao nước Mỹ lại phát động chiến tranh ở VN, bỏ ngoài tai hiệp định Giơnevơ, trong khi đó, VN và cả các nước Đông Nam Á chẳng có ảnh hưởng gì mấy đến sự thịnh vượng của Mỹ. Và khi đi sâu tìm hiểu chúng ta mới thấy, việc Mỹ phát động chiến tranh VN phần nhiều là vì quyền lợi của hệ thống các nước tư bản chủ nghĩa chứ không phải vì quyền lợi trực tiếp của Mỹ. Là người “anh cả” của thế giới tư bản, kèm theo nó không chỉ là vinh quang, quyền lực, ảnh hưởng chính trị mà gắn kết với nó là cả một trách nhiệm nặng nề và tốn kém. VN có tầm quan trọng chiến lược. Nếu để mất VN( vn sẽ trượt theo quỹ đạo của các nước XHCN hoặc trung lập), đây cũng là xu hứơng chúng của các nước ngoại vi, họ muốn độclập , đứng ngoài cuộc chiến tranh lạnh, với một tham vọng công nghiệp hóa, đóng cửa với thế giới bên ngoài, tranh thủ sự đối đầu Nga-MỸ  để nhận viện trợ của cả 2 bên. Còn Mỹ trông chờ ở các nước này nhiều hơn rất nhiều, đây sẽ là thị trường và là nơi cung cấp nguyên liệu cho thế giới tư bản. Và cụ thể trong trường hợp này, các nước ĐNA, ĐBA có ảnh hưởng to lớn đến sự “hưng vong” của Nhật. Tuy nhiên vào thời điểm này, phong trào dân tộc tại đây phát triển rầm rộ. Sự “thù địch” đối với Nhật sau chiến tranh II (đa số đã từng bị Nhật chiếm đóng), đã nhanh chóng biến thành sự thù địch với cả Phương tây. Yếu tố lịch sử này tác động mạnh mẽ đến ý thức hệ của người dân các nước trong khu vực. Lo sợ ảnh TQ sẽ mở rộng ảnh hưởng tại đây. Yêu cầu của Mỹ với các nước này là “hợp tác chặt trẽ với Nhật”, phải đảm bảo cho sự phát triển ổn định của Nhật. Và chính đòi hỏi này đã vấp phải sự phản kháng mãnh liệt của các nước. Việc họ phải bắt tay, làm giầu cho kẻ thù trước đây là một điều không thể chấp nhận, họ hứong tới một nền đọc lập và một chính sách đầy tham vọng và phưu lưu : tự công nghiệp hóa, không cần sự can thiệp, giúp đỡ của TB, hay nói cách khác đi , họ đã tự rút ra khỏi bản đồ thế giới của Mỹ, trong khi họ là một phần quan trọng trong kế hoạch bá chủ. Chính vì thế nước Mỹ cần xây dựng những chính quyền “tiêu biểu”, một số nứơc trong khu vực sẽ có thể trở thành “tủ kính chưng bày” cho thế giới tư bản, những quyền lợi mà các nước có thể có khi tham gia vào thế giới của Mỹ, chấp nhận sự bá chủ của MỸ. Còn VN, việc mất VN đồng nghĩa với việc mất Đông Dương, kéo theo nó là phong trào dân tộc của các nước Châu Á, cô lập Nhật khỏi châu lục này. Ép nhật phải chơi con bài TQ hay kịch bản tồi tệ nhất có thể xẩy ra, Nhật sẽ rơi vào Quỹ đạo khác, không phải của Mỹ, đồng thời với việc không chỉ vành đai Thái Bình Dương mà có thể Mỹ sẽ mất cả Châu Á. Hơn nữa, tại VN Mỹ có thể thí điểm việc xây dựng một chính quyền ủng hộ mình thì có thể nhân rộng mô hình này ra toàn khu vực, và tham vọng lớn nhất, một ngày nào đó có thẻ kéo TQ vào quỹ đạo của Mỹ. Lợi ích thì cũng có rất nhiều nhưng khó khăn cũng không phải ít. Sauk hi xây dựng Chính Quyên Ngô Đình Diệm tại miền Nam VN, chế độ mà một só chính khách Mỹ đã cao hứng ví diệm với Washington của việt nam, tito của Châu Á, mỹ tiếp tục đổ tiền bạc, quân sự cho việc xd một quân đội quốc gia hung mạnh, leo thang đánh phá miền Bắc VN.&lt;br /&gt;Đồng thời với những tình hình trên tại VN, trên TG, nước Mỹ cũng gặp lắm nỗi gian truân. Đầu tiên là Pháp, việc pháp đòi xây dựng chương trình hạt nhân của riêng mình, thành lập một khối lien minh Châu Âu riêng rẽ không chịu sự chi phối của Mỹ, phản đôi Anh ra nhập khối thị trường chung Châu Âu, phản đối chính sách của Mỹ tại Đức.(mà nguyên nhân sâu xa là Pháp muốn làm chủ Châu Âu). Trước sự “cứng rắn” và “thiếu tôn trọng qúa khứ” này của “người bạn già” Pháp đã làm Mỹ phải suy tính, có lúc phát ngôn bộ ngoại giao đã từng thốt lên “người Pháp chỉ quen sống với hiện tại mà không nhớ gì về quá khứ”, ý muốn nhắc nhở nước Pháp về công lao khôi phục kinh tế châu Âu, mà đặc biệt là Pháp trước kia, thế nhưng nước Pháp chẳng mấy quan tâm đến “chuyện đã qua” này. Và luôn tìm cách “đá hậu” mỹ. Tiếp tục chi tiêu cho chương trình hạt nhân và nghiên cứu một chương trình tên lửa “tầm cỡ”. Mỹ tìm cách “dỗ ngọt” Pháp bằng cách sẽ cung cấp tên lửa cho Pháp giống như việc đã thuyết phục được Anh từ bỏ nghiên cứu  một chương trình tên lửa với những thỏa thuận tương tự. Đồng thời thỏa thuân cùng Pháp tăng cường lực lượng của Mỹ, chuyển một phần kho vũ khi hạt nhân chiến lược sang Châu Âu để đảm bảo an ninh cho châu lục này, mong chờ sự ủng hộ của pháp cho việc Tái Vũ Trang Đức, yêu cầu nước này sử dụng quân đội bổ xung lực lượng cho Mỹ. Chinh sách “cây gậy và củ cà rốt” này của Mỹ đã “cay đắng” nhận đước sự cự tuyệt từ phía Pháp. Và còn hơn cả thế nữa Pháp đã lien kết với Anh thực hiện một số động thái quân sự mà không hề thong báo với Mỹ tại Áicập. Nguyên nhân của điều này bắt nguồn.. từ kênh đào s&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiếp sau đố là sự tranh giành ảnh hưởng sâu rộng của Mỹ và Nga, tại các khu vực nhạy cảm, sự phản bội của người Ai Cập, từ phía Nga chuyên sang ủng hộ Mỹ và hòa giải với Itxaren, cuộc chiến với thế giới hổi giáo, tríến tranh giữa Itxaren và Pastin (PLO-lực lượng giải phóng Paslextin)…. Tất cả những cuộc chiến, những đồng mình đã làm cho 2 nước Nga và Mỹ phải đối đầu với một thảm họa suy thoái, riêng ở Nga, đó không chỉ dừng lại ở khủng hoảng kinh tế đơn thuần mà còn là cuộc khủng hoảng chính trị, khủng hoảng nièm tin và ý thức hệ sâu sắc, khởi đầu là Liên Xô tan rã 1991. Chính những nguyên nhân sâu xa khi đối đầu đã đẩy 2 cường quốc vào bờ vực của sự tụt hậu, tụt hậu so với chính hình tượng của mình trước đó không lâu. Trước nguy cơ đó, người Mỹ và người Nga ý thức được việc phải kết thúc chuyện này và tập trung phát triển kinh tế. Gorbachev, tổng thống Nga đã đưa ra một đề nghĩ làm bát ngờ giới cầm quyền Mỹ, đó là việc 2 cường quốc sẽ thỏa thuận cắt giảm 50% mọi vũ khí hạt nhân trong vòng 5 năm, để đổi lấy việc xóa bỏ SDI trên thực tế( hệ thống phòng thủ tên lửa). Thực ra đây là cái cớ mà người Nga, cụ thể là Gorbachev muốn dựa vào để kết thúc chiến tranh lạnh, để nước nga có được sự trợ giúp của phương tây, hồi phục nền kinh tế đã “méo móm” sau chiến tranh lạnh. Nói như vậy, bởi vì sau đó Gorbachev cũng không đòi hỏi việc Mỹ phải xóa bỏ SDI nữa, nguyên nhân vì ông cho rằng nước Mỹ sẽ không hội tụ được sự đồng thuận cần thiết để tiếp tục một chương trình tốn kém đến vậy, niềm tin đó càng được củng cố mặc dù dư luận trong nước phản đối khi mà 2 vị trí số một và só 2 trong bộ quôc phòng là những người ủng hộ SDI đã bị buộc ra đi, thay vào là 2 người phản đối, hơn thế nữa là việc phố Wall sụp đổ năm 1987, càng khẳng định suy nghĩ của ông là đúng. IMF đựợc ký kết, và sự thành công không ngờ của nó đã tạo ra sự thân thiện “đầu tiên trong lịch sử” của Nga và Mỹ. nhưng liệu mọi chuyện đã kết thúc, thế giới sẽ quay trở lại sự phát triển thịnh vượng chăng, không, mọi chuyện mới chỉ bắt đầu. Con người ta sắp phải trả giá cho những hành động của mình trong quá khứ, đièu đó cũng giống như việc hủy hoại môi trường, đã quá muộn để hối hận, điều cần thiết là giải pháp, tất cả còn đang ỏ phía trước….&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để các bạn có thể hiểu hơn về điều này tôi xin trích dẫn một phần trong cuốn “Nước Mỹ nửa thế kỷ- Chính sách đôi ngoại của Hoa Kỳ trong và sau Chiến tranh lạnh”-“America’s Half-Century United States Foreign Policy in the Cold War and Afer” đây là một cuốn sách hay, đáng để đọc (mặc dù hơi dầy một chút- khoảng gần 600 trang), xứng đáng để bạn sưu tầm! mà siêu rẻ nữa!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;10. Kết thúc Chiến tranh lạnh và tương lai của bá quyền&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“ Các vị hoàng đế, vua chúa, tổng thống và thủ tướng của các cường quốc luôn thích một thế giới nóng bỏng với các hoạt động ngoại giao, chiến tranh và các vấn đề  quốc tế hơn một vương quốc chẳng có vẻ gì hào nhoáng của cải cách tài chính, giáo dục và sự đổi mới nội bộ…Các thế hệ tiếp theo chính là những người phải trả giá”&lt;br /&gt;Paul Kennedy, nhà sử học, 1990&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào thời điểm kết thúc thế kỷ XX, hệ thống thế giới hiện đại đứng trứơc một thời điểm khủng hoảng tương tự như cuộc khủng hoảng xảy ra một thế kỷ trước. Cuộc khủng hoàng trước đã trực tiếp dẫn tới 2 cuộc chiến tranh TG diễn ra trước và sau cuộc suy thoái toàn cầu khủng khiếp nhất lịch sử của chủ nghĩa tư bản hiện đại. Sự tương đồng của 2 cuộc khủng hoảng này cách nhau một trăm năm đã đặt ra một câu hỏi hiển nhiên. Liệu cuộc khủng hoảng mới này có đựợc giải quyết một cách thỏa đáng hơn, theo cách có thể ngăn không cho các thảm hoạc của những năm đầu thế kỷ XX tái diễn vào thế kỷ XXI không?&lt;br /&gt;Hầu hết những đánh giá của những nhà quan sát trong thập niên 90 tập trung vào hàng loạt sự kiện mang tính cách mạng nổ ra bởi sự kết thúc bất ngờ của Chiến tranh lạnh, và vào những phản ứng trái ngược trong trạng thái phấn chấn và lo lắng của phương Tây. Một mặt, sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản ở dông âu, sự tái thong nhất Đức, và sự tan rã của Liên Xô, tất cả đã tạo ra một không khítự chúc mừng náo nhiệt ban đầu rằng Mỹ đã chiến thắng trong cuộc chiến tranh lạnh, và trong quá trìnhđó đã xsác nhận hệ thống chủ nghĩa tư bản tự do kinhdoanh của nó. Chúng ta đã đạt tới “sự kết thúc của lịch sử”, như lời một cựu quan chức Bộ Ngoại giao đắc thắng thông báo, và nền dân chủ thị trường trở nên phổ biến khắp mọi nơi trên hành tinh có tên “TRái Đất”. mặt khác sự hỗn loạndã bám sát gót chủ nghĩa tán thưởng quá khích. Nguyên nhân của nó rất dễ hiểu- cuộc suy thoái toàn cầu, những bất cập trong quá trình hội nhập của Tây Âu, con đường đầy trở ngại không lường trước được của Đông Âu để ra nhập chủ nghĩa tư bản, các cuộc nội chiến gây thương vong tại Nam Tư và Liên Xô cũ, sự bấp bênh không định hướng tương lại của Đức Và Nhật, sự do dự của Mỹ về vai trò của nước này trong TG hậu chiến tranh lạnh, sự hồi sinh của chủ nghĩa toàn Nga, cuộc tìm kiếm vô vọng một trật tự TG mới và vị trí của lien hợp quốc trong đó, sự không chắc chắn đối với hiệp định chung về thuế quan và thương mại (GATT) cũng như sự xuât hiện của các khôi thương mại ở khắp nơi trên TG.&lt;br /&gt;Tuy nhiên, cuộc khủng hoảng thậm trí còn nghiêm trọng hơn so với biểu hiện bên ngoài. Đièu tưởng chùng như là nguyên nhân lại thường xuyên là hậu quả, và điều dường như xảy ra hoàn toàn đột ngột lại thường đã được ấp ủ trong cả một quá trình. Do tập trung một cách thiển cận vào cuộc khủng hoảng ngắn hạn sau 88, các nhà phân tích đã không nhận thức được rằng cuộc khủng hoảng đó chính là đỉnh đỉểm ngoạn mục của một cuộc khủng hoảng khác sâu sắc hơn và kéo dài hơn trong khoảng 20 năm trước đó. Vấn đề không phải chỉ là điều chỉnh cho phù hợp với thực tiễn thời hậu Chiến tranh lạnh. Vấn đề còn là giải quyết vấn đề suy thóai kéo dài lâu nay trong hệ thống TG có gốc rễ từ việc phi tập trung chính trị và trì trệ kt. Nói tóm lại, cuộc cách mạng- mà ai cũng nhận thấy đầu những năm 1990-là sản phẩm của một sự thoái hóa mà rất ít người nhận ra từ những năm 1970.&lt;br /&gt;Sự thỏai mái này phá hoại 2 yếu tố có vai trò thiết yếu đối với sự hòa bình và thịnh vượng của hệ thống thế giới.&lt;br /&gt;Thứ nhất, tăng trưởng lâu dài trong tổng sản phẩm toàn cầu (GWP) là cần thiết để nấng đỡ tất cả các con tàu-quốc gia, và nhở đó sẽ đóng vài trò ngăn chặn chiến tranh. Ngược lại sự trì trệ kéo dài hoặc sự thu hẹp kinh tế gay gắt sẽ xui khiến những quốc gia có ít lợi  thế hơn quay ra sử dụng chiến tranh như một phương tiện để tái phân phối số phần thưởng vật chất hạn hẹp.&lt;br /&gt;Thứ 2, một số trung tâm quyền lực là cần thiết để duy trì hòa bình và buộc các quốc gia bất đồng phải tuân thủ các luật lệ của chủ nghĩa thị trường tự do. Trái lại sự phân tán và phi tập trung quyền lực có su hướng gây mất ổn định hệ thống TG và tạo ran guy cơ về những cuộc chiến thương mại và những cuộc chiến tranh thực sự. Đó cũng là những bài học của một thế kỷ trước, khi cuộc khủng hoảng kéo dài trong những năm 1973-1979 và sự suy tàn của bá quyền Anh đã phá vỡ 2 điều kiện tiên quyết đó,đẩy hệ thống TG vào một kỷ nguyên gần như diệt vong. Liệu đợt suy thoái lâu dài của nhưng năm 1973-1993 và sự suy giảm bá quyền Mỹ có dẫn tới một tình trạng tương tự hay không?&lt;br /&gt;Cuộc suy thoái nặng lẽ&lt;br /&gt;Thời kì trì trệ kéo dài 20 năm( hay còn goị là “cuộc suy thoái lặng lẽ”)đã dẫn tới một sự giảm sút đáng chú ý trong tăng trưởng tổng sản phẩm toàn cầu(GWP) cảu toàn bộ hệ thống TG và sự tái phân bổ kinh tế mạnh mẽ ở bên trong các khu vực của hệ thong kinh tế đó. Nhìn chung tăng trưởng GWP chỉ bằng một nửa của 2 thập kỷ trước 1973, và mức tăng trưởng bằng 0 trong một vài thời kì của cuộc suy thoái này trở lên khó khắc phục và phổ biến hơn bao giờ hết. vùng ngoại vi ngay càng bị bần cùng hóa, khu vực nòng cốt chứng kiến sự suy giảm thực sự trong sản xuất, và chỉ khu vực bán ngoại vi của những quốc gia mới công nghiệp hóa là vẫn duy trì được sự năng động và phát triển. Trong các vùng, Mỹ đã mất lợi thế cạnh tranh trên thị trường TG vào tay những đối thủ chính, Đức và Nhật(với mức thâm hụt thương mạikhổng lồ với 2 nước này), trong khi các quốc gia và vùng lãnh thổ ở Vành Đai Thái Bình Dương như Hàn Quốc, Đài Loan, Hồng Kông, Xingapo(cùng Thái Lan, Malaixia và Inđônêxia đanga chở đợi) thể hiện cùng một sự tăng trưởng bền vững mà không được lặp lại bởi khu vực bán ngoại vi của Nam Mỹ hay các quốc gia sản xuất dầu mỏ ở Trung Đông.&lt;br /&gt;Đỉnh điểm của xu hướng lâu dài nói trên là cuộc khủng hoảng toàn cầu những năm 1970, bắt đầu ở Mỹ và sau đó lan rộng ra khắp TG. Đó là một cuộc khủng hoảng không gây lo lắng cho mọi người về độ dài, hay tính nghiêm trọng của nó, mà về những sai lệch bên trong cơ cấu của nền kinh tế. cuộc khủng hoảng khởi đầu ở Mỹ là không tránh khỏi từ cuối những năm 1987, nhưng những biện pháp điều chỉnh ngắn hạn đã cho phép trì hoãn nó đến tận sau cuộc bầu cử tổng thống 1988. Năng xuất đã ngừng tăng trong quý đầu tiên của năm tài chính 1989, và suy thoái chính thức bắt đầu 15 tháng sau đó, vào tháng 7.1990. Đánh giá sai lầm cho rằng cuộc khủng hoảng chỉ đơn thuần là khủng hoảng về tâm lý “do sợ hãi”, ý kiến chủ đạodự báo rằng cuộc khủng hoảng này sẽ “không nghiêm trọng” như những cuộc khủng hoảng trước đây đã lien tục bị bác bở bởi những hy vọng sai lầm vè sự phục hồi trong 2 mùa xuân lien tiếp 1991 và 1992.&lt;br /&gt;Trên thực tế, cuộc suy thoái trong thập niên 1990 là môt trường hợp điển hình của việc “những chú gà về chuồng ngủ”- đỉnh điểm của 20 năm “tăng năng xuất bị xói mòn, và cơ sở hạ tầng bị mục nát”, cái giá phải trả cho “nhiều năm thu nhập trì trệ”. Chính 2 nền tảng cơ bản của bá quyền Mỹ-chi tiêu quân sự không lồ và đầu tư quá lớn ra nước ngoài- đã kết hợp để cắt giảm nguồn kinh phí và hủy hoại giấc mơ Mỹ mà chúng ta cam kết bảo vệ. Theo tờ New York Times, thu nhập bình quân đầu người của các gđ Mỹ, tăng khoảng 100% trong thời kì 1950-1973, đã chỉ còn tăng ít hơn 1/10 chỗ đó trong năm 1973, và thậm trí mức ít ỏi này hâu như hoàn toàn “do những nguời nội trợ trung lưu tham gia vào lực lượng lao động được trả lương”. Hơn nữa, xu hướng tái phân bổ thu nhập không công bằng có nghĩa là “chỉ 20% giầu nhất trong số các gđ MỸ.. là có sự tăng trưởng thực tế so vớilạm phát” từ năm 1973 đến 1993. Kết quả là một cuộc khủng hoảng từ cấu trúc không chỉ bắt nguồn từ sự sợ hãi mà còn từ thực tiễn mức tiêu dùng quá thấp trong nước.(phải chú ý rằng khi nước Mỹ trên đỉnh cao của sự phát triển, chính tầng lớp trung lưu Mỹ, tầng lớp chuyên viên, trí thức.. những người đựơc trả những khoản lương “hậu hĩnh”, đã làm cho nước Mỹ trở thành một thị trửong khổng lồ tiêu thụ các loại sản phẩm được coi là “xa xỉ” với các nước khác. Đó cũng chính là tiền để cho không chỉ sự phát triển của các nước xuất khẩu sang Mỹ, mà còn gián tiếp ảnh hưởng đến xuất khẩu của Mỹ.)Các gia đình thuộc tầng lớp trung lưu và lao dộng của Mỹ vẫn khao khát  giấc mơ sở hữu một căn nhà một chiếc ô tô mới, có thời gian nghỉ ngơi giải trí và sự linh hoạt trong đào tạo, nhưng họ lại sở hữu các phương tiện ngày càng giảm xút so với mức cần thiết để bảo đảm những mục tiêu đó. Nói tóm lại, nếu hậu quả của cuộc Chiến tranh lạnh là “Nền kinh tế Liên Xô chỉ đột ngột bước qua vách đá”, thì nền kinh tế Mỹ  đang đứng trên bờ của vách núi đá của nó. Và điều này lại xảy ra đúng vào thời điểm khi các thể chế tài chính  của Mỹ, bị suy yếu bởi những khoản nợ khó đỏi trong “bong bong bất động sản”của những năm 1980, hầu như không đưa ra được mạng lưới an toàn nào.&lt;br /&gt;Những hậu quả quốc tế của cuộc suy thoái Mỹ là đã chứng tỏ một thảm họa. xét trong bối cảnh vị trí then chốt của Mỹ trong một thị trường TG đã phụ thuộc lẫn nhau, cuộc suy thoái Mỹ cuối cùng đã trở thành một cuộc suy thoái toàn cầu. Tăng trưởng kt TG vốn ổn định ở mức lành mạnh 4,3% vào năm 1988, đã ngày càng xấu đi cho đến khi đình trệ 0% năm 1991. Ngay cả Nhật Bản và Đức, những nước mà của cải tăng lên trong khi sự thịnh vượng của Mỹ giảm đi, cũng không chống đỡ nổi tình trạng bất ổn về kt. Cuộc suy thoái buộc Nhật, một lần nữa phải giảm bơt sự phụ thuộc của mình vào thị trường Mỹ,định hướng lại thương mại và đầu tư của nước này vào các nước láng giềng chau á như Hàn Quốc và cái gọi là “cộng đồng Trung Quốc mở rộng” bao gồm TQ lục địa, Đài Loan, xingapo, Hồng kông, thái lan, Malaixia, Inđônêxia, Ôxtrâylia. Tương tự đợt suy thoái tại Đức dừờng như làm mờ nhạt vai trò lãnh đạo của nước này trong việc thành lậpLiên minh Châu Ấu 1992. thay vào đó, Đức tập trung vào các vấn đề nội bộ xung quanh việc hội nhập Đông Đức và hinh thành một nền kt quôc gia đơn nhất; các chính sách tài chính được theo đuổi nhằm mục đích này có xu hứong hủy hoại những mục tieu lớn hơn của Châu Âu về một đồng tiền chung, và các chính sách tài khóa phù hợp.&lt;br /&gt;Cuối cùng,tất cả các nước Châu Âu đã phải chịu chung số phận của Đức khi các quân bài Đôminô kt tế được tạo ra bởi cuộc khủng hoảng Mỹ tiếp tục lung lay trên toàn cầu. Hùng mạnh và đầy phấn khích vào năm 1989, Châu âu chờ đón một kỉ nguyên mới sau năm 1992, trong đó nền kinh tế thống nhất của Châu Âu sẽ giữ một vị trí riêng và cạnh tranh vơi các điều kiện ngang bằng ở nước ngòai với Nhật và mỹ; một kỷ nguyên mà nó sẽ đóng vai trò chủ chốt và đặc biệt có lợi như một cứu cánh về tài chính trong công cuộc tái thiết và hòa nhập đế chế Nga và Đông Âu vào một khuôn khổ Châu Âu rộnglớn hơn; và một kỷ nguyên trong đó nó sẽđóng một vai trò quan trọng và tự chủ hơn bao giờ hết trong việc gìn giữ hòa bình trên toàn TG.&lt;br /&gt;Vào năm 1993, chủ nghĩa bi quan bao trùm nên toàn Châu Âu. Hiệp định Maastricht thành lập lien minh Châu Âu cố gắng lắm mới được phê chuẩn trước sự trỗi dậy của tình cảm dân tộc chủ nghĩa. Sự sụp đổ của cơ chế tỉ giá hối doái (ERM) đã làm cho mục tieu một đông tièn chúgn dường như trở thành một giấc mơ xa vời và đã chứgn tỏ rõ xu thế hỗn loạn của mỗi quốc gia đi theo con đường riêng của mình trong thời điểm khủng hoảng. Nạn thất nghiệp,chủ yếu là do cấu trúc chứ không chỉ là hiện tượng nhất thời, đã tăng tới mức 2 con số và các nhà dự đoán thất vọng tuyên bố rằng tỷ lệ thất nghiệp tại Châu Ấu sẽ còn tiếp tục ở mức 10%, thậm trí ngay cả sau khi kt đã phục hồi. nếu xem xét tới mức lương và chi phí cho  những khoản trợ cấp của người lđ châu âu cao hơn hẳn so với người lđ my và nhật bản- thì châu âu khó có thể có được lợi thế về chi phí khi cạnh tranh trên thị trường TG. Hậu quả là Châu Âu bắt đầu rời xa dần những cam kết trong lịch sử của nó đối với các quyền lợi và phúc lợi xh của ngừoi là động và ngày càng hướng về mô hình “thuê mướn và sa thải”- mô hình phi điều tiết thị trường lao động Mỹ và Anh và giảm thiểu các công đoàn trong thập kỉ Reagan- Thatcher. Giao kèo của các đối tác xh Châu Âu tồn tại giữa nhà tb, người lao động và nhà nước bắt đầu lung lay trong thời kì khó khăn, và khả năng về một cuộc xung đột giai cấp ngày càng tăng đã làm lu mờ những viễn cảnh huy hoàng những năm 1989.&lt;br /&gt;Đợt suy thoái kt 20 năm mà đỉnh điểm của nó là vào đầu 1990 đã giải phóng các lực ly tâm –yếu tố đe doạ phá vỡ trật tự chủa nghĩa đa phương và chủ nghĩa quốc tế sau chiến tranh TG II. Từng nhóm với lợi ích riếng của mình bắt đầu thách thức giả thuyết chính thông của MỸ rằng sự thịnh vượng và hòa bình chỉ có thể được bảo đảm chắc chắn trong một TG mà nền kinh tế phụ thuộc lẫn nhau và một nền văn hóa tương đồng- một thị trường toàn cầu, phi điều tiết phục vụ cho ngôi làng toàn cầu có tính phổ quát. Các công nhân MỸ tổ chức lại để phản đối hiệp định chung về thuế quan và thương mại(GATT) và hiệp định thương mại tự do Bắc Mỹ ( NAFTA) vì những thất bại trong việc bảo đảm công ăn việc làm trước xu hướng dịch chuyển nhà máy mà không kèm theo nhân sự : “các phân xưởng chạy trốn”, nhằm tìm kiếm lao động rẻ hơn và lợinhuận cao hơn tại nước ngoài. Chủ nghĩa dân tộc cực đoan Đức khủng bố người lao động nước ngoài cạnh tranh trong công việc tại Đức và thúc dục chính phủ Đức hạn chế mở cửa cho ngừoi nhập cư sau chiến tranh. Các nhóm sắc tộc Nam Tư, không được thỏa mãn bởi các phần thưởng vật chất của sự hợp tác đa văn hóa, đã bị chia rẽ trong một cuộc nôi chiến đẫm máu nhằm “thanh trừng sắc tộc”. Các nhà dân tộc chủ nghĩa tôn giáo, từ Iran tời Angiêri, tìm cách phục hồi một số đặc tính vh lâu nay đã bị phủ nhận và bôi nhọ bởi các thế lực đồng hóa của một ngôi làng toàn cầu theo kiểu phương tây. Và các nhà một trường học toàn cầu vốn từng khoan dung thậm trí là tôn trọng trong những thập kỉ thịnh vượng hơn, giờ đây đã tập trung vào các phương thức đấu tranh mạnh mẽ hơn khi yêu cầu cấp thiết trong thời điểm khó khăn đặt ưu tiên cho việc thúc đẩy năng suất nhiều hơn so vơi bảo vệ môi trường chống lại sự ô nhiễm và hủy diệt.&lt;br /&gt;Nói tóm lại, ngày càng có nhiều tác nhân lịch sử không còn chấp nhậnmà không phê phán ý niệm cho rằng một chiến lược tăng trưởng quốc tế có thể nâng mọi con tàu trên dòng thủy triều đang lên. Vì các con tàu bị đắm trong dòng thủy triều đang xuống, những tác nhân lịch sử này quay sang hành động ở phạm vi hẹp và tập trung hơn để duy trì và bảo vệ những lợi ích của họ, vì những lợi ích giai cấp, quốc gia, cộng đồng dân tộc, tôn giáo hoặc hệ sinh thái. Trong một kỉ nguyên mà trước đây bị chi phối bởi tư duy và hành động của chủ nghĩa quốc tế, mỗi tác nhân có xu hướng xác định các vấn đề và giải pháp ngày càng theo tư duy dân tộc chủ nghĩa. Chỉ có những nhà môi trường học là nói dài dòng, thúc đảy những giải pháp đa phương cho những vấn đề như sự nóng nên toàn cầu và mưa axít, nhưng phản đối những hiệp định thương mại quốc tế coi nhẹ tầm quan trọng của các vấn để môi trường. tuy nhiên, đối với những người khác, đường biên giới của các vấn đề TG dừng lại tại đường biền giới quốc gia họ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kết thúc thời kì chiến tranh lạnh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong cuộc đấu tranh giữa chủ nghĩa quốc tế và chủ nghĩa dân tộc mới hồi sinh, có 2 diễn biến khiến cho chiến thằng cùa các xu hướng hướng tâm của những người theo chủ nghĩa quốc tế trước xu hướng ly tâm của những người theo dân tộc chủ nghĩa trở lên khó khăn hơn bao giờ hết. Đó là sự kết thúc của chiến tranh lạnh và sự chấm dứt của bá quyền Mỹ. mỗi yếu tố này, ở một mức độ nào đó, là nguồn tạo nên sự ổn định của hệ thống, và sự kết thúc của mỗi yếu tố đặt sự ổn định trước nguy cơ sụp đổ.&lt;br /&gt;Trong một phần tư thế kỷ sau chién tranh TG II, chiến trnah lạnh đã phát triển thành một hệ thống trên thực tế, một hệ thống ổn định mà trong đó các đối thủ  MỸ và Liên Xô trớ trêu lại trở thành một đồng minh cộng sinh. Trong khi các chính sách Chiến tranh lạnh của họ nhằm kiểm soát sự bành trướng của nhau, chúng cũng phục vụ cho một mục đích quan trọng hơn đó là duy trì cac đồng minh và bạn hàng, cũng như các công dân của họ, an toàn trong giới hạn cho phép. Lơi dụng yêu cầu phổ biến khắp nơi là được bảo vệ trong một thế giới hạt nhân nhiều hiểm họa, mỗi nước đã sử dụng nỗi sợ hãi chúng vè “nước kia” đẻ duy trì sự toạn vẹn của phe mình trước những nguy cơ phân rẫ của những người dân tộc chủ nghĩa. Vào dầu những năm 1960, vơi hậu quả cuộc khủng hoảng tên lửa Cuba, mỗi nước dường như chấp nhận bá quyền của nứớc kia tron ghệ thống riêng rẽ của từng nứớc. Và các nhà quản lý an ninh quốc gia của mỗi nước đã có sự tương đồng nhất định và sự ngưỡng mộ với người đồng sự của mình, những người mà xét cho cùng đều theo đuổi mục tiêu là đảm bảo cho sự hội nhập và chống lại phân li trong TG riêng của họ. một cách chớ trêu, các dối thủ của Mỹ và XôViết cần đến nhau- cần đến cuộc chiến tranh lạnh- để thúc đẩy những tham vọng bá quyền của riêng họ. Thất bại của hòa dịu trong thập nien 1970 và sự phục hồi chiến tranh lanh trong năm 1980 dường như dã hợp thức hóa định đề này.&lt;br /&gt;Tuy nhiên vào năm 1988, Gorbachev và người XôViết đã phản đối định lý này và quyết định không tham gia vào hệ thống chiến tranh lạnh. Bứoc đi triệt để này phản ánh một sự thừa nhận cũng không kém phần quyết liệt- rằng cả Liên Xô và Mỹ đã thua trong cuộc Chiến tranh lạnh và rằng các cường quốc phe Trục cũ là Đức và Nhật chính là những nước được hưởng lợi từ Chiến tranh lạnh. Trong khi các cuộc chạy đua Xô- Mỹ tại Châu Âu, Ápganixtan và Châu Phi đã làm giảm bớt quy mô nền kinh tế của 2 nước mà không hề tăng cường an ninh cho họ, Nhật Bản đã dẫn đầu khu vực vành đai Thái Bình Dương năng động hướng tới vị thế siêu cường kinh tế, và Đức đang lãnh đạo một Châu Âu dày quyết tâm thống nhất vào năm 1992 và đổi mới sức cạnh tranh trên toàn cầu. với những chiến binh chiến tranh lạnh XôViết đã bị mất tín nhiệm bởi tình trạng sa lầy tại Ápganixtan và thất bại ngoại giao tên lửa ở Châu Âu, Gorbachev tìm cách kết thúc sự cộng sinh Chiến tranh lạnh đăt đỏ vơi Mỹ và chia sẻ bớt quyền lực của đế chế Nga đối với các kẻ thù chiến tranh cũ. Cụ thể, ông tìm cách nối lại quan hệ với người Đức và muốn có được sự tham gia của Nga trong một lien minh châu âu được mở rộng của cả Phương Đông và Phương Tây, đồng thời thăm dò cơ hội mở cửa mơi đối với tài chính và kĩ thuật Nhật Bản. Nếu sự hòa dịu của những năm 1970 không thể đảm bảo viện trợ của Mỹ và việc chấm dứt tình trạng lạc hậu của Nga, có lẽ một cuộc phiêu lưu mơi mẻ sẽ có hiệu quả hơn nếu nó hướng vào Đức và Nhật Bản thay vì Mỹ.&lt;br /&gt;Ván bài táo bạo của Gorbachev yêu cầu Liên Xô làm 2 đièu Nếu nó là một phần của Chau Âu mở rộng, trứoc hết nó phải xóa bỏ “BỨC MÀN SẮT” đã chia cắt nội bộ Châu Âu và chứng tỏ rằng cuộc chiến tranh lạnh đã thực sự kết thúc. Nó phải mang lại cho Tây Âu cảm giác được bảo đảm an ninh trong dài hạn để đổi lấy sự tiếp cận dài hạn của Liên Xô đối với hỗ trợ kinh tế của Tây Âu. Nói một cách ngắn gọn, giảm cam kết phải theo sát giải trừ quân bị. thứ 2, Liên Xô phải cơ cấu lại nền kinh tế trong nước sao cho nó trở lên hấp dãn đối với những nhóm lợi ích kinh tế ở nước ngòai. Trong khi duy trì có sở hạ tầng XHCN., Nga sẽ phải  mở cửa hơn nữa nền kinh tế cho việc tư nhân hóa, lấy lợi nhuận làm động cơ, và kỷ luật của thị trường cạnh tranh. Và điều đó đến lượt nó, sẽ đòi hỏi một số vị trí trong tiến trình chính trị phải được giành cho một tầng lớp thương nhân mới, và điều này hầu như chắc chắn sẽ gặt bỏ bớt những ngừoi quản lý nhà nước, công chức Đảng cộng sản, và các chuyên gia quân sự.&lt;br /&gt;Kết quả ngịch lí của 2 bước đi này là sự cô lập của đế chế Nga ở trong nước và nước ngoài. Gorbachev đã cưỡi lên lưng hổ, và con thú dữ này trước tiên đã hất ông ta xuống và sau đó nuốt chứng ông ta. Tại đông âu, Gorbachev chủ tâm để xuất tiến trình này bằng cách thừa nhận tính pháp lý của phong trào Đoàn kết Ba Lan và bác bỏ HỌc thuyết Brezhnev, như vậy đã gạt bỏ vai trò cảnh sát khu vực tại Đông Âu của Liên Xô. Lúc này, được giải thoát khỏi “Chủ nghĩa Xã Hội Hồng quân”, cac vệ tinh cũ của lien bang cộng hòa XHCN Xôviết đã lật đổ hoặc bỏ phiếu chống chính quyền cộng sản. Từ chiến thắng của phong trào Đoàn kết ở Ba Lan vào năm 1989 tới sự sụp đổ của bức tường Berlin tại Đông Đức chỉ chưa đầy một năm; trong khoảng thời gian giữa 2 sự kiện này, những đế chế thế chân lien xô khác đã sụp đổ giống như những con bài Đôminô- Cộng hòa Séc sụp đổ theo cách dân chủ và hòa bình nhất, trong khi Rumani tan vỡ theo cách thức bạo lực và độc đoán nhất. Trong nháy mắt, để chế Nga đã mất tất cả những gì đã giành được sau chiến tranh TG II.&lt;br /&gt;Đế chế Xôviết là một đế chế rộng lớn,trải dài, đa văn hóa, lien kết với nhau bởi nỗi sợ hãi nguy cớ xâm lược và sức mạnh bên trong của hông quan và đảng cộng sản. khi nỗi sợ hãi biến mất và sức mạnh bị giảm sút, các thế lực chủng tộc, tôn giáo, sắc tộc và khu vực vốn được chế ngự từ lâu đã tìm thấy thời khắc lịch sử của mình. Bắt đàu bằng cuộc ly khai căng thẳng của các nước Cộng hòa vùng Baltic vào 1989, sự tan rã đạt đến đỉnh điểm vào năm 1992 với sự ly khai của một số nước khác Ucraina, Bêlarút và Grudia. Chỉ có lien bang Nga gồm 9 nước cộng hòa vẫn là nòng cốt của Liên Xô cũ. Trong quá trình đó Gorbachev đã mất quyền lực và bị thay thế bởi kẻ báo ứng cũ của ông ta, Boris Yeltsin- một sự chuyển giao chính trị diễn ra giữa các cuộc nội chiến và bạo lực ở khu vực ngoại vi của Nga và 2 cuộc đảo chính bát thành nhưng có ảnh hưởng hết sức mạnh mẽ do phe cánh hữu lãnh đạo ngay tai trung tâm. Nuôi dưỡng cuộc khủng hoảng chính trị đó, và đựoc khủng hoảng chính trị nuôi dưỡng lại, là sự sụp đổ làm tê liệt nền kinh tế Nga, khi các thương nhân tự do, thương nhân chợ đen và những ngừơi quản lí nhà nước cạnh tranh để tiến hành, lợi dụng, hay ngăn chặn sự dịch chuyển của chủ nghĩa cộng sản sang chủ nghĩa tự do kinh doanh. Tình trạng hỗn loạn kt phát sinh sau đó là sự làm phát đình đốn ở mức độ cao hơn dự đoán, gần như đạt đến mức cao nhất mà CIA đã tính toán, rằng sự suy thoái cuối cùng sẽ ngang bằng hoặc vượt quá mức suy giảm 30% tổng sản phảm quốc nọi và tỷ lệ thất nghiệp 25% giông như Mỹ đã trải qua trong cuộc đại suy thoái năm 1930-1933.&lt;br /&gt;(Để hiểu hơn về thời kì này các bạn có thể tìm đọc them các tài liệu viết về Purtin, tổng thống Nga hiện nay. Con đường chính trị của ông thăng tiến nhanh chóng trong thời kì này, và đây cũng là một thời kì thảm hại, một nền chính trị suy tàn tưởng chừng sụp đổ, sự vụ lợi cá nhân, chia bè phái, tranh chấp quyền lực và lạm phát là điển hình của cả 1 giai đoạn)&lt;br /&gt;Sự sụp đổ đồng thời của đế chế Nga và chủ nghĩa Cộng sản là hậu quả của rất nhiều nguyên nhân phức tạp. Tuy nhiên, cưn nguyên của vấn đề lá sự tính toán sai lầm cho rằng đầu vào công nghệ, tiền, và chuyên ra phương tây sẽ đủ lớn để giúp đế chế Nga vượt qua quá trình khó khăn và nóng vội của của việc công khai(glasnost) và cải tổ(perestroika). Nhưng đièu này hiển nhiên là không sẩy ra. Thay vào đó, hy vọng vào sự hào phóng của chủ nghĩa tư bản tắt lụi trong cuộc suy thoái toàn cầu, chủ nghĩa dân tộc Đức, hệ tư tưởng giáo đièu Mỹ, và sự chống đối của Nhật Bản. Đợt suy thoái toàn cầu 1990-1994 có nghĩa là kho bạc của chủ nghĩa tư bản tương đối nghèo nàn; bởi vậy ngay cả các nước nòng cốt muốn cứu vớt nước Nga và phục hồi Đông Âu, thì “Phương Tây cũng không đủ tiền để chi viện”, như lời phát biểu không chính thức của một quan chức Mỹ. một cách cụ thể hơn, nỗ lực hết mức của Tây Đức nhằm hợp nhất Đông Đức đã chứng tỏ mức chi phí quá cao đến mức đã ngốn hết khoản ngân sách viện trợ có sẵn mà Đức giành cho Liên Xô. Gorbachev đã hy vọng quá trình tái thống nhất nước Đức sẽ diễn ra chậm chạp và tăng dần- quá trình này sẽ khiến Tây Đức rảnh tay để đóng vai trò người bảo trợ chính cho nước Nga. Hy vọng đó đã chứng tỏ lá sai lầm, Gorbachev cố gắng đặt điều kiện cho phưong Tây để làm chậm lại quá trình này bằng cách khăng khăng yêu cầu một nước Đức thống nhất và tự chủ, Mỹ đã vui vẻ hợp tác trong một nỗ lực nhằm trì hoãn quá trình tái thống nhất; nhưng những cố gắng của Mỹ cũng không thể chặn đứng đựợc nỗ lực đầy quyết tâm của Tây Đức nhằm tái thống nhất càng sớm càng tốt, với bất kì giá nào. Chỉ khi sự tái thống nhất gần như là việc đã rồi thì Gorbachev mới thay đổi lập trường và thúc giục Mỹ giữ Đức trong NATO, như một cách thức kiểm soát bất kỳ tham bọng bá quyền Châu Âu nào của Đức trong tương lai.&lt;br /&gt;Do viện trợ của Đức không đủ, người Xôviết quay sang Nhật Bản và Mỹ như là những nguồn cung cấp tài chính và công nghệ thay thế. Cả 2 đối tác này đều từ chối. Quan tâm trước hết tới vành đai Thái Bình Dương, Nhật Bản dành sự chú ý cho Trung Quốc nhiều hơn cho đế chế Nga. Trung Quốc đại lục đã đạt được mức tăng trưởng kinh tế đáng kinh ngạc và đã thiết lập những mối quan hệ  rộng lớn và mật thiết với các cộng đồng Trung Quốc tại hải ngoại như Đài Loan, Hồng Kông, Xingapo. Trong khi vừa là mối đe dọa dài hạn đối với ảnh hưởng của Nhật, “Trung Quốc” mở rộng này cũng mang lại những cơ hội kiếm lời ngắn hạn cho việc chuyển giao công nghệ và đầu tư của Nhật Bản. Sự ổn định chính trị của Trung Quốc, được duy trì bởi sự trấn áp các ý kiến bất đồng, làm cho Trung Quốc càng trở lên hấp dẫn hơn. Nếu so sánh với một đế chế Nga đang suy yếu và mất ổn định thì rõ rang Nga hầu như không thu hút được sự quan tâm của những nhà đầu tư Nhật vốn có đầu óc thực tế.&lt;br /&gt;Về phần mình, Mỹ trên thực tế đã làm phức tạp hóa ván bài của Gorbachev về viện trợ phương Tây. Một đằng, Mỹ không tiếc lời ủng hộ Gorbachev như là nhà lãnh đạo duy nhất có khả năng duy trì Liên Xô trong thời kì quá độ. Duy trì trật tự chính trị và toàn vẹn lãnh thổ của đế chế Xôviết trên thực tế là động cơ chủ yếu trong chính sách của Mỹ dưới thời George Bush. Nó phản ánh mong muốn của Mỹ đưa sự ổn định từ quan hệ cộng sinh Xô-Mỹ, được tạo ra đầu tiên trong chiến tranh lạnh, tiến vào một kỉ nguyên mới tiếp theo. Nhưng nó cũng phản ánh niềm tin Mỹ cho rằng “các phong trào trên mặt trận kinh tế phụ thuộc vào sự ổn định chính trị”. Nếu không có trật tự chính trị, “dó cũng sẽ là việc đổ tiền bạc vào những hang chuột mà ai cũng biết”, như một nhà lãnh đạo Mỹ đã lưu ý một cách không cính thức. Kết quả là trong khi ít bị tác động mạnh bởi hội chứng Gorbachev hơn một số đồng sự Châu Âu khác, các nhà hoạch định chính sách Mỹ đã hầu như khong tiếc sức lực để hỗ trợ cho việc duy trì quyền lực của Gorbachev. Trên thực tế, họ không chỉ giữ khoảng cách với đối thủ cũng chính là người kế nhiệm cuối cùng của ông Boris Yeltsin- mà thậm trí còn ám chỉ rằng cách sử sự mù quáng của Boris Yeltsin khiến ông ta không phù hợp với vai trò lãnh đạo Liên Xô.&lt;br /&gt;Mặt khác, chin sách kinh tế Mỹ phá hoại chương trình bình ổn chính trị của Nga. Mỹ muốn duy trì Gorbachev nhưng không muốn giữ lại mô hình kinh tế mà ông ta áp dụng, và nó không thể có đựợc cả 2 điều này đồng thời. Gorbachev tìm kiếm “một con đường thứ 3, một sự pha trộn giữa chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa xh sẽ tạo điều kiện dễ dàng hơn để Liên Xô thâm nhập nền kinh tế TG”. Nhưng các nhà lãnh đạo Mỹ đã không chọn cách nào trong đó cả. được khuyến khích bởi một nhóm các nhà kinh tế Mỹ và các cựu “trí thức quốc phòng” mới hồi sinh đóng vai trò như các chuyên gia kinh tế tạm thời, chính quyền Bush khăng khăng áp dụng “liệu pháp sốc” cho Liên Xô, và sau đó là cho Liên Bang Nga. Gạt sang một bên các biện pháp nửa vời và “những con đường thứ 3”, họ hối thúc Gorbachev, và sau này là Yeltsin, vứt bỏ cẩn trọng và chấp nhận thị trường tự do ngay lập tức và dứt khoát. Liệu pháp sốc được đề xuất này phản ánh hệ tư tưởng thị trường tự do với tư nhân tự do kinh doanh đang được coi là thắng lợi tại Mỹ (và cả Anh) trong kỷ nguyên Reagan (Thatcher) của những năm 1980. Nó cũng phản ánh sự tin tưởng chắc chắn rằng chỉ có cơ chế tự do kinh doanh phi điều tiết mới có thể thuyết phục Quốc hội ủng hộ cho một chương trình viện trợ theo kiểu kế hoạch Marshall cho Liên Xô( và thậm trí lúc này, cuộc suy thoái và thâm hụt ngân sách Mỹ có thể ngăn cản quốc hội).&lt;br /&gt;Không thể biến đổi Gorbachev thành một người chấp nhận tư tưởng thị trường tự do, hệ tư tưởng kinh tế giáo điều của Mỹ chỉ có thẻ hủy hoại mong muốn về mặt chính trị của nó là giữ Gorbachev ở vị trí lãnh đạo. Mất đi sự ủng hộ của Mỹ, chính sách kt “con đường thứ 3” của ông thất bại thảm hại và làm bùng phát yêu cầu của những người ủng hộ chủ nghĩa thị trường tự do của Boris Yeltsin về việc ông hoặc là chấp nhận liệu pháp sốc hoặc là từ chức. Cùng lúc đó, sự thu hẹp ảnh hưởng của đế chế Nga ở nước ngoài và sự phân ly trong nước, kết hợp với việc nước Nga mất đi vị trí siêu cường toàn cầu, đã thúc đẩy yêu cầu của những người cộng sản cũ và giới quân sự buộc ông phải chấm dưt chính sách tự do kinh tế chính trị hoặc là phải từ chức. Liên tục luồn lách tả hữu giữa những cực thù địch, sự dịch chuyển đầy thực dùng của Gorbachev đã giúp ông tạm thời giữ đựợc quyền lực, nhưng ở mỗi cánh lại tiếp tục phá hoại nền tảng trung dung mà ông đang dựa vào. Vào cuối 1991, ông hầu như không thể sống sót sau cuộc đảo chính quân sự của cánh hữu, và chỉ có yếu tố là cuộc đảo chính do lực lượng của Yeltsin tiền hành dường như đã cứu thoát ông. Hai năm sau, bản thân Yeltsin cũng suýt chết trong một động thái tương tự, và tới đầu năm 1994, ông ta dường như đã hướng sang cánh hữu để phản ứng lại trước một cuộc bạo loạn bầu cử của chủ nghĩa dân tộc và chủ nghĩa cộng sản mới ở Nga. Hạn chế cải cách hạn chế thị trường tự do diễn ra đồng thời với nhưng lỗ lực của chủ nghĩa toàn Nga ở nước ngoài nhằm gây ảnh hưởng tới cuộc nội chiến ở Nam Tư và ở trong  nước nhằm tái hội nhập đế chế Xôviết cũ. Đối với Mỹ, đây là điều tồi tệ nhất trong tất cả những viễn cảnh mà họ đã tiên liệu. MỘt đế chế Nga hiện nay quá yếu nên không thể trở thành mối đe dọa chắc chắn và hữu ích  trong việc duy trì bá quyền Mỹ; một đế chế Nga quá trì trệ và vô chính phủ nên không thể là một mặt trận mới để có thể phục hồi tăng trưởng kinh tế toàn cầu. thay vào đó, đế chế Nga hiện tại là một vấn đề của những khía cạnh mang tính chất tưởng niệm. Làm thế nào đề hòa hợp nó vào bất kỳ trận tự nào của thời hậu chiến tranh lạnh?&lt;br /&gt;Cuộc chiến vùng vịnh và chấm dứt bá quyền Mỹ&lt;br /&gt;Việc chấm dứt chiến tranh lạnh thúc đẩy sự kết thúc bá quyền Mỹ, mặc dù không phải trước “tiếng hoan hô cuối cùng” trong cuộc chến vùng vịnh chống lại Irắc. Sự chấm dứt ưu thế vượt trội toàn cầu của Mỹ, cộng vối sự sụp đổ  của đối thủ cộng sinh XôViết, đã lại tạo ra một viễn cảnh rằng phi tập trung của thế giới cũng đồng nghĩa với tình trạng bất ổn định của nó.&lt;br /&gt;Sự kết thúc Chiến tranh lạnh lúc đầu đã tạo ra động lực cho xu hướng trung dung vố lắng chìm từ lâu- xu hướng mà từ một thập kỉ trước dã keu gọi sự hạn chế vai trò cảnh sát toàn cầu của mỹ và tăng cường những nỗ lực khôi phục nền kinh tế Mỹ. Từ quốc hội, Văn phòng kế toán tổng hợp, các ủy ban đặc biệt có thẩm quyền cao như nhóm Nghị sự Mỹ, thậm trí cả những trang trong tạp trí Foreign Affairs cũng kêu gọi đấu tranh với vấn đề thâm hụt ngân sách và thương mại lâu nay bị lơ là, cắt giảm đáng kể chi phí quân sự và sử dụng “phần cổ tức hòa bịnh” có được từ sự cắt giảm này để giải quyết các vấn đề yếu kém trong nền giáo dục và cơ sở vật chất kĩ thuật của Mỹ, tìm ra các giải pháp cho các vấn đề trên TG theo góc độ kinh tế chứ không phải chính trị, và chấp nhận sự kết thúc của bá quyền Mỹ cũng như nhu cầu về các cách tiếp cận mang tính tập thể hơn  thông qua lien hợp quốc hay nhóm các nước công nghiệp phát triển G-7.  Ngay cả khi cuọc khủng hoảng vịnh Batư nổ ra năm 1990 với việc Irắc xâm lược Côoét, xu hướng trung dung vẫn có tiếng noi đáng kể. Trong cuộc tranh cãi ngày càng gay gắt vè hiệu quả của các biện pháp quân sự so với trừng phạt kinh tế, những người trung dung vẫn ủng hộ mạnh mẽ việc trừng phạt kinh tế với những lí lẽ rất gây án tượng trước các ủy ban thuộc quốc hội- bao gồm cả cựu bộ trưởng quốc phòng Robert McNamara và James Schelesinger. Họ lập luận rằng chỉ riêng trừng phạt kinh tế cũng sẽ buộc irắc rút quân khỏi Cô oét, và nếu Irắc không làm như vậy, thời điểm can thiệp có thể được sử dụng để biến đổi bất kỳ sự can thiếp cuối cùng nào thành một hành động tập thể của Liên hợp quốc hơn là một hành động chủ yếu của Mỹ. sức mạnh trong lập luận của họ được phản ánh ở tỷ lệ chênh lệch phiếu sít sao qua đó quốc hội đã phê chuẩn phưong án trừng phạt quân sự vào tháng giếng 1991, một tỷ lệ chênh lệch phần lớn được tạo ra bởi các lá phiếu bầu của những cử chi miền Nam tới từ những khu vực phụ thuộc nhiều vào các hợp đồng quân sự.&lt;br /&gt;Tuy nhiên, chính quyền Bush chưa bao giờ dao động đối với niềm tin của cánh hữu rằng sự kết thúc Chiến tranh lạnh không thể làm giảm thiểu nhu cầu về bá quyền Mỹ. Cam kết ủng hộ tự do kinh doanh trong nước và tự do thương mại ở nước ngòai, chính quyền tiếp tục nhìn nhận tương lại của Mỹ hoàn tòan trên khía cạnh chủ nghĩa đa phương toàn cầu mà sẽ được thúc đẩy và bảo vệ bởi sức mạnh quân sự Mỹ. Đối với tất cả những lời kêu gọi của tổng thống về “một trật tự TG mới”, mục tiêu của ông chính là duy trì trật tự cũ của một nên hòa bình kiểu Mỹ. giữa những yêu cầu và đồi hỏi về lợi tức hòa bình, chính quyền của ông chỉ dự tính cắt giảm 10% chi phí quân sự trong khoảng thời gian 5 năm, hầu hết là lĩnh vực nhân sự chứ không phải là lĩnh vực phát triển vũ khí. Trong khi đó, chính quyền tích cực tìm kiếm những cơ sở mới cho sự can thiệp của mình, vì lúc này lý do cũ về sự bành trướng của Xôviết không còn phù hợp nữa. chủ nghĩa khủng bố quốc tế trước đó đã từng phục vụ cho mục đích này vào năm 1986 với cuộc không kích của chính quyền Reagan chống lại Libi. Vào tháng 12 năm 1989, buôn lậu thuốc phiên QT giúp Mỹ biện minh cho hành động xâm lược Panama mà đỉnh điểm là việc bắt giữ, giam cầm và xét xử tướng Manuel Noriega. Vào đêm trước cuộc khủng hoảng vùng vịnh 8/1990, Lầu Năm Góc thông báo “kế hoạch chiến lược quân sự của Mỹ trong thập niên 1990” mới được lập ra, không hướng vào các mối đe dọa Đông-Tây mà nhấn mạnh vào nguy cơ Bắc-Nam trong TG thứ 3, đựoc tạo ra-theo lời của họ- bởi “sự phát triển của các cường quốc khu vực”, đặc biệt là “ở Trung Đông”.&lt;br /&gt;Trong bối cảnh ưa chuộng hành động quân sự, chính quyền Bush nhanh chong giập tắt cuộc xâm lược Cô oét của Irắc vào ngày 2/8/1990, để đưa kế hoạch “chiến đấu mới” vào hành động. nhanh chóng vượt lên trên quan điểm của những ngừoi thuộc phe thiểu số yêu cầu trừng phạt kinh tế chống Irắc, chính quyền đã chấp nhận phương án quân sự để đanh đuổi quân đội Irắc ra khỏi Cô óet. Vào đầu tháng 12, chính quyền đã tiết lộ những chi tiết chính xác và có thể đoán trứoc của kế hoạch quân sự. vào cuối tháng 9, Brent Scowcroft, cố vấn an ninh quốc gia của Bush, chỉ ra rằng trừng phạt kinh tế có thể sẽ diễn biến quá chậm, và Les Aspin, Chủ tịch Ủy ban quân sự Nhà Trắng, kết luận “chính quyền đang ngày càng có xu hướng tìm kiếm giải pháp chiến tranh”. Vào tháng 10 và 11, Mỹ đã chuyển việc triển khai quân đội Arập Xếut từ thế phòng ngự sang tấn công, tăng gấp đôi số quân và thông báo chấm dứt việc chuyên quân cho tới khi cuộc khủng hoảng đựợc giải quyết. Cuối cùng, vào tháng giêng 1991, ngay cả trước thời điểm xảy ra cuộc chiến vùng Vịnh, Tông Thống dã không tiếc công sức chính trị để đảm bảo sự ủng hộ của Quốc hội đối với hành động quân sự sắp tới;ông cũng nỗ lực về mặt ngoại giao để xóa bỏ sự can thiệp mang tính ngoại giao vào phút chót của ngừoi Xôviết mà có thể ngăn cản hoạt động quân sự.&lt;br /&gt;Cả những cân nhắc ngắn hạn và dài hạn đều nằm trong xu hướng nghiêng về cuọc chiến vùng Vịnh Ba Tư của Mỹ. về những cân nhăc ngắn hạn, cá tham vọng chính trị riêng của Bush có thể là một yếu tố quan trọng. Kenvin Phillips, một nhà phântích chính trị nổi tiếng, đã lưu ý vào tháng 12 khi chính quyền kích động công chúng theo “phương án chiên tranh”, rằng “khả năng tái đắc cử tổng thống George Bush vào năm 1992 đang ngày càng bấp bênh”. Với uy tín của Tổng thống bị giảm sút trong cuộc thăm do ý kiến diễn ra sau sự bất lực của ông trong sử lý khủng hoảng ngân sách và cuộc suy thoái đang tới gần, Philips đã kết luận rằng “một giai đoạn trì trệ sâu sắc- dường như ngày một rõ rệt hơn- sẽ khiến cho chiên dịch bầu cử năm 1992 trở nên cay đắng”. Mặt khác, một chiên thắng nhanh chóng quyết định trên cương vị tổng thống thời chiến trong cuộc chiến vùng Vịnh Ba Tư có thể mang lại cho Tổng Thống Bush cái mà cuộc chiến Falklands đã tặng cho thủ tướng vương quốc Anh Margaret thatcher một thập kì trước. vinh quang chiến trừơng trongmột cuộc chiến ở nước ngoài có thể làm mờ đi, thậm trí xóa hẳn mối quan ngại của công chúng vè nền kinh tế trong nước và biến một nhà lãnh đạo mờ nhạt, bị một số người miêu tả như một “người nhút nhát”, thành một vị anh hung dân tộc.&lt;br /&gt;Cũng như vậy, mối quan ngại trước mắt về nền kinh tế Mỹ và nền kinh tế toàn cầu cũng hứong tới Mỹ vào giải pháp can thiệp quyết định. Dầu mỏ có lẽ là yếu tố chủ chốt trong nhưng mối lo lắng này. Việc irắc kiểm soát sản lượng dầu mỏ của Cô oét sẽ là sự đe dọa của nó đổi với Arập xếut đặt cường quốc Trung Đông này ở một vị thế có thể thay dổi một cách sâu sắc cấu trúc giá dầu mỏ TG. Trên thực tế, một tháng trước khi quyêt định xâm lược Cô oét, Saddam Hussein đã cảnh báo rằng ông ta sẽ “sử dụng vũ lực chống lại” Cô oét và Arập xếut “nếu họ không giảm bớt khối lượng sản xuất quá mức của mình”, điều mà theo ông đã làm giảm giá dầu mỏ và gây tổn thương cho nền kinh té Irắc. với lời cảnh báo giờ đây đã trở thành hành động, các nhà lãnh đạo Mỹ sợ rằng việc irắc sử dụng vũ khí dầu mỏ có thể khiến cho giá dầu (16,4$ một thùng trước chiến tranh) tăng lên tới 65$ một thùng, theo như mộtnghiên cứu của ngan hàng TG, và tời 100$ hay cao hơn, theo một số chuyen gia dầu mỏ. một cây bút tờ New York time cảnh báo rằng chi phí cao của “cú sốc dầu mỏ” này sẽ làm trầm trọng them cuọc suy thóai của Mỹ và nảh hưởng nhanh chóng lán rộng toàn cầu, có thể đặt các vòng đàm phán GATT vốn rất khó khăn dưới áp lực không thể chịu đựng đựơc của nhưng người theo chủ nghĩa bảo hộ và giáng một đòn mạnh vào thương mại TG. Hơn nữa, “nhũng hậu quả kinh tế tàn khốc” của giá dầu mỏ cao hơn “đối với phương Tây CN hóa có thẻ sẽ phá hoại các cuộc cải cách của Xôviết, những cải cách phụ thuộc phần lớn vào sự ủng hộ và thương mại của Phương Tây”, một tính toán đã góp phần lý giải ngầm  ủng hộ của Gorbachev đối vối chủ nghĩa can thiệp Mỹ ở vùng vịnh.&lt;br /&gt;Trong khi các yếu tố kinh tế, chính trj ngán hạn như vậy rõ rang đóng  vai trò quan trọng trong việc thúc đẩy hành động quân sự của mỹ, chúng đã che khuất tầm quan trọng trong thàm vọng lâu dài của chính quyền Mỹ nhằm khắc sâu uy tín của bá quyền Mỹ và tiép tục kế hoạch bá quyền đang diễn ra. Măc dù chiến trnah lạnh đã kết thúc nhưng chính phủ Mỹ tin rằng cấu trúc của chủ nghĩa tư bản toàn cầu đòi hỏi phải có một trung tâm bá quyền để đặt ra và cưỡng chế thi hành các luật lệ quốc tế của chủ nghĩa tư bản tự do. Hơn nữa Mỹ tin rằng chỉ Mỹ mới có sức mạnh để đóng vai trò đó- cả “sức mạnh mềm” của các ý tưởng và ‘sức mạnh cứng” của tiềm năng quân sự.&lt;br /&gt;Trong suốt những tuần Irắc xâm lược Cô oét vf phản ứng ban đầu của Mỹ, các trang bài của những tờ báo và tạp trí chủ chốt tràn ngập những đoạn trích của các nhà lãnh đạo trong và ngoài nứoc với ý nghĩa: “chỉ có một siêu cường duy nhât trên TG, và đó là mỹ”; “thực tiễn là sức mạnh và vai trò lãnh đạo cảu Mỹ.. tuyệt nhiên khôn gcó một sự thay thế nào khác”; “các binh lính Mỹ nhân thấy một có hội để chứng tỏ rằng xét đến cùng họ là người cần thiết , ngay cả khi con gấu Nga thu mình vào trong hang ổ của nó”; “ Cuộc khủng hoảng chứng tỏ rằng sự suy yếu của Liên Xô trong vai trò siêu cường khôn g làm giảm bớt giá trị lá bài quân sự Mỹ”; “Thế giới chiến tranh lạnh 2 cực đã nhừng choc cho một TG không phải đa cực mà là đơn cực, với Mỹ là cực duy nhất còn lại”. Đó là cuộc chạy đua của những lời tái khằng định bá quyền.Một số những lời lẽ hoa mỹ này gần như là chủ nghĩa ngợi ca chiến thắng và dương như gợi ý rằng Mỹ có thể một lần nữa đóng vai trò cũ của mình như trong nhưng năm 1950 và 1960. Một số lời lẽ thì hạn chế hơn và lưu ý rằng ứu thế vượt trội về quân sự Mỹ đã khôn còn tương xứng với sức mạnh kt như trong kỷ nguyên trước đó. Nhưng hầu hết các diễn giả về chủ đề này đều tranh cãi nhau về quan điểm của “những người theo chủ nghĩa suy vong” rằng nước Mỹ, giống như các cường quốc khác trước đó, đã bước qua thời kì đỉnh cao và đang trên đường tụt dốc.&lt;br /&gt;Thắng lợi gây choáng váng của lien quân do Mỹ lãnh đạo trước irắc đầu năm 1991 càng khuyến khích những khát vọng bá quyền . “Ơn chúa, chúng ta đã quên đi hội chứng Việt Nam một lần và mãi mãi”, Tổng thống George Bush hân hoan nói trong chiến thắng, một cảm xúc được cộng hưởng bởi rất nhiều người khác ở khắp trong và ngòai nước.. “Chúng ta đã nổi lên từ bãi lầy của sự hoài nghi về bản thân và nhận thấy chúng ta thực sự là một cường quốc”, - một giáo sư khoa học chính trị ở một trường đại học hàng đầu Mỹ nói. Một cây bút tài chính chủ chốt của tờ New York times đã viết rằng sự thay đổi “quan trọng nhất” được tạo ra bởi chiến tranh “là nhận thức mới về sức mạnh Mỹ, với hình ảnh của nước Mỹ thay đổi từ một cường quốc đang xuống dốc thành một thế lực đang lên của thế giới”. Bản hợp xướng-và-trả lời này kết thúc với đánh giá của tổng thống Mỹ rằng “nổi nên từ tất cả các yếu tố đó sẽ là một điều mới mẻ- chúng ta hãy gọi nó như sau: một sự tín nhiệm được tái thiết lập cho Hợp chủng quốc Hoa Kỳ.” đối với những người ủng hộ cánh hữu, những bài học giới hạn đạo đức và vật chất của sức mạnh Mỹ, được rút ra từ cuộc chiến tranh vn, cuối cùng đã trở lên không thiết thực, và Mỹ giờ đây có thể tiếp tục nhiệm vụ được chỉ định của mình.&lt;br /&gt;Nhiệm vụ này, có từ chiến tranh TG II, là thực hiện kế hoạch bá quyền Mỹ. Đương nhiên, một phần của kế hoạch là việc ngăn chặn và chế ngự Liênxô, nhưng đó chỉ là một phần của kế hoạch bá quyền và không phải lúc nào cũng là phần cấp thiết nhất. cũng như vậy, việc rang buộc nước Anh vào một “mối quan hệ đặc biệt” mà có thể đem lại cho nước bá quyền cũ một phần danh tiếng và lợi nhuận nhất định để đền bù cho việc đưa khối thịnh vượng chúng và đế chế cũ vào thế giới tự do của MỸ cũng chỉ là một phần của nhiệm vụ. tương tự như vậy là việckiếm chế Nhật Bản và Đức theo cách ngăn chặn được sự tái phạm trong khi hỗ trợ 2 nước này trở thành đàu tàu cho tăng trưởng châu Âu và Chấu Á, cung x như việc kiềm chế chủ nghĩa dân tộc cách mạng ở thế giới thứ 3 bẳng “củ cà rốt và cây gậy”- viện trợ kt kết hợp can thiệp quân sự. Và việc xóa bỏ bất kì chủ nghĩa biệt lập Mỹ nào mới hồi sinh- điều có thẻ tước bỏ sự ủng hộ về vật chất và quyền lực đạo đức của chủ nghĩa quốc tế MỸ ở trong nước-cũng chỉ là một phần của nhiệm vụ này. Bất chấp sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản và Liên Xô, những nhiệm vụ khác của kế hoạch bá quyền vẫn tiếp tục đòi hỏi sự quan tâm của Hoa Kỳ.&lt;br /&gt;Trong bối cảnh này, cuộc chiến Vùng Vịnh mang lại những cơ hội vàng quá hấp dẫn đến mức không thể chối từ. Đầu tiên, nó tái khẳng định “mối quan hệ đặc biệt” của Anh với Mỹ thông qua việc cung cấp cho Anh cả sựchia sẻ vinh quang trên mặt trận và đảm bảo rằng những đồng đôla dầu mỏ của Cô oét và arập xêut sẽ tiếp tục được lưu chuyển mà không bị gián đoạn vào những ngân hàng của London. Thứ 2 nó tái thiét lập sự phụ thuộc của Đức và Nhật vào sự bảo hộ của Mỹ- không phải bảo hộ chống lại hiểm họa an ninh Xôviết mà là đảm bảo cho 2 nước này tiếp cận các nguyên liệu thô và nguồn tài nguyên chính. (Một cuộc “chiến tranh nguồn” để thay thế một cuộc “chiến tranh lạnh”, như một số nhà quan sát đã nhận xét mặc dù trên thực tế nó phần nào giống cuộc chiến chiến cũ với một cơ sở mới). Thứ 3, nó đặt các nước thế giới thứ 3 trước một cảnh báo rằng sự kết thúc Chiến tranh lạnh không mang lại cho họ giấy phép để có thể thực hiện những luật chơi của riêng họ. những lý lẽ biện minh khác cho sự can thiệp có thể lấp đầy khoảng trống tạo ra bởi sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản Xôviết, và Mỹ tiếp tục duy trì được sức mạnh hành động dựa trên chúng. Trên thực tế, sự kết thúc chiến tranh lạnh đã thực sự đặt nước mỹ vào vị thế mạn hơn ở khu vực ngoại vi. Mỹ không còn phải đấu tranh với các nước Thế giới thứ 3 vốn đang lợi dụng cuộc chiến tranhlạnh để dùng siêu cường này chống lại siêu cường kia. Phương án can thiệp không còn bị ngăn cản bở nỗi sợ hãi về cuộc đối đầu quân sự với Liênxô thứ tư, cuộc chiến vùng Vịnh đã lại tạo ra những tình huống để có thế có được sự ủng hộ từ công chúng trong nước với bá quyền Mỹ ở nước ngoài. Cuộc thảm sát bằng công nghệ cao dành cho một quân đội Irắc thất bại, kết hợp với thương vong nhẹ của phía Mỹ, cho thấy rằng Mỹ có thể quay lại với thời kì bá quyền với giá rẻ trước cuộc chiến tranh VN, rằng cuộc chiến vùng vịnh là một nguyên mẫu cho các cuộc chiến với “cường độ bậc trung” trong tương lai, trong đó công nghệ và hỏa lực Mỹ sẽ mang lại chiến thắng nhanh chóng, quyết định với sự hy sinh không đáng kể của công chúng.&lt;br /&gt;Bất chấp những lợi thế hiển nhiên này, cuộc chiến vùng vịnh đã không đạt được những mục tiêu của nó trên bất kì cơ sở lâu dài nào. Sự thân thiện Anh- Mỹ, dựa trên mối quan hệ cá nhân gần gũi và những rang buộc về hệ tư tưởng giữa Reagan và Thatcher, sau này là Bush và John Major, nhanh chóng trở lên mờ nhạt sau thất bại của tổng thống Bush trong nỗ lực nhằm tái đắc cử năm 1992( một cuọc tái tranh cử được sự ủng hộ tích cực của đảng Bảo thủ cầm quyền ở Anh). Trong vòng một năm Bill Clinton leo lên vị trí Tổng thống, hai đồng minh trong cuọc chién tranh vùng Vịnh nhận thấy bản thân họ đối lập với nhau xung quanh các vấn đề như cuộc nội chiếm Nam Tư, “những vấn đề” của Bắc Ailen, tốc độ hội nhập chính trị của Châu Âu và đặc trưng của hiến chương xã hội Châu Âu về lao động và phúc lợi. Sự bất hòa cá nhân và bất đồng tư tưởng giữa thủ tướng anh và tân tổng thống Mỹ càng làm tăng them những khác biệt này.&lt;br /&gt;Nỗ lực của MỸ để buộc Đức và Nhật Bản đã phụ thuộc vào sự bảo hộ của Mỹ có nhưng giá cao của riêng nó. Kể từ Cách mạn Mỹ, lầ đầu tiên Hoa Kỳ mơiphải huy động những nguồn đóng góp tài chính từ các nước khác để chi trả cho một cuộc chiến tranh, và Đức, Nhật Bản là những nước nòng cốt chính được nhắm tới. không cò khả năng tiếp tục tài trợ cho kế hoạch sen đầm toàn cầu của bản thân, Mỹ đã cho thuê dịch vụ bá quyền của mình. Đức (6,6 tỷ USD) và Nhật (10,7 tỷ USD) cùng nhau đã cam kết trả một phần ba chi phí được tính toán khoảng 50 tỷ USD của cuộc chiến tranh.&lt;br /&gt;Bản chất “cho thuê sung” trong mối quan hệ giữa Mỹ và các cường quốc phe Trục cũ đã đặt ra một số vấn đề rắc rối đối vối Đức và Nhật Liệu “cuộc chiến Mỹ” (như thường đựoc miêu tả ở Châu Âu) là thực sự cần thiết hay có thể tránh được thông qua việc tiếp tục trùng phạt kinh tế hay sang kiến ngoại giao phút chót của Xôviết? nếu nó là không cần thiết, thì liệu đây có phải là “một âm mưu của Mỹ để hợp thức hóa bá quyền Mỹ.. bằng vũ lực và sự chi phối lâu dài của nước này đối với nguồn cung cấp dầu mỏ TG”. Một bước khởi đầu để “đảm bảo vị thế siêu cường của Mỹ trong thế kỷ XXI, bất chấp sự suy giảm sức mạnh kinh tế?”. những ý niệm này, được mô tả đặc chưng bởi tuần báo New York times, trở nên phổ biến đầu tiên trong những người Palextin và cuối cngf là lan tràn ở Châu Âu và Nhật Bản. Cuối cùn, ngay cả nếu cuộc chiến là càn thiết, thì lợi ích lâu dài của Đức và Nhật được phục vụ tốt hơn nhờ hoạt động thông qua mY hay hành động dựa trên tự bản thân họ? Được tiếp thêm sức mạnh bởi chủ nghĩa dân tộc đang lên cao ở các nước này, vấn đề trở nên dặc biệt nóng bỏng tại Nhật , nơi công chúng đang chia rẽ sâu sắc xung quanh vấn đề tính hiệu quả của lực lượng quân sự Nhật Bản đang được gửi tới Vinh Ba Tư để biểu thị tình đoàn kết và liệu đôi quân này có nên được vụ trang hay là chỉ hạn chế ở vai tro lực lượng không tham gia chiến đấu? Lo ngại trước những khuynh hướng hiếu chíến của nước Nhật trong quá khứ, phần lớn người Nhật ủng hội việc tiếp tục hợp tác với Mỹ. Nhưng một triệu người mua cuốn Nhật Bản có thể nói không (The Japan That Can Say No) của tác giả Shintaro Ishihara đã thể hiện sự ủng hộ ở mức độ nhất định quan điểm của tác giả cho rằng “Nhật Bản nên vun đắp cho nền quốc phòng của riêng mình và theo đuổi các lợi ích chiến lược riêng”.&lt;br /&gt;Sự can thiệp của Mỹ không ngăn cản đựoc sự tan rã và chủ nghĩa phan lập của các lực lựong ở Thế giới thứ ba. Do vậy nókhông ngăn chặn được sự tự hủy diệt chủng tộc của cuộc nội chiến Nam Tư, cuọc chiến cát cứ và nạn đói tại Xômali, sự xuống dốc của Haiti thànhmột nước vô chính phủ và bạo lực, khuynh hứong phổ biến vũ khí hạt nhân rõ rệt trong các chính sách quan sự của Công hà Dân chủ nhân dân Triều Tiên, hay nguy cơ chiến tranh giữa các chủng tộc và trong nội bộ các chủng tộc tại Nam Phi. Bị mắc kẹt giữa sự ủng hộ của công chúng Mỹ đối với quyền tự quyết và khát khao thầm kín của nứoc Mỹ về trật tự và ổn đinh của hệ thống nứoc Mỹ sau chiến tranh lạnh chỉ còn có thể tiến hành mọi việc theo đường vòng và trong nhiều trường hợp là thất bại.&lt;br /&gt;Ngay cả hậu quả trước mắt và thảm khốc của cuộc chiến vùng Vịnh cũng phản ánh điều này. Nóng lòng với việc lật đổ đế chế của Saddam Hussein tại irắc, nhưng hoa kỳ lại không mong muốn phải chứng kiến đất nước irắc bị đe dọa từ trên trong bởi ngừơi Kurd và ngừơi Shiite đối lập, lực lượng mà các cụộc bạo loạn tương ứng của họ tại mien bắc và miền nam đã ngấm ngầm được Mỹ khuyến khích trong suốt cuộc chiến tranh. Triển vọng về mootj nươcứ Kurdistan độc lạp là một điều không thể chấp nhận đối với 2 đồng minh thời chiến, thổ Nhĩ Kỳ và Xyri, và bất kì sự tăng cường ảnh hưởng nào của người Shiite tại irắc sẽ có thể tác động ngược trở lạitơi lợi ích khu vực của một nước iran thù địch. Trong bối cảnh đó, Mỹ cố gắng giải quyết vấn đề hóc búa của mình thông qua việc ủng hộ một cuộc đảo chính quân sự chống Saddam Hussein. Nếu đảo chính thành công, nó sẽ khiến irắc không còn là mối nguy hại và hiểm họa chiến tranh, trong khi vẫn duy trì được sự toàn vẹn lãnh thổ từ lâu đời mà nó xưng đáng được hưởng. Sự  thống nhất của irắc, không có sự hiện diện của Saddam Hussein, được ưu tiên hơn so với quyền tự quyết của người Kurd và Shiite, cả 2 đều bị bỏ mặc hoàn tòan cho lực lượng quân sự không đầy đủ của bản thân. “Mỹ bỏ mặc lực lượng phién loạn một cách bất nhẫn”, tiêu đề của một bài báo Mỹ đã từng nêu một cách bức xúc. “Chúng ta đã làm gì?”0 một ký giả nổi tiéng đã đặt câu hỏi, so sánh chính sách của Mỹ đối với phién quân irắc với chính sách không hành động của Liên xô trong cuộc bạo loạn Vacxava năm 1944.&lt;br /&gt;Thái độ phấn khích của công chúng vơi vinh quang trong cuộc chiến vùng Vịnh không kéo dài, và nó đã không chuyển thành sự ủng hộ rộng rãi mới của công chúng cho bá quyền tòan câu Mỹ. thay vào đó, vụ bạo động lớn của tầng lớp trung lưu Mỹ năm 1992 nhanh chóng hướng trọng tâm chính trị từ các bản đồ chiến trường sang những đồ thị kinh tế. dứơi gánh nặng của nhiều thập kỉ suy giảm kinh tế, thuế cao, sự tái phân bổ thu nhập hướngtới tầng lơp trên, nạn thát nghiệp mang tính chất cấu trúc, và một cuộc suy thoái nặng nề không thể biến mất, ccs công nhân, nhf chuyên môn và thương nhân nhỏ của mỹ yêu cầu rằng sự thịnh vượng của nền kinh tế phải được ưu tiên hàng đầu, trên cac vấn đề địa chính trị toàn cầu. Sau nhiều thập kỉ hờ hững về chính trị, cuộc bầu cử đầy bất ngờ năm 1992 đã đẩy George Bush ra khỏi nhà Trắng,chưa đầy 18 tháng sau thắng lợi cá nhân của ông ta trong cuộc chiến vùng vịnh. Các kết quả cho thấy có gần 1/5 số phiếu phổ thông danh cho ứng cử viên lần đầu tiên của đảng Dân túy đang được quan tâm, Ross Perot, bất chấp vị trí đảng thứ 3 của ông và sự không nhất quán cũng như thành tích bất thường của ông. Các cử tri đặt Bill Clinton vào cương vị tổng thống, bất chấp vụ bê bối cá nhân và suất phát hạn chế của ông- tương tự như Jimmy Carter- vơi vai trò thống đốc của một bang nhỏ ở Miền Nam. Tập trung gân fnhư hòan toàn vào các vấn đề kinh té, Perot và Bill Clinton giành được 2/3 só phiéu ủng hộ trên toàn quốc. nếu nước Mỹ phải chọn lựa giữa việc thực thi vai trò sen đàm thế giới với khôi phục kinh tế thì hầu như không có nghi ngờ gì về ưu tiên tạm thời lúc này.&lt;br /&gt;Tương lai của hệ thống TG trong một phần tư thế kỷ tới&lt;br /&gt;Thất bại của cuộc chiến vùng vịnh trong việc đẩy nhanh kế hoạch bá quyền Mỹ lại một lần nữa làm nổi nên những vấn đề về việc các luật lệ toàn cầu sẽ được tạo ra và cương chế như thế nào trong kỉ nguyên thời hậu chiến. Trong một chiều hương đi xuống lien tiếp từ hội nhập tới tan rã, năm khuynh hướng khả thi nôi rlên cho tương lai của hẹ thong TG trong một phần tư thế kỉ tới: Bá quyền mới của Mỹ, bá quyền chúng giữa Nhật-Mỹ, một bản hợp xướng tạp thể của các cường quốc, lưỡng cực và đa cực.&lt;br /&gt;Trong khi bá quyền mới của Mỹ rõ rang làmột khả năng thực tế thì nó gần như không thể xảy ra nếu thiếu một số đièu kiện. Trước hết, nó yêu cầu Đức và Nhật tiếp tục tuân thủ theo sự lãnh đạo toàn cầu của Mỹ. Trong bối cảnh Nhật có xu hướng chống lại vài trò lãnh đạo đó, và sự độc lập gần đây của Đức trong chính scáh đối ngoại và kế hoạch tiên tệ của nứoc này, sự tuân thủ này trong dài hạn có thể bị đặt câu hỏi- đặt biệt khi cả 2 quốc gia này trở thành thành viên thường trực của hội đồng bảo an lien hợp quốc. Thứ 2, vì bá quyền dựa nhiều trên sưc mạnh kt cũng như quân sự, Mỹ phải giành lại sức cạnh tranh trong nền kt TG. Tuy nhiên điều này lại đòi hỏi Mỹ phải hy sinh một số quyên flực cảnh sát toàn cầu của mình, một lựa chọn rõ rang được ưa chuộng trong không khí chính trị giữa những năm 90. thứ 3 các cuộc chiến tranh với cường độ bậc trung sẽ phải diễn ra thừong xuyên tới mức có thể kéo dài mãi sự phụ thuộc của hệ thong thế giới vào sự bảo hộ quân sự của Mỹ. Tuy nhien các tình huống như cuộc chiến vùng vịnh Ba Tư là rất hiếm hoi- tình huống trong đó có sự đồng thuận giữa khu vực nòng cốt và ngoại vi ở Liên hợp quốc, nơi nguồn lực đang bị đe dọa có vai trò thiết yéu với hầu hết nền kinh tế cac quốc gia( như giâu mỏ vịnh Ba tư) , khi mà các khu vực rõ rang có vai trò quan trọn đối với an nih của hâu fhết các quốc gia ( như Trung Đông, nơi kênh đào Suez đóng vai trò như cầu nối giữa 3 đại lục), và nơi địa hình tạo điều kiện thuận lợi cho một cuộc chiến theo kiêu NATO sự dụng lực lựong NATO, công nghệ NATO và chiên thuật NATO(được thiết kế ban đầu cho đồng bằng Bắc Đức).&lt;br /&gt;Sự hiếm hoi của những tiền đề thuận lợi biểu hiện rất rõ rệt trong sự bất lực của Mỹ khi phản ứng lại trước cuộc nội chiến thảm khốc ở Nam Tư và bắt đầu vào năm 1991 và vẫn tiếp tục sa lầy trong vá đấu cuối tàn bạo của nó ba năm sau. Như CIA đã dự đoán chính xác vào năm 1990, cuộc nội chiến chủ yếu là nỗ lực của ngừoi Crôtia và Bôxnia ly khai chống lại quyết tâm của người Serbi nhằm duy trì quyền kiẻm soát đổi với lien bang Nam Tư cũ gồm sáu nứoc Cộng hòa. Năm 1991 đã chứng kiến một cuộc chiến kéo dài giữa Crôtia và Nam tư do người Serb chi phối, trong đợt li khai của Bôxnia vào năm 1992 đã làm dịch chuyên trọng tâm sang vùng đất mới bị bao vây đó. Cuộc chiến tàn bạo này thường được mô ta như cuộc thanh trừng sắc tộc magn tính diệt chúng.&lt;br /&gt;Quãng thời gian ba năm đầu của cuộc chiến tranh, ngừơi phương tây đã do dự và tranh cãi về lợi ích của việc chờ đợi và theo dõi, sự dàn xếp ngoại giao, trừng phạt kinh tế, can thiệp quân sự hạn chế và can thiệp quan sự tổng lực. Tất cả đều đã được áp dụng, trừ phưong án cuối cùng, và điều này không mang lại kết quả. Cùng lúc đó, phưong Tây dao động và tranh cãi về việc liệu liên minh châu Âu( kết thừa cộng đông chau âu sau 1993), NATO do Mỹ chi phối hay lien hợp quốc nên đi đầu trong các phưong án đựoc lụa chọn. Mỗi tổ chức dường như làn lựot đều dẫn đầu trong các phương án và luôn không tạo ra hiệu quả gì.&lt;br /&gt;Cuộc khủng hoảng Nam Tư  hầu như hoàn toàn không có các tình huống như ở cuộc chiến vùng Vịnh khiến những quyết định hành động trở lên khả thi. Các điều kiện chính trị và địa hình lãnh thổ không phù hợp vơi một cuộc chiến tranh kiểu NATO; không có nguồn lợi chung như giầu mỏ cung như tâm quan trọng chiến lược nhất trí bị đe dọa; và cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu hạn chế tối thỉêu lượng tài trợ cho quân đội và sự ủng hộ của công chúng sẵn có cho bất kì một hành động cứng rắn nào cho dù từ  châu âu hay Mỹ.&lt;br /&gt;Tuy nhiên, điều tồi tệ hơn là không có sự thống nhất về lợi ích giữa các cường quốc trong vấn đề Nam Tư lấy ví dụ, Đưc có một mối quan hệ lịch sử lâu dài với Crôatia, và việc nươc này đơn phương công nhận nền dộc lập của Crôatia vao ftháng 12 năm 1991 buộc cộng đông Châu âu và Mỹ bất đắc dĩ phải đồng tình. Hành động then chốt này, đến lượt nó lại khuyến khích Bôxnia tuyên bố độc lập và bảo đảm rằng một nước Nam Tư của người Serbi sẽ làm tất cả để ngưan cản điều đó, và như vậy đã dân tới giai đoạn thứ 2, một giai đoạn thậm trí còn đãm máu hơn của cuộc nộichién. Tương tự, Nga cũng có mối quan hệ lịch sử lâu đời với Serbia, và thông điệp đon phưong gửi lực lượng tới Bôxnia vào năm 1994 đã ngăn chặn một cách hiệu quả các cuộc không kích sắp xảy ra của NATO chống lại người Serb ở Bôxnia. Bị mắc kẹt giữa tảng đá Đức và quan điểm cứng rắn của người Nga, Mỹ ban đầu ủng hộ nguyên tăc thống nhát và toàn vẹn lãnh thổ của Nam Tư hơn nguyên tắc tự quyết săc tộc; nhưng sự thất bại của chính sách này, cùng với sự vi phạm trắng trợn ngày càng tăng trong cuộc thanh trừng sắc tộc cuối cùng đã đẩy Mỹ tới thái độ chống người Serbi hơn. Động thái này, tuy nhiên là nửa vời và không chắc chắn, và tời thời điểm này vẫn không phát huy hiệu quả.&lt;br /&gt;Bá quyền giữa Mỹ-Nhật là định hướng mang tính hội nhập nhiều nhất sau đó. Khuynh hướng này được xem xét một cách nghiêm túc hơn ở Nhật so với Mỹ, vf cũng làmột khả năng có thể. Có một số tiền lệ trong lịch sử, trong đó một nứoc bá quyền kéo dài vai trò của nó bằng cách tiến tới một loại bá quyền chung ngầm với đối thủ thương mại của chính mình. Trong mỗi trường hợp, nứoc bá quyền đang trên đà suy thoái thường bẳt đầu như đối tác chính trong thỏa thuận chia sẻ quyền lực, nhưgn cuối cùng sẽ trở thành nước yếu thế hơn. Mối quan hệ Anh-Mỹ trong nửa đàu Thế kỷ XX làmột trường hợp cụ thể minh chứng cho quan điểm trên.&lt;br /&gt;Tuy bá quyền Nhật- Mỹ là khả năng có thể, nhưng nó cũng có rất nhiều vấn đề. Rõ rang bá quyền chúng không thể diễn ra nếu 4 đièu kiện tiên quyết cơ bản không được đáp ứng. Trước hết 2 nước sẽ phải vựot qua một số ngăn cách thực sự do sự khác biệt ngôn ngữ và văn hóa tạo ra. Trong khi rõ rang văn hóa theo thời gian là mềm dẻo và dễ biến đổi, và các truyền thống mới có thể đựoc tạo ra để thay thế cho cái cũ, nhưng cúng không thể sảy ra một sớm một chiều. Thứ 2, cả Nhạt và Mỹ phải vựợt lên trên một khối Châu Âu thống nhất sau 1992 và duy trì vị trí vựot trội cân thiết trong các ngành công nghệ mới: gien, vi sử lý, sản xuất năng lựong thay thế, và các ngành công nghệ tương tự. Vào thời điểm năm 1994, sự dẫn đầu như vậy tren thực tế là có ý nghĩa, nhưng “sự đình trệ vơi tăng trưởng, sưc cạnh tranh và việc làm” của lien minh Châu Âu chỉ ra một nỗ lực đầy quyết tâm nhằm xóa bỏ khoảng cách này. Thứ 3, Nhật sẽ phải mở cửa nền kinh tế của mình tương ứng hơn với thương mạiđầu tư của mỸ và sẽ san sẻ một số gánhnặng quân sự của Mỹ, mà không “trang bị vũ khí hạt nhân” và không làm sống lại nỗi lo sợ trong các nứoc
